Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:41:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nhan vô cùng hiểu quyết định của Giang Lăng, nhưng dựa sự hiểu của cô về trai trong ký ức, sẽ chuyện buôn bán lỗ vốn rõ ràng như .

 

Chắc chắn là gia đình xảy chuyện .

 

Nghĩ đến đây, Giang Nhan nhíu mày.

 

“Bố thì ? Ở nhà họ vẫn chứ?”

 

Thấy thần sắc cô bất an, Giang Lăng vội vàng lên tiếng trấn an cô.

 

“Bố đều , tình hình cụ thể lát nữa sẽ với em .”

 

Bây giờ đông thế , cũng tiện chuyện riêng của gia đình.

 

Đặc biệt là bên cạnh còn một tên họ Phó đang chằm chằm như hổ rình mồi.

 

Ánh mắt Giang Lăng soi mói, đàn ông quá gần em gái đấy, nam nữ thụ thụ bất hả.

 

Thực Phó Thừa Duật hề gần, là cách giao tiếp nam nữ bình thường, nhưng trong đầu Giang Lăng lúc chỉ ý nghĩ em gái nhà sắp dụ dỗ mất, Phó Thừa Duật chỉ cần Giang Nhan một cái thôi cũng là giữ nam đức.

 

Thấy thần sắc Giang Lăng bình thường khi chuyện, giống như điều gì khó , Giang Nhan gật đầu, tạm thời kìm nén hàng tá câu hỏi trong bụng.

 

Đường Thiến bên cạnh nhận những tính toán trong lòng họ, hôm nay cô vẻ hưng phấn lạ thường, lẽ là vì Giang Nhan trở về, cũng lẽ là vì điểm thanh niên trí thức nữ hiếm khi náo nhiệt như , cô thiết nắm tay Giang Nhan, khuôn mặt cũng đến đỏ bừng.

 

“Giang Nhan, trai sáng nay mới đến, chuyện của , hành lý còn kịp cất chạy đến bộ đội ở thị trấn Khê Bình để ngóng tin tức của ! May mà một chiến sĩ tên là Chu Bân , vạch là trong hai ngày sẽ về, chúng mới yên tâm, nếu trai nhất định chạy lên tỉnh ! Có điều chúng cũng ngờ hôm nay thể về! Thật là quá!”

 

Chẳng nhất định chạy lên tỉnh , nếu đại đội trưởng cấp thư giới thiệu cho , đều ngăn cản, ước chừng lúc đến nơi , thế thì thật sự lỡ mất Giang Nhan.

 

Bây giờ thấy Giang Nhan bình an vô sự trở về, các chị em ở điểm thanh niên trí thức nữ cũng đều vui mừng.

 

Đặc biệt là Thôi Tuyết, cứ xoay quanh cô mấy vòng, luôn miệng kêu cô g-ầy g-ầy , mì sợi buổi tối họ ăn đủ dinh dưỡng, nhất định bồi bổ thêm cho cô, hơn năm giờ thì mua thịt nữa chứ, cô tin tà thuyết đó, cầm tiền và phiếu liền đạp xe từng nhà trong làng đổi thịt, ngăn cũng ngăn nổi.

 

Mọi đang chuyện thì thấy tiếng chuông xe đạp từ đầu đường vọng , theo hướng tiếng động, chính là Thôi Tuyết đang chở đầy đồ trở về.

 

Hóa thật sự đổi ít thức ăn về.

 

Trên đầu xe treo một cái giỏ tre, bên trong nhét đầy rau củ, củ cải, cải bắp còn xà lách và hẹ, đều là rau trồng trong vườn rau riêng của nhà dân trong làng, trông hơn nhiều so với rau trong vườn của điểm thanh niên trí thức, cái nào trông cũng tươi rói và mọng nước.

 

Bên đầu xe còn treo một con cá vược và hai lạng thịt lợn muối.

 

“Thôi Tuyết, cướp khất thực đấy?”

 

Đường Thiến há hốc mồm dỡ hàng xuống, Lâm Lan tới phía xe, thấy giá thồ còn buộc một cái l.ồ.ng tre nhỏ, ghé đầu trong.

 

Giỏi thật, một con gà mái già b-éo !

 

Vẫn còn sống, chỉ là trông vẻ sợ hãi hề nhẹ, rúc trong l.ồ.ng dám kêu tiếng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-115.html.]

