Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:55:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ai bảo cái thằng nhóc Giang Lăng mới xuống nông thôn, kết giao bạn nào gây bao nhiêu chuyện! Khiến cho bao nhiêu liên danh tẩy chay ! Ngay cả một giúp cho cũng ! Bác dù xuống nước cũng chẳng ai đưa thang cho bác leo xuống cả!
Nếu tách , cứ để bọn họ ở chung kiểu gì cũng xảy va chạm, ai thằng nhóc bày thêm trò gì nữa.
Mã Đại Thắng bác cũng hạng điều, lúc chọn nhà bác còn đặc biệt chọn căn một chút.
Phải , cách xa khu thanh niên tri thức, chẳng chính là căn nhà mà Vương địa chủ xây ở cuối làng năm xưa là hợp nhất .
Ai ngờ , đám nhóc tì thế mà cũng trúng chỗ đó.
Mã Đại Thắng bực bội gãi đầu gãi tai, sớm chẳng thà phân cho Giang Lăng một căn nhà đất nung cho xong.
Chăm sóc cái khỉ gì .
Đường Thiến thấy lời của Mã Đại Thắng thì phản ứng mạnh.
“Ở chung với thanh niên tri thức nam gì chứ? Đại đội trưởng , lời của bác dễ gây hiểu lầm lắm đấy nhé! Đó là trai ruột của Giang Nhan chứ dưng nước lã, bác đừng hỏng danh dự của bọn cháu đấy!”
“Cái con nhỏ , giờ cô định chụp mũ cho đấy ?”
là cái con Đường Thiến nghịch ngợm nhất, ý tưởng chắc chắn là do nó đưa .
“Không , bọn cháu dám ạ, đại đội trưởng bác cứ đồng ý cho bọn cháu dọn qua đó ! Hơn nữa trong sân nhiều gian phòng như , ở gian phía Tây, bọn cháu ở gian phía Đông, giữa hai bên còn ngăn cách bởi một gian chính to đùng cơ mà, còn rộng hơn cả đường làng nữa, chẳng còn xa hơn cách giữa khu nam và khu nữ hiện tại !”
“Thế cũng , từ đến giờ từng tiền lệ như . Các cô mà dọn ngoài thì những thanh niên tri thức khác cũng đòi dọn thì ? lấy nhiều nhà trống cho bọn họ ở! Nếu thực sự dọn thì chỉ Giang Nhan là , hai em họ là một nhà, ở riêng cùng còn , các cô thích thì tham gia gì!”
Đại đội trưởng đặt mạnh chiếc ca tráng men xuống bàn, phát một tiếng “cộp”, giống như quan huyện đ-ập kinh đường mộc để chốt hạ vụ án .
“Sao bọn cháu thích chứ? Bọn cháu là chị em kết nghĩa khác cha khác của Giang Nhan đấy ạ!”
Mã Đại Thắng:...
Nói cái quái gì thế !
Giang Nhan thấy đại đội trưởng chịu buông lỏng thì thở dài một tiếng.
“Thôi Đường Thiến, chúng đừng khó đại đội trưởng nữa. Mọi chuyện đều do mà , trai nếu vì bảo vệ thì cũng sẽ đ-ánh những kẻ từng tung tin đồn về . Mặc dù hành động của là nghĩa hiệp, nhưng suy cho cùng cũng là do mà dọn khỏi khu thanh niên tri thức. Cứ để dọn đó ở cùng , liên lụy đến , thể liên lụy đến các cũng dọn đến nơi hoang vắng như thế .”
Nói thẳng với đại đội trưởng thì thử dùng “khổ nhục kế” xem , lùi để tiến.
Đường Thiến rõ ràng là nhận tín hiệu mà Giang Nhan truyền đạt, vế cô tiếp lời khá , vế thì lái mất tiêu.
“Chính vì chỗ đó hoang vắng nên bọn mới ở cùng chứ! Thêm thì ích gì? Lỡ kẻ lẻn thì trai cứu là đ-ánh kẻ ? Chi bằng cứ để ở một còn hơn!”
Giang Nhan:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-126.html.]
thật sự cảm ơn đấy.
