Xuyên Thành Nạn Nhân Trong Kịch Bản Sát, Các Nghi Phạm Đều Yêu Tôi - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-05-07 21:38:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trác Lân một tay ấn lên vai Túc Khâm, một cách đầy chính khí, “Hắn là ch.ó độc , con là quý tộc độc , hai con về bản chất là khác !”
“Có gì khác ?”
Túc Khâm hỏi.
“Con……
độc một cách tao nhã hơn một chút!”
“……”
Túc Khâm lờ mờ cảm thấy hai vị quân sư đáng tin cậy lắm, nhưng đ.â.m lao thì theo lao, còn đường lui nữa .
Vu Kiêu vẫn còn chìm đắm trong sự u sầu của kiếp ch.ó độc , còn tâm trí hiến kế.
Trác Lân nghĩ cách, “Nghe , con thời gian tới là ngày gì ?”
“Ngày 1 tháng 8 ngày thành lập quân đội?”
“Lùi vài ngày nữa.”
“Cuối tuần?”
“……??”
Trác Lân bấm huyệt nhân trung hít sâu vài , ngừng tẩy não bản :
“Con trai con trai tức giận tức giận.”
“Là Thất Tịch đấy con trai ngoan của !
Thất Tịch!”
Ông mặt mày đầy vẻ giận vì rèn sắt thành thép.
Trên mặt Túc Khâm hiếm khi xuất hiện vài phần nghi hoặc, “Thất Tịch?
Có gì đặc biệt ?”
“……?!”
May mà Trác Lân chuẩn sẵn bình oxy, cầm lên hít mạnh vài cái, cuối cùng cũng tức đến ngất , “Đó là ngày lễ của những yêu đấy!!”
“ và Thẩm Tiểu Muối yêu, ngày lễ liên quan gì đến chúng ?”
Túc Khâm vô cùng thẳng thắn.
Trác Lân run rẩy cầm bình oxy lên nữa, còn kịp đưa lên miệng thì mắt trợn ngược, cưỡi hạc về tây.
Không chịu nổi, thật sự chịu nổi .
Năm phút ông mới từ từ tỉnh , thấy con trai ngoan thẳng như khúc gỗ của , đau lòng nhức óc ấn c.h.ặ.t l.ồ.ng ng-ực, “Không con trai, nhất định sẽ giúp con sớm thoát khỏi danh hiệu trai thẳng.”
Vu Kiêu thoát khỏi nỗi u sầu thấy những lời , lập tức kinh hãi, “Gì cơ đại ca?
Anh định đổi xu hướng tính d.ụ.c của Túc ?!”
Chát!
Trác Lân tát một cái khiến choáng váng.
“Con trai, những lời tiếp theo con cho thật kỹ.”
Ông nghiêm túc , Túc Khâm một cách vô cùng nghiêm túc, từng câu từng chữ , “Đợi khi xong quảng cáo , vặn chính là Thất Tịch, con hãy để trống ngày Thất Tịch đó đừng sắp xếp công việc cho cô , đó hẹn cô công viên giải trí.”
“Công viên giải trí?”
Trong mắt Túc Khâm chút gợn sóng, rõ ràng từ chẳng sức hút gì với cả, “Ở đó gì đặc biệt ?”
“Tên trai thẳng ch-ết tiệt như con chắc chắn là thích, nhưng con gái sẽ thích, đặc biệt là vòng mặt trời trong công viên giải trí, nơi đó nhiều truyền thuyết tình yêu.”
Trác Lân lộ ánh mắt khao khát như thiếu nữ thời kỳ dậy thì, “Khi vòng mặt trời đến điểm cao nhất, hai hôn sẽ ở bên cả đời, vĩnh viễn chia lìa.”
“……
Hôn?”
Chỉ thấy từ , Túc Khâm cảm thấy vành tai chút nóng lên.
Trong đầu kìm chế mà bắt đầu tưởng tượng cảnh tượng đó.
Thế là mặt cũng đỏ lên, vội vàng uống hớp nước để hạ nhiệt, “Khụ…… khụ khụ……”
Trác Lân mặt mày đầy vẻ giận vì rèn sắt thành thép.
Nhìn con trai ông tiền đồ kìa!
“Một bước tiến nhỏ của con, chính là một bước tiến lớn cho tương lai của con và Thẩm Tiểu Muối!
Con trai ngoan, con nhất định xuất kích, tuyệt đối lùi bước nữa!”
