Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:41:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Như chắc Phó trạm trưởng sẽ bắt bẻ gì nữa chứ.

 

Mọi rõ ràng là Phó trạm trưởng trù dập đến sợ , tuy nhiên sự việc ngoài dự tính của họ, những ai trù dập, mà từ nay về họ v-ĩnh vi-ễn cần lo lắng về việc đó nữa.

 

Bởi vì ngay ngày hôm Phó trạm trưởng cách chức điều tra, đưa thẳng từ bệnh viện, ngay cả đứa cháu trai cửa cũng cuốn gói cút khỏi bưu điện!

 

đó là chuyện .

 

Lúc Giang Nhan đang đường về thôn.

 

“Cho nên, đầu tiên gặp mặt, hai con gà rừng trong núi đó là do em ?”

 

Mặc dù là câu hỏi nhưng giọng điệu vô cùng khẳng định.

 

Giang Nhan:...

 

Cái gì đến cũng đến thôi.

 

Phó Thừa Duật tấp xe lề đường, một tay đặt lên vô lăng, thong thả Giang Nhan.

 

Anh xem xem cô nhóc còn diễn kịch thế nào nữa.

 

Mặc dù nhờ điều tra vụ án nên Phó Thừa Duật Giang Nhan chắc hẳn chút võ công, chỉ đơn thuần là bộ dạng cô gái mảnh mai yếu ớt chút đe dọa như vẻ bề ngoài. cho đến tận khoảnh khắc tận mắt chứng kiến cô tay trong bưu điện, Phó Thừa Duật mới đó sai lầm đến mức nào.

 

Người thường ngoài nghề xem náo nhiệt trong nghề xem bản lĩnh, chỉ riêng chiêu vặn cánh tay bẻ gãy cổ tay đối phương của Giang Nhan thôi là thứ mà vài ba chiêu múa may cuồng thể .

 

Đối tượng nhỏ của đúng là thâm tàng bất lộ mà.

 

Giang Nhan định nặn hai giọt nước mắt thì chạm đôi mắt thấu tất cả của Phó Thừa Duật.

 

Khuôn mặt nhỏ của cô cứng đờ, nản lòng, buông xuôi tựa lưng ghế.

 

Nằm yên mặc kệ châm chọc .

 

, là do em đấy, tính sổ chuyện cũ Phó Thừa Duật?”

 

Nếu sớm muộn gì cũng lộ tẩy thì khi bóc trần phận thừa nhận luôn cho , dù sớm muộn gì cũng đối mặt, cùng một chuyện mà bắt thóp tận ba , Giang Nhan cảm thấy quá đáng.

 

Nói xong cô sực nhớ điều gì đó, lập tức thẳng dậy Phó Thừa Duật, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc giơ ba ngón tay lên cam đoan.

 

mà em mới ăn một con thôi đấy nhé! Con còn em hề đụng , vẫn luôn chôn trong đất cạnh suối nước đấy!”

 

là lãng phí của trời, uổng phí quá mất, cả một con gà nướng đất sét cơ mà, đến cả hũ muối mang theo cũng đàn ông mặt tịch thu mất .

 

Nhìn bộ dạng đau lòng của cô, khóe môi Phó Thừa Duật thoáng hiện một nụ , đầu ngón tay nhịp nhàng gõ lên vô lăng, tâm trạng nhẹ nhõm từng .

 

“Cũng đúng, lúc đào con gà đó lên nó vẫn còn nóng hổi, cả con gà Đinh Chí Bân và Chu Nghị xử lý sạch sẽ .”

 

Giang Nhan:!!!

 

“Được lắm! Ba cái tên trộm gà nhà các !”

 

“Này, ăn nhé, chú ý cách dùng từ, cẩn thận kiện em tội vu khống sĩ quan quân đội nhân dân đấy.”

 

“Anh kiện ! Lúc đầu bắt em thì hung dữ như gì , ngờ chính cũng chẳng gì, là trộm gà thì cũng là đồng khỏa với trộm gà!”

 

Giang Nhan tháo dây an , múa tay múa chân định nhào lên Phó Thừa Duật, mới nhảy qua hộc để đồ giữa ghế lái và ghế phụ thì ôm lấy đầu gối nhấc bổng lên, cả biến thành tư thế quỳ đùi Phó Thừa Duật.

 

Yết hầu chuyển động:

 

“Lúc đó hung dữ ?”

