Vãn Vãn : "Con cũng ăn nhanh một chút, lát nữa con cũng ở bên ngoài trường thi chờ. Phải đón chào hai thủ khoa của chúng khoir trường thi Tô Kiến Hoành và Tô Kiến Quốc câu đùa của Vãn Vãn chọc , tâm trạng căng thẳng bổng chốc cũng nhẹ nhõm hơn.
Lần thi đại học trường cấp hai trong huyện và một trường cấp hai khác tổ chức, tất cả phòng học xếp đầy.
Lần trong huyện tổng cộng mấy ngàn tham gia thi cử.
Chỉ mỗi trường cấp hai của huyện sẽ đủ chỗ , nên điều động thêm một trường khác, mới đủ chỗ cho học sinh tham gia thi.
Trong đám học sinh, mới nghiệp khóa , cũng thanh niên tri thức hơn ba mươi tuổi, nghiệp ba năm, biển đông đúc, bên ngoài trường thi là .
Lần nhà Tô Cần điều động bộ thành viên trong gia đình, tất cả đều đến.
Trước khi Tô Kiến Quốc bước trường thi với mấy bên ngoài: "Ba , cần đợi bên ngoài , lạnh lắm. Con và Kiến Hoành thi xong sẽ về nhà mà. Tụi con trẻ con nữa "
"Tụi con mau phòng thi , ba đợi ở bên ngoài. Ba ngày là ngày của tụi con, bọn chỉ đợi chung mà thôi, chuyện gì . Lục Tư Hoa vẫy tay với hai .
Ba ngày nay, đến cả Tô Cần cũng đổi ca với khác, xin nghỉ phép để cổ vũ cho Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Hoành.
Ở trong lòng bọn họ, kỳ thi đại học và thi đỗ thủ khoa gì khác biệt cả, đều là những ngày quan trọng. Có chuyện gì quan trọng hơn việc cổ vũ con thi đại học chứ?
Mùa đông tháng Chạp, một đám đợi ở bên ngoài.
Có phụ giống như Tô Cần, còn vợ đợi chồng, chồng đợi vợ, bên ngoài trông còn căng thẳng hơn cả bên trong.
Bên trong một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, cô đang đợi chồng , cũng là thí sinh đang thi ở bên trong.
Đó là một thanh niên tri thức về quê thể thành phố , đành ở quê cưới vợ sinh con. Cũng may kỳ thi đại học khôi phục , tham gia thi, tương lai sẽ học đại học.
Người vợ bên cũng đồng ý để như , vì tiền đồ của nên cô âm thầm ủng hộ.
"Cô sợ khi chồng thi lên đại học sẽ thành phố, cần con cô nữa . Có hỏi.
"Không sợ, chúng với cả . Đợi đến khi thi đỗ đại học, sẽ cùng lên thành phố." Người phụ nữ nở nụ hạnh phúc.
Người hỏi cô câu hỏi thì lắc đầu, cảm thấy phụ nữ thật ngốc. Nếu chồng cô thi đỗ đại học, sẽ còn cần cô ? Chắc chắn sẽ cần một phụ nữ nông thôn như cô .
Đám Vãn Vãn vẫn luôn đợi ở bên ngoài, thời tiết quả thật lạnh, gió đông thổi tới, Vãn Vãn chỉ cảm thấy nước mũi cũng khô luôn .
"Vãn Vãn, con về nhà . Kiến Dân, dẫn em gái con về, ở đây lạnh quá , đừng gắng chịu nữa. Lục Tư Hoa thể con gái chịu khổ, .
Lúc đó bà tán thành để Vãn Vãn cùng , bọn họ là đủ . đứa trẻ Vãn Vãn bướng bỉnh, nhất định cho bằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-327.html.]
"Con mua chút canh nóng, chắc căng-tin trong trường sẽ bán." Kiến Binh .
Hiện giờ đang là lúc thi cử, căng-tin trong trường chắc sẽ chuẩn thức ăn ngon. Uống một bát canh nóng ấm , chắc sẽ đỡ hơn nhiều.
"Mẹ, con cùng Hai nhé." Vãn Vãn theo.
Cô nhóc thời tiết lạnh, nhưng Cả và họ Kiến Hoành đang trong kỳ thi đại học quan trọng nhất đời, cô nhóc cổ vũ cho họ.
Đợi khi nhớ cũng là một hồi ức.
Cô nhóc cũng từng trải qua việc nhà ở bên cổ vũ khi kỳ thi đại học mới khôi phục, trải qua năm tháng khó quên .
Nhà ăn bên cũng chen chúc đầy , đều cách nghĩ giống Vãn Vãn. Thời tiết quá lạnh, mua bát canh nóng để ấm cơ thể.
Chốc lát, canh nóng của căng-tin bán hết sạch.
Khi đám Vãn Vãn qua, chỉ còn một bát cuối cùng.
"Vãn Vãn, em đến uống , bát canh nóng cuối cùng ." Kiến Dân nghỉ ngợi gì mà đưa bát canh nóng cho Vãn Vãn.
"Mọi cũng uống, còn cả ba nữa. Vãn Vãn nỡ.
Việc ăn buôn bán ở căng-tin quả thật quá đắt hàng, ngờ canh nóng nhiều mua đến như . Cũng may vận may của bọn họ tồi, thể giành bát canh cuối cùng. bát canh nên để ai uống đây? Đó là cả một vấn đề.
"Anh uống , cơ thể Hai khỏe mạnh lắm đó, sợ lạnh. Em uống một hớp , lát nữa mang cho ba ."
Vãn Vãn khó xử uống một hớp, thật là thơm.
Ngày lạnh lẽo thế mà uống một bát canh nóng, cho dù mùi vị ngon, sánh với món ăn nấu. Thế nhưng bây giờ uống trong miệng, Vãn Vãn cũng cảm thấy nó chính là bát canh thần tiên .
Hai em ghế ở căng-tin, uống canh nghỉ ngơi.
"Vãn Vãn, ngóng , căng-tin bên còn đang nấu tiếp, lát nữa canh nóng sẽ bưng ngay" Kiến Binh ngóng chuyện , bởi vì căng-tin bán hết sạch canh nóng, để bọn họ thấy cơ hội.
Đây là một cơ hội kiếm bộn tiền, đúng lúc bù chút phí cho nhà trường.
Căng-tin trường học thời kỳ vẫn chế độ bao bộ, tài sản ở căng-tin vẫn thuộc về tập thể nhà trường.
"Nào, em uống nhiều chút ." Kiến Binh Văn Vãn đang uống canh, cảm thấy hài lòng.