Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:41:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phải trách thì trách nó, mới nghề...

 

【Thực theo kế hoạch ban đầu, em đáng lẽ chỉ là linh hồn xuyên , và thời điểm xuyên chính là giữa tháng 5 năm nay. trong quá trình liên kết với em, chẳng hiểu cũng đ-ánh dấu luôn cả c-ơ th-ể của em nữa……】

 

‘Chẳng hiểu cũng đ-ánh dấu luôn cả c-ơ th-ể của em’? Cái thứ nhỏ bé thể bớt đáng tin cậy hơn một chút ?

 

Giang Nhan hít sâu một : 【Nói tiếp .】

 

Cảm nhận áp suất thấp ký chủ, 745 run lẩy bẩy vành tai cô.

 

Không dám chậm trễ một giây nào mà tiếp tục giải thích:

 

【Bởi vì cũng liên kết với c-ơ th-ể, nên dẫn đến hệ thống vận hành quá tải, dòng thời gian phân nhánh, em quy tắc hệ thống tự động điều chỉnh về trạng thái ban đầu —— phôi thai, trở bụng của Tô Thu Chi —— tức là của em từ 19 năm , và thuận lợi chào đời tám tháng, trở thành con gái của nhà họ Giang!】

 

Giang Nhan nhíu mày: 【Vậy còn nguyên chủ? Chị cướp mất quyền sinh của cô ?】

 

Thế chẳng vẫn là tu hú chiếm tổ đại bàng .

 

【Không , như đó, nguyên chủ tiêu vong ở kiếp , đời chỉ là một đoạn dữ liệu ký ức, em đến thì cô cũng sẽ sống nữa, còn về việc tại em quy tắc hệ thống bắt giữ, ngoài việc chúng liên kết với , lẽ lúc đó em khi m.a.n.g t.h.a.i xảy tai nạn, xuất hiện dấu hiệu sảy thai, nhưng ‘Giang Nhan’ thể chào đời, cho nên quy tắc hệ thống mới sử dụng c-ơ th-ể của em.】

 

theo quy định, khi hệ thống liên kết sai cả c-ơ th-ể của ký chủ thì c-ơ th-ể của ký chủ sẽ hủy diệt, những thống t.ử như bọn chúng đều chỉ liên kết với linh hồn để nhiệm vụ.

 

Nghe 745 giải thích, Giang Nhan mím môi, trong ký ức Giang quả thực khi m.a.n.g t.h.a.i con gái thì sức khỏe mới bắt đầu kém , ước chừng năm đó thực sự xảy chuyện gì.

 

745 tiếp tục :

 

【Bởi vì linh hồn của em đ-ánh dấu một bước, cho nên linh hồn của em chào đời mười tám năm thực … là chỉnh, em thiếu mất một hồn một phách, thể phản ứng với thế giới bên ngoài, chỉ thể một đứa ngốc!】

 

Giang Nhan: ……

 

may mắn ! Sau khi thế giới sụp đổ ghi hệ thống sửa chữa, khi đón nhận hệ thống nhiệm vụ, thế giới sẽ tự động tạo chức năng hiệu chỉnh, nó thể hiệu chỉnh một bug nhỏ, ví dụ như để em dù thiếu mất một hồn một phách thể giao tiếp bình thường với con vẫn thể sinh sống theo quỹ đạo cốt truyện định sẵn.】

 

những bug lớn hơn, ví dụ như cho t.h.a.i nhi vô tình sảy sống là chuyện thể nào, cho nên nếu lúc đó để Giang Nhan lấp chỗ trống, mặc kệ Giang sảy t.h.a.i thì thế giới coi như thất bại .

 

Sẽ tiến trình mười mấy năm .

 

【... Theo lời cưng thì mười tám năm của chị là một con rối ?】

 

Đều sinh sống theo quỹ đạo cốt truyện định sẵn thì chị còn tính là chị ?

 

【Sao thể coi là con rối chứ! Đó chính là em của mười tám năm ở kiếp mà, mô hình tư duy, tam quan logic của riêng em, hệ thống chỉ là để thế giới thể vận hành bình thường mà đặt một cái khung mà thôi, ví dụ hệ thống thiết lập hôm nay em sẽ cửa hàng bách hóa mua xà phòng buổi sáng, nhưng đường nào, thế nào, mặc quần áo gì, gặp ai đường, cũng như mua loại xà phòng nhãn hiệu nào mua thêm cái gì đều là do em tự quyết định.】

 

Giang Nhan:...

