XUYÊN THÀNH MỐI TÌNH ĐẦU CỦA NAM CHÍNH - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-22 18:54:06
Lượt xem: 1,970
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong câu , thở phào nhẹ nhõm.
Toàn bộ kịch bản trọn, cần c.h.ế.t nữa.
Đối diện sự thẳng thắn của Tống Thời Cẩn, những tâm tư nhỏ bé của giống như con chuột trốn trong góc tối, dám lộ ngoài.
Đợi rời , thấy chút mất mát.
đây đều là lựa chọn của chính .
Con thể cái gì cũng , cái thì sẽ mất cái khác.
Nghĩ thông suốt , bắt đầu bận rộn.
Đơn xin du học nghiên cứu sinh đó nhận duyệt.
Trước khi , đem những món quà từng nhận từ Tống Thời Cẩn lúc yêu bán , lấy danh nghĩa của quyên tặng cho trẻ em ở vùng núi nghèo.
Cũng may quà khi là vàng, giờ bán vẫn giữ giá.
Lo xong chuyện thì cũng đến lúc nhập học.
Ngày rời , Tống Thời Cẩn tiễn .
Ban đầu định phiền , nhưng cứ khăng khăng.
Cuối cùng, đưa sân bay chính là Tống Thời Cẩn.
Anh vẫy tay chào:
“Như Nhiên, chúc em thuận buồm xuôi gió, tiền đồ rạng rỡ.”
mỉm đáp : “Cảm ơn, em cũng chúc .”
Khi thành việc học và trở về, là hai năm .
Vừa xuống máy bay, lập tức chạy đến bệnh viện.
Du Du mang thai, gọi đỡ đầu cùng cô khám thai.
Không ngờ bắt gặp hai gương mặt quen thuộc ở khoa sản.
Tống Thời Cẩn mặc một bộ âu phục đen, sắc mặt chút căng thẳng.
Trong tay còn cầm túi của một cô gái, bên cạnh chính là Mục Tuyết với bụng bầu nhô cao.
Lấy xong kết quả, hai sóng vai rời .
Cảnh tượng trông hệt như đoạn kết hạnh phúc trong tiểu thuyết ngọt ngào.
vốn dĩ đây chính là một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào, nơi tình yêu đơn phương thành sự thật.
Còn , lúc chỉ như một ngoài cuộc .
Thế nhưng, ngoài cuộc cũng cuộc sống của riêng .
Sau khi cùng Du Du khám xong, nghỉ ngơi hai ngày để quen múi giờ, báo danh ở công ty mới.
Ngày đầu tiên mới tin công ty đổi ông chủ.
“Như Nhiên, lát nữa ông chủ mới sẽ đến thị sát.” Một đồng nghiệp mới nhỏ giọng tám chuyện với .
Lời còn dứt, một đám vây quanh Tống Thời Cẩn – gương mặt nghiêm nghị tiến .
Không chứ.
Ông chủ mà là Tống Thời Cẩn.
Đồng nghiệp bên cạnh thì thầm:
“Không ngờ ông chủ mới còn trẻ thế mà kết hôn .”
Lúc mới chú ý đến chiếc nhẫn tay .
“Nghe hôm nay nhân viên mới ?”
Giọng của Tống Thời Cẩn vang lên.
Mọi đồng loạt về phía .
Anh thẳng bước tới, đưa bàn tay với những đốt xương rõ ràng:
“Chào mừng.”
ngượng ngùng bắt tay .
Thời gian nắm tay lâu, thử rút tay về.
Tống Thời Cẩn lúc mới như chợt bừng tỉnh mà buông .
Rất nhanh đó, đám vây quanh đưa .
Gần đây Tống Thời Cẩn thường xuyên đến công ty thị sát.
Nhiều phương án đều tự duyệt.
cầm phương án của bộ phận lên tìm .
Đây là đầu tiên khi trở về và cơ hội tiếp xúc riêng.
Báo cáo xong công việc, dự định rời .
Không ngờ chặn :
“Như Nhiên, lâu gặp.”
“Đã lâu gặp.”
Anh còn định gì đó thì chuông điện thoại vang lên.
Người gọi đến chính là Mục Tuyết.
Điều cũng nhắc nhớ rằng, bây giờ là một đàn ông vợ con.
Trong lúc nhận điện thoại, toan lặng lẽ rời .
Ai ngờ Tống Thời Cẩn kéo mạnh lòng.
“Như Nhiên, đừng .”
“Tống Thời Cẩn, buông .”
Anh dường như thấy.
phần tức giận:
“Anh kết hôn, vợ con , còn ôm gì?”