Ông một tay ấn lên vai Túc Khâm, trịnh trọng , “Ngày hôm đó con nhất định hẹn Thẩm Tiểu Muối công viên giải trí, đến lúc đó và Vu Kiêu cũng sẽ âm thầm hỗ trợ con!
Cố lên con cứ dũng cảm mà bay, hai mãi mãi theo!”
Đối mặt với Trác Lân bất thường nghiêm túc, Túc Khâm cũng khỏi nhíu mày, trong lòng kiên định thêm vài phần.
“Ừm.”
Tình địch đang mắt, thể thờ ơ nữa.
……
Khách sạn hôm nay yên tĩnh một cách khác thường.
Ngày thường còn những vị khách khác , nhưng hôm nay, ngoại trừ của đoàn phim và nhân viên khách sạn, Thẩm Tiểu Muối thấy thêm ai khác nữa.
Từ lầu xuống, phát hiện xung quanh khách sạn thêm một vòng vệ sĩ mặc vest đen.
Từng cao lớn lực lưỡng, chỉ cần đó thôi cũng đủ khiến bọn tội phạm tà ác sợ ch-ết khiếp.
“Hết đồ uống ?”
Phát hiện trong tủ lạnh trống rỗng, Thẩm Tiểu Muối đội mũ chuẩn xuống máy bán hàng tự động lầu khách sạn để bổ sung hàng.
Lại gặp một bóng quen thuộc ở đại sảnh tầng một.
“Mạc trợ lý?”
Bóng hèn mọn đang vác bao lớn bao nhỏ ở phía xa, chẳng là Mạc Tây, trợ lý nhọ của Ân Thâm ?
“Mạc trợ lý?
Moshi moshi?”
Thẩm Tiểu Muối vội vàng tiến lên chào hỏi, “Sao ở đây?
Lão Ân Bỉ cho nghỉ phép ?”
“Làm gì chuyện đó, đây chẳng là đang tăng ca .”
Mạc Tây nở một nụ khổ tiêu chuẩn của công, “Ân tổng quen ở khách sạn năm thế , nên mang bộ ga trải giường chăn đệm dùng đến đây.”
“Lão Ân Bỉ đến đây ở ?”
Cô há hốc mồm, nhưng cũng chú ý đến một điểm đáng chê bai, “Năm mà còn quen ở, bình thường ngoài thì ở ?”
“Ân tổng nhà ở khắp nơi thế giới.”
“……
Đậu.”
Lại khoe mẽ .
Nhìn Mạc Tây đang gánh nặng tiến bước một cách gian nan, nhiệt tình như cô thể yên quản?
Lập tức xông lên bên cạnh để cổ vũ, “Cố lên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nan-nhan-trong-kich-ban-sat-cac-nghi-pham-deu-yeu-toi/chuong-115.html.]
Cố lên!
Anh là tuyệt nhất!”
“Cảm…… cảm ơn Thẩm tiểu thư……”
Mạc Tây đổ mồ hôi hột.
“Vậy tự dưng Lão Ân Bỉ đến đây ở?
Rõ ràng là ở quen.”
“Tất nhiên là để đảm bảo an cho cô .”
Mạc Tây lập tức , “Nghe fan của Mục Tiết Dương cũng điên cuồng giống như bản , chuyện gì cũng thể .
Vừa nãy còn một fan cuồng vì tiếp cận cô mà tiếc thủ tục nhận phòng ở khách sạn , may mà Ân tổng phát hiện……”
Vì tìm rắc rối cho cô mà trực tiếp thủ tục nhận phòng?
Chuyện cũng quá đáng sợ !
Thẩm Tiểu Muối hồn vía lên mây, “Sau đó thì ?”
“Sau đó Ân tổng trực tiếp bao trọn bộ phòng của khách sạn, ngoại trừ của đoàn phim các cô, những khác đều ở.
Không chỉ , còn đặc biệt phái đội vệ sĩ chuyên nghiệp canh gác xung quanh khách sạn.”
“Bản Ân tổng càng trực tiếp dọn khách sạn ở, tiếc công sức để tiêu diệt ẩn họa an cho cô.”
Nói đến đây, Mạc Tây chính cũng thấy cảm động.
Anh vô cùng mong đợi quan sát phản ứng của Thẩm Tiểu Muối.
Là một trợ lý nhỏ hèn mọn phò tá bên cạnh Ân tổng nhiều năm, khả năng quan sát sắc mặt của sớm rèn luyện đến mức thượng thừa.
Những hành động khác thường của Ân tổng những ngày gần đây tuyệt đối vô duyên vô nhị, sự quan sát nhạy bén của , cuối cùng cũng rút đáp án.