 

Ngay cả việc bách hóa mua xà phòng cũng thiết lập.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-121.html.]

Đây con rối thì là cái gì!

 

Thấy Giang Nhan nửa ngày lời nào, 745 tưởng cô vẫn tin, cuống lên dần dần trở nên nóng nảy.

 

【Em thấy em và trai em cùng lắm chỉ giống ba bốn phần ? Không vì một giống bố một giống , mà là vì gen đấy! May mà bây giờ giám định huyết thống, nếu em xong đời !】

 

【Cho nên khi dòng thời gian của ‘mười chín năm ’ trùng khớp với dòng thời gian mà cưng đ-ánh dấu một hồn một phách của chị thì chị mới ‘tỉnh’ ? Vào cái khoảnh khắc mà chị tưởng là khi ch-ết ở kiếp , mở mắt xuyên đó, thực tế trôi qua mười chín năm ?】

 

, đối với c-ơ th-ể của em thì thời gian trôi qua mười chín năm, nhưng đối với linh hồn bù đắp chỉnh của em và thì đó chỉ là chuyện trong chớp mắt.】

 

Bây giờ nghĩ , 745 cũng hiểu , hèn chi lúc đầu thế giới tải chậm thế, nó cứ ngỡ là đầu nhiệm vụ nên tay nghề còn non, hóa là dòng thời gian vấn đề.

 

Giang Nhan thở một dài thườn thượt, tâm trạng cô lúc đạt sự bình lặng từng , cô vẫn chằm chằm ngọn cây du lay động ánh trăng ngoài cửa sổ, nhưng tâm cảnh khác biệt.

 

Đôi mắt mở to, dường như thể chứa cả một vầng trăng.

 

, Giang Lăng đúng là trai của cô, và bố Giang Giang ở Thượng Kinh xa xôi cũng thực sự là bố cô.

 

tu hú chiếm tổ đại bàng, cũng hề đoạt lấy c-ơ th-ể của một cô gái khác.

 

Thật quá.

 

Mình cũng bố .

 

Sáng sớm hôm hơn năm giờ, chỉ còn mười phút nữa là đến giờ lúc năm rưỡi.

 

Đường Thiến mới ngáp một cái, cực kỳ khó khăn bò dậy từ giường một cách chậm chạp.

 

Tối qua ngủ muộn, buổi sáng cô thực sự dậy nổi, cứ như thể keo siêu dính dán cô giường .

 

Dụi dụi mắt, thấy rèm giường của Giang Nhan vẫn đang kéo kín, liền toe toét .

 

“Giang Nhan cũng dậy ?”

 

Có cảm giác tìm cùng cảnh ngộ đồng bệnh tương lân.

 

“Nghĩ gì thế? Giang Nhan dậy từ lúc trời sáng , còn chạy bộ hai vòng nữa, lúc trai gọi xong.”

 

“Giang Lăng đến ? Có họ ? Trân Trân gọi sớm một chút chứ.”

 

Nghe thấy tên Giang Lăng, Đường Thiến lập tức phấn chấn hẳn lên, lộn một vòng từ giường xuống, xỏ giày đ-ánh răng, tranh thủ từng giây từng phút cố gắng thu dọn bản trong vòng một phút, đó đuổi theo bọn Giang Nhan.

 

Tất nhiên là cô chắc chắn đuổi kịp bọn Giang Nhan , lúc Giang Nhan và Giang Lăng cùng Thôi Tuyết đến mương nước , con đường đến tận cùng rẽ thêm một khúc quanh nữa là đến trụ sở đại đội.

 

“Vẫn là bánh gạo nếp nhà ngon nhất!”

 

Giang Nhan ăn mấy miếng là hết sạch chiếc bánh gạo nếp mà Giang Lăng đưa qua, bột gạo nếp pha với một phần nhỏ bột gạo tẻ, dẻo mềm mà dính răng, nhân bên trong là do bố xào, dưa muối chua nhà tự , thái nhỏ xào chung với đậu phụ khô, gói , chua mặn miệng, đặc biệt ngon.

Loading...