Nghe đến đây, Tống Thời Cẩn mới phản ứng.
Anh buông , , bỗng bật :
“Anh kết hôn, cũng vợ con gì cả.”
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-moi-tinh-dau-cua-nam-chinh/6.html.]
Sao thể như ?
sững sờ.
Anh tháo chiếc nhẫn ngón áp út xuống:
“Cái chỉ là để chặn hoa đào thôi. Như Nhiên, còn một chiếc giống hệt, em chắc cũng cần.”
Nói , lấy một chiếc nhẫn cùng kiểu đưa cho .
Thật là hổ c.h.ế.t mất.
Mặt đỏ bừng, vội vàng rời khỏi văn phòng .
Đến tận cửa, vẫn còn thấy tiếng vui vẻ của .
Từ ngày đó, còn thấy Tống Thời Cẩn đeo chiếc nhẫn nữa.
Anh còn cố ý nhờ rõ rằng đang độc , bảo đừng hiểu lầm nữa.
Trong chốc lát, Tống Thời Cẩn trở nên vô cùng hot.
Không chỉ những cô gái trẻ độc chằm chằm , mà ngay cả các cô lao công ngang cũng sáng rực hai mắt.
Bà cô con gái bà vẫn độc , về kinh tế thì khỏi lo, mấy toà nhà xung quanh đều là tài sản của nhà bà.
Lúc những lời đó còn thấy buồn .
giờ thì nổi nữa.
Tống Thời Cẩn chặn trong văn phòng, bất lực:
“Như Nhiên, em cũng thấy hết đúng ?”
Rồi đổi giọng sang kiểu láu lỉnh:
“Anh quan tâm, em chịu trách nhiệm với .”
Nói xong, siết c.h.ặ.t t.a.y ôm quanh eo .
Trước đây nhận Tống Thời Cẩn còn cái mặt bám dai thế nhỉ?
Thôi , phá hình tượng cũng ngày một ngày hai.
Anh thả tay .” cố gắng vùng .
“Đừng.”
nhắc : “Em nhớ là chúng sẽ bạn mà.”
Anh gật đầu.
“Ai bạn mà ôm ấp như thế ?”
Trên mặt Tống Thời Cẩn nở một nụ rực rỡ:
“Vậy em chuyển trạng thái cho , chúng yêu ?”
ngạc nhiên, ngờ vẫn tái hợp.
hành động tiếp theo của còn sốc hơn.
Tan , Tống Thời Cẩn nhất định đưa về nhà.
Ban đầu tính toán gì.
Cho đến khi theo lên lầu và rút chìa khóa căn phòng bên cạnh.
Anh giải thích:
“Anh thấy chỗ tiện cho việc nên cho thuê luôn.”
Về đến nhà, tắm rửa xong định gọi đồ ăn thì chuông cửa reo.
Tống Thời Cẩn xuất hiện ở cửa, mặc tạp dề.
“Như Nhiên, nấu nhiều quá, phiền em qua giúp ăn hết ?”
Một mùi thơm hấp dẫn lan tỏa.
đồng ý.
Thay đồ xong liền qua.
Bố trí trong nhà giống nhà .
Trên bàn bày sẵn bốn món một canh.
cầm đũa, thử một miếng cá kho.
Hương vị tươi ngon bốc lên lan đầy trong miệng, khiến ăn càng thêm ngon.
Mấy món khác cũng miệng, ăn xong cảm thấy no ... căng.
Vài ngày tiếp theo, ngày nào Tống Thời Cẩn cũng vô tình nấu dư đồ ăn.
Không còn cách nào khác, là hàng xóm “ thiện”, chỉ thể giúp ăn hết.
Từ lúc , tan ca cho đến thời gian giải trí lúc nghỉ ngơi, từng bước từng bước xâm nhập cuộc sống của .
Mà cách của nhẹ nhàng như mưa thấm đất, khiến hề nhận .
Cho đến hôm đó, gọi điện cho :
“Nhiên nhiên, hôm nay việc, về nấu cơm .”
vui vẻ đáp: “Ừ, .”
“Em định hỏi việc gì ?”
Nghe trong giọng chút mất mát.
bèn hỏi:
“Anh bận gì ?”
Vài giây , :
“Tối nay buổi xem mắt.”
Anh khẽ thở dài:
“Ba bảo năm nay dẫn bạn gái về, nếu thì cho về ăn Tết.”
im lặng.
Sự khống chế của cốt truyện khiến luôn sợ hãi và né tránh tình cảm của Tống Thời Cẩn.
kể từ khi , những hành động của cho thấy vẫn luôn chờ đợi .