Cây sắt vạn năm yêu !
Ân tổng—— nở hoa !
Ồ .
Cây sắt vạn năm nở hoa !
Ân tổng—— yêu !!
Vốn tưởng rằng tình yêu của tổng tài đều là bá đạo và mạnh mẽ, nhưng cảnh tượng áp sát tường trong tưởng tượng hề xuất hiện, Ân tổng của bọn họ quá mức kiêu ngạo.
Rõ ràng là thích nhưng chịu thừa nhận, luôn cảm thấy là do quá cô đơn.
Cô đơn cái b-úa!
Đây chính là yêu đấy!
Xem trợ lý nhỏ tận tâm như thể lên sân hỗ trợ .
Yên tâm Ân tổng.
Tình yêu của ngài, để canh giữ.
Tiền lương của , ngài nhớ tăng nhé.
Nghĩ đến đây, cảm thán một câu vô cùng cố ý, “Chưa từng thấy Ân tổng để tâm đến một như .”
Vừa liếc trộm biểu cảm của Thẩm Tiểu Muối.
Chỉ thấy Thẩm Tiểu Muối trợn trừng hai mắt thể tin nổi, đó mặt đầy kinh hãi:
“Anh đây là kiếm cho bao nhiêu tiền ?!”
Mạc Tây:
“……?”
“Vãi!
Đầu tư lên nhiều như , đây là từ lấy vài tỷ ?!
Nếu mà kiếm , chẳng sẽ xử luôn ?!”
Thẩm Tiểu Muối càng nghĩ càng sợ, lập tức ngay cả tâm trạng uống đồ uống cũng còn nữa.
Mạc Tây nãy còn đầy tự tin lập tức mang vẻ mặt như gặp đại địch.
Hỏng , đối thủ còn mạnh hơn tưởng tượng.
Xem trận chiến sẽ dễ dàng gì.
“Vậy đưa chăn cho Ân tổng đây.”
Anh quyết định về dưỡng tinh nhuệ, mới suy nghĩ đối sách khác.
“Được, tạm biệt.”
Sau khi chào tạm biệt Mạc Tây, Thẩm Tiểu Muối còn tâm trạng uống đồ uống đến máy bán hàng tự động, quyết định uống chút đồ uống để bình tâm trạng.
Chỉ đồ uống gas mới cứu vãn sự vui thôi.
Trong lúc quét mã chờ đồ uống rơi xuống, cô lờ mờ cảm thấy một ánh mắt dừng .
Không khỏi ngoái đầu , chỉ thấy một bóng mặc bộ đồ công nhân đang thang sửa chữa đèn treo.
Hắn đội mũ và đeo khẩu trang nên rõ diện mạo.
Rõ ràng là đang tập trung công việc sửa chữa, nhưng cô luôn cảm thấy, nãy hình như đang về phía .
Không chắc chắn, quan sát thêm chút nữa.
Vai của tên công nhân rộng, chiều cao trông cũng vượt quá mét tám, dáng đến mức thể mẫu luôn.
Bộ đồ công nhân mặc rõ ràng là ngắn một đoạn, vặn.
Công nhân sửa chữa bây giờ…… dáng đều như ?
Cô lo lắng một cách khó hiểu, cầm lấy đồ uống định nhanh ch.óng rời .
Thì thấy lưng vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập.
Ngoái đầu , tên công nhân sửa chữa đó nhảy xuống từ thang, giơ cờ lê điên cuồng chạy về phía cô.
Lúc cô rõ đôi mắt vành mũ.
Đỏ ngầu và hung tợn, tràn đầy sự điên cuồng cùng cô đồng quy vu tận.
Cuối cùng cô cũng phản ứng .
Vãi!
Mụ Tê Ngưu! (Mục Tê Ngưu:
đồng âm với Mục Tiết Dương)
“Đi ch-ết Thẩm Tiểu Muối!
Tao sống thì mày cũng đừng hòng sống !
Mày dìm tao ch-ết, tao cũng kéo mày theo đệm lưng!!”
Mục Tiết Dương vung cờ lê điên cuồng, gào thét lao đến mắt cô.
Bóng đen khổng lồ lập tức bao trùm lấy cô, sự chênh lệch thực lực dự báo cho bi kịch của cô.
cô sẽ dễ dàng khuất phục.
Chai coca cô lắc điên cuồng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng đất dụng võ.
Cô xoay nắp chai xịt thẳng mặt Mục Tiết Dương.