Lâm Lan khóe miệng giật giật, khẽ kéo tà áo Đường Thiến, vội vàng tiếp lời:
“ đại đội trưởng, bọn cháu cũng vì thấy xung quanh chỗ đó nhà ai ở, vị trí ở ven làng sát núi nên mới yên tâm để hai em họ ở đó. Bây giờ sắp đông , trong núi lợn rừng xuống núi kiếm ăn , ngộ nhỡ thương thì . Lỡ chuyện gì tìm trong làng giúp đỡ thì hai em họ chắc cũng xoay xở kịp, để chậm trễ thời gian cứu mạng dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn thì . Mấy tháng chẳng làng vẫn chuyện lợn rừng thương đấy thây?”
Mã Đại Thắng d.a.o động .
Mấy cái đứa mà dẻo mồm thế , đây bác phát hiện nhỉ.
Giang Nhan thấy thái độ của đại đội trưởng rõ ràng mềm mỏng hơn, liền liếc mắt Lâm Lan một cái, hai bên lập tức hiểu ý . Giang Nhan thở dài, tiếp tục vẻ buồn rầu :
“Lâm Lan , đại đội trưởng đều là vì cho chúng thôi, bác cân nhắc như nhất định là lý do của bác . Chuyện động vật xuống núi thương mà gì chuyện trùng hợp thế ? Chẳng lẽ núi làng thực sự lợn rừng, ch.ó dại, sói gấu thật ?”
Mã Đại Thắng:... Thật sự là đấy.
Trong bốn con đó thì tận mắt bác thấy ba con .
Cô bé chắc chắn là hỏi bà Hoàng mới đến đây kháy bác đúng ?
Như vẻ mặt cứng đờ của Mã Đại Thắng, Giang Nhan khoa trương che miệng kinh ngạc :
“Thật sự hả đại đội trưởng?”
“Cái gì cơ? Trong núi chỉ lợn rừng mà còn ch.ó dại, sói với gấu nữa á! Vậy đại đội trưởng bác để em Giang Nhan ở chỗ hẻo lánh thế chứ!”
Đường Thiến thật sự lo lắng , giờ cô còn chẳng dọn qua căn nhà đó nữa, chọn chỗ xa thế , là cứ để Giang Lăng dọn về !
“Chó dại với sói đều là chuyện từ mấy năm thấy ! Phải sâu trong núi mới thấy ! Chúng đến gần khu dân cư ! Hơn nữa bao nhiêu năm nay chẳng thấy tin tức gì về chúng nữa, chỉ lợn rừng thỉnh thoảng mới xông ruộng ăn hoa màu thôi, các cô đừng tự hù dọa !”
Mã Đại Thắng nuốt nước miếng một cái, hồi chính bác cũng thấy lo lo.
“Chỉ' lợn rừng thôi á?! Có lợn rừng mà là chuyện nhỏ ? Đại đội trưởng , bác chuyện lớn lối thật đấy!”
Mã Đại Thắng trợn mắt Đường Thiến, cái con nhỏ chuyện với bác thật chẳng khách khí chút nào.
Giang Nhan nén , thở dài một tiếng, giả vờ thoải mái :
“Có cũng , Đường Thiến đừng quên cũng chút thủ mà. Lúc công an huyện còn khen võ công khá lắm đấy, lợn rừng bình thường xuống núi thì và trai... chắc là thể chống đỡ . nếu các ở cùng thì hơn, thủ của Thôi Tuyết còn giỏi hơn , Lý Trân và Lâm Lan ngủ cảnh giác, chút động tĩnh gì là tỉnh ngay. Đường Thiến thì giọng to chạy nhanh, gặp chuyện thể báo tin . Tiếc là chúng sắp xếp đến mấy cũng vô dụng, đại đội trưởng bác những cân nhắc của riêng .”
Mã Đại Thắng:...
Hay lắm, các cô là thanh niên tri thức mà là quân trinh sát đấy , phân công lao động rõ ràng hết cả , đứa đ-ánh nh-au, đứa canh gác, đứa báo tin đều đủ.