Vế hết, ý tứ rõ ràng, nếu liên hệ , thì sinh viên Vương Nguyệt Hi sẽ tiền đồ. Mà lấy tình huống của cô đến , cô thể học một để thi Đại học nữa, cũng thể kết luận, cả đời cô đều duyên với Đại học.
Vãn Vãn đột nhiên đau lòng cho cô aya, tất cả chuyện đều là Tô Vũ Đình tạo thành, cũng tương đương với chuyện nhà họ Tô nợ nhà họ Vương.
"Anh Trình Kiêu, giúp cô . Em tin, lấy năng lực của , còn mạng lưới quan hệ của , nhất định thể tìm cô , đây là nhà họ Tô nợ cô , em hy vọng vì thế mà cô lỡ mất dịp với Đại học, mỗi nghĩ đến nhà họ Tô đều tràn ngập thù hận"
Loại chuyện đoạt mất danh ngạch, mạo danh thế là một chuyện thể tiếp thu, cũng thể tiêu tan. Cô thật sự hy vọng Vương Nguyệt Hi hận nhà họ Tô, đây chỉ là nghiệp mà một Tô Vũ Đình , hy vọng cuối cùng gán lên nhà họ Tô.
Hiện giờ thể trợ giúp, chỉ hy vọng thể giúp .
Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập chờ đợi, Trình Tiêu từ chối .
Nếu Vãn Vãn yêu cầu , thật sự sẽ quản chuyện , nhưng bây giờ Vãn Vãn yêu cầu, cuối cùng cũng gật đầu.
"Em , cái gì cũng suy nghĩ vì khác, khi nào mới suy nghĩ cho một chút hả?"
Vãn Vãn : "Chuyện vốn dĩ chính là nhà họ Tô nợ , em thật sự hy vọng cô vì thế mà thất học. Hy vọng cô thể thuận lợi học, thành ước mơ của cô "
Trình Kiêu nhịn giơ tay s* s**ng đầu nhỏ xù lên của cô: "Em , chính là lương thiện như . Được , chuyện để , nghĩ cách tìm cô "
Ngay lúc Trình Kiêu quyết định để Tiểu Ngô ngoài tìm Vương Nguyệt Hỉ, Vương Nguyệt Hỉ cũng nhận tin thi đỗ Đại học mạo danh thế.
Tại một khắc , cô sợ ngây .
Cô nghĩ đến, kết quả nỗ lực mà khác đ.á.n.h cắp. Mà đ.á.n.h cắp là bạn nhất của cô .
Cô học chung cấp hai với Tô Vũ Đình, vẫn luôn là bạn học, bởi vì hai trông giống , nhanh trở thành bạn bè.
Cô cũng sẽ nghĩ đến, Tô Vũ Đình tiếp cận là ôm mục đích, sẽ chuyện như với cô lúc cuối cùng.
Cô ở phương nam lửa nóng, trong nhà xưởng vi bức, ôm cánh tay quỳ mặt đất, rống lên.
Loại vui sướиɠ mất , cô cuối cùng cũng nhịn mà rống lên.
Cô cho rằng thi đỗ Đại học, cho rằng lỡ duyên với Đại học, trong nhà năng lực kinh tế ủng hộ cô học , cô cách nào chỉ thể công ở phương nam.
Ông trời vẫn công bằng, ngay lúc cô tuyệt vọng, cho cô hy vọng.
Cô quá lớn tiếng, các công nhân khác trong xưởng đều cô hấp dẫn đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-520.html.]
Chuyện của cô oanh động lớn ở trong xưởng, đều đang an ủi cô: "Còn may, chuyện của em điều tra, em còn thể học Đại học, chuyện thật em nên cảm thấy vui mừng mới đúng"
Vương Nguyệt Hỉ liên tục gật đầu, đúng , cô hẳn là cảm thấy vui mừng mới đúng.
Tuy cô trộm danh ngạch, trộm tên nhưng cô may mắn, chuyện điều tra , cô còn cơ hội học.
"Em mau thu dọn một chút, đến Đại học báo cáo " Nhân viên tạp vụ khuyên cô .
Vương Nguyệt Hỉ lúc mới thu dọn đồ vật, đến chỗ ông chủ từ chức.
Ông chủ vốn dĩ để cô , nhưng lúc cô công cũng ký hợp đồng. Cô đủ tuổi, tròn 18 tuổi, vốn là chờ cô tròn 18 tuổi thì ký hợp đồng, nhưng lúc cô học.
Tiền lương nhiều lắm, cũng may ông chủ cũng trừ lườn của cô , thi Đại học, học Đại học, là một chuyện đáng để vui mừng.
Trong nhà ông chủ cũng một cô con gái đỗ Đại học, vô cùng hậu ái với những cô gái thi đỗ Đại học, chẳng những trả tiền lương mà còn phát thêm ít tiền lương nữa. Điểm Vương Nguyệt H thật vui mừng, cũng cảm kích.
Trên đường trưởng thành trong đời của cô , hãm hại cô nhưng cũng giúp cô .
Ví dụ như điều tra việc cô Tô Vũ Đình mạo danh thế, còn ông chủ mắt.
Cô cúi đầu một cái thật sâu với ông chủ, thu dọn đồ vật bước lên đường về phía Bắc.
Lần , nghênh đón cô sẽ là con đường lớn sáng tỏ, còn tiền đồ.
Vương Nguyệt Hỉ đến trường học kỳ hạn cuối cùng mà nhà trường đưa .
Đối với trường học, cô tràn ngập cảm kích, nếu trường học giúp cô điều tra chân tướng, lẽ cô lỡ duyên cùng Đại học từ đây.
"Người thật sự em cảm ơn, là Hội trưởng Hội học sinh Tiêu Trình"
Vẻ mặt Vương Nguyệt Hỉ nghi ngờ, Hội trưởng Hội học sinh Tiêu Trình.
"Là bạn học Tiêu phát hiện chuyện em khác mạo danh thế, cuối cùng báo lên trường học, trường học phái điều tra, quả nhiên là , lúc mới cơ hội đưa tin em thể đến trường học báo danh"
Cũng là bạn học Tiêu Trình , Đại học đối với một nữ sinh là cơ hội hiếm , để trường học cho cô một cơ hội nữa. Nếu cho dù điều tra , cơ hội cũng mất .
Những lời , giáo viên trong trường cũng .
Vương Nguyệt Hỉ nhớ kỹ, là đàn tiêu giúp cô tranh thủ cơ hội , cô nên cảm kích .