 

Bỗng chốc nhào lên đùi , Giang Nhan thấy mất mặt, giọng điệu hung hăng lật nợ cũ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-112.html.]

 

“Anh xem? Anh hung dữ thì em sợ đến mức là Tôn Lan Đình ? Anh cao thế nào chứ, túm lấy cánh tay em ấn cây, em suýt chút nữa xách lên như xách gà con ! Cổ tay về nhà đau mất mấy ngày mới khỏi đấy!”

 

Ừm, cảm giác lật nợ cũ đúng là tệ, bao nhiêu ấm ức vì đuối lý lúc giờ đòi hết, đúng là kiếp nô lệ đổi đời ca hát mà!

 

Giang Nhan lúc đùi Phó Thừa Duật hống hách như một tên địa chủ giàu .

 

Mặc kệ là thêm vài phần quá, cũng đàn ông xót xa .

 

Phó Thừa Duật nắm lấy bàn tay Giang Nhan, lòng bàn tay nóng rực nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay vốn sớm khôi phục vẻ trắng nõn tì vết của cô, trong đầu là hình ảnh cổ tay cô trầy xước sưng đỏ đáng thương lúc đó.

 

Trong xe bỗng chốc rơi im lặng, ngoài tiếng thở khẽ của hai thì chỉ còn tiếng ve sầu cây du bên đường đang kêu râm ran như níu giữ những dư âm cuối cùng của mùa hè.

 

Giang Nhan động tác dịu dàng của xoa bóp đến mức còn chút cáu kỉnh nào, xoa bóp cô cũng thấy thoải mái, an tâm hưởng thụ sự phục vụ của như một tiểu thư quyền quý, cả lười biếng tựa sát đùi .

 

Giọng điệu còn giống như con cáo xù lông lúc nãy nữa, giọng mềm mại, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Con cáo nhỏ l-iếm l-iếm môi:

 

“Ngon ?”

 

Phó Thừa Duật:?

 

“Con gà nướng đất sét em , ngon ? Lửa thế nào? Em dùng lá khoai môn bọc đấy, ngửi thấy mùi thơm thanh khiết của khoai môn ?”

 

Đó là con gà nướng đất sét duy nhất cô khi xuống nông thôn đấy, cô còn nếm thử miếng nào.

 

Phó Thừa Duật:...

 

“Ha ha ha ha ha ha...”

 

Người đàn ông sảng khoái, l.ồ.ng ng-ực rung động khiến Giang Nhan đang đùi cũng rung theo bần bật.

 

“Anh cái gì chứ!”

 

ăn thì chẳng lẽ thể hỏi thăm mùi vị chút !

 

Phó Thừa Duật dường như lâu lắm mới lớn như , nhất thời dừng , đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Giang Nhan:

 

“Ngoài ăn thì em còn nhớ nhung cái gì nữa?”

 

Giang Nhan đảo mắt một vòng:

 

“Còn nhớ nhung nữa đấy!”

 

Nói đoạn cô ôm lấy cổ , 'chụt' một cái thật kêu lên mặt .

 

Chưa đợi kịp phản ứng, Giang Nhan hôn xong nhanh ch.óng ghế phụ, ngoan ngoãn thắt dây an sang, ánh mắt đó dường như đang giục giã: Lái xe về thôn chứ, ngây đó .

 

Phó Thừa Duật nhướng mày thú vị, cảm giác mềm mại má vẫn tan biến, đôi mắt đen láy tuyệt Giang Nhan càng thêm đậm đặc như mực thể tan .

 

Chậc.

 

Quả nhiên là một tiểu yêu tinh mà.

 

Chiêu trò mê hoặc lòng ngày càng nhiều .

 

Yêu tinh thế vẫn là sớm thu phục thì nhất.

 

Khi chiếc xe Jeep lái đường thôn, chân trời nhuốm một màu mây đỏ cam, phản chiếu khiến cả thôn Bình Dao như bao phủ bởi một lớp tông màu ấm áp.

 

Lúc mới qua giờ tan lâu, những bờ ruộng xa xa vẫn còn thấy ít dân làng cầm cuốc về phía đội sản xuất, mạ non trong ruộng lúa mọc nhanh cao quá hông, trong bông hoa trổ những bông hoa lúa màu vàng nhạt li ti, gió thổi qua dường như thể thấy tiếng xào xạc của lúa.

 

 

Loading...