 

Lâm Lan tổng kết:

 

“Xem cướp .”

 

Nhà ai khất thực đưa gà mái già cho chứ?

 

“Cướp gì mà cướp, đều là dùng tiền và phiếu để đổi đấy! Rau là bà đại nương họ Hoàng cho, lấy tiền và phiếu của , gà mái già cũng là của nhà bà , nhưng các yên tâm, cái đưa tiền! Còn một tờ phiếu vải nữa!”

 

Thôi Tuyết vốn định đổi gà mái già, là bà Hoàng Giang Nhan về, nhất định bắt tới nhét cho cô , là để hầm canh bồi bổ sức khỏe cho Giang Nhan.

 

dám nhận chứ, nhà bà Hoàng mấy đứa nhóc đều quây quanh cô kìa! Chỉ sợ cô cướp mất con gà mái đẻ trứng của nhà chúng. chủ gia đình là bà Hoàng, bà quyết định bắt gà mái cho Thôi Tuyết thì những con dâu, con trai khác ai dám nửa lời.

 

Thôi Tuyết chỉ đành nhận lấy, nhưng cô nhét hết tiền và phiếu còn cho con dâu cả của bà Hoàng , đảm bảo để chịu thiệt.

 

Người thấy cô đưa đủ tiền phiếu nên cũng còn khó chịu nữa, hớn hở, còn với cô ăn ngon đến nhé!

 

Thời buổi mua đồ của dân làng đều là ‘đổi’, là ‘đổi’ chứ ‘mua’, thì tính là đầu cơ trục lợi.

 

“Muộn thế chúng cứ ăn đơn giản chút , đừng bày vẽ nữa.”

 

Giang Nhan con gà mái già , miệng dù thèm đến mấy cũng thấy ngại. Hôm nay Thôi Tuyết vì cô mà tốn kém những thứ đó, hôm khác cô cũng bù đắp cho cô , còn thể bù đắp quá lộ liễu, nếu với cái tính ch.ó của Thôi Tuyết chắc chắn sẽ nổi cáu với cô.

 

“Con gà đó tối nay g-iết, cá ch-ết trời nóng để lâu , ăn cái . Hậu chủ nhật nghỉ luân phiên, con gà cứ để đến hôm đó hẵn ăn, sáng sớm sẽ hầm cho Giang Nhan, dùng lửa nhỏ hầm thật lâu, hầm thời gian dài canh mới thơm!”

 

Lý Trân xách con gà mái già trong l.ồ.ng tre cân nhắc hai cái, trong mắt vô cùng hài lòng, cái chắc nặng mười cân nhỉ! Con gà mái già nuôi thế , cho thật ngon thì thật với đống thịt của nó.

 

Người bếp của phòng họ là đại sư phụ Lý Trân, cô gì thì đương nhiên là cái đó, ai dám thì cơm ăn.

 

Mọi liên tục gật đầu, tiến lên giúp đỡ thu dọn rau củ ngoài.

 

“Đồng chí Phó , ăn cơm ở đây ?”

 

Lý Trân chỉ huy chuyển rau đến cửa nhà bếp, nghĩ một lát vẫn hỏi một câu Phó Thừa Duật, vẫn luôn ít nhưng khó thể phớt lờ.

 

xem mấy ăn cơm để quyết định cho bao nhiêu gạo và nấu lượng thức ăn bao nhiêu.

 

Phó Thừa Duật còn kịp mở miệng, Giang Nhan vội vàng trả lời .

 

“Anh ăn ở đây , ngay bây giờ, chị Trân chị cần nấu cơm cho .”

 

Đùa gì chứ, thứ gì ngon mà chẳng ăn , mua , hà tất để tới đây ăn chực của họ, bình thường họ còn đủ ăn đây !

 

Tâm tư nhỏ nhặt của Giang Nhan thì Phó Thừa Duật quá rõ, cô bĩu môi là định gì, trong lòng thấy buồn và cũng thấy thất vọng, thuận theo lời cô mà ứng tiếng.

 

Thôn Bình Dao quá hẻo lánh, ngoại trừ lúc g-iết lợn tết, trong làng thể nào mua thịt, ăn thịt chỉ thể dậy thật sớm từ lúc trời sáng để lên thị trấn mua, họ hàng ngày ruộng, ngoại trừ chủ nhật nghỉ, thời gian và sức lực để chạy lên thị trấn từ lúc trời sáng chứ!

 

 

Loading...