Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:56:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nó là một đứa trẻ thì cái gì? Nó còn chẳng 'đứa con gái vô dụng' nghĩa là gì! Người vẫn trẻ con gì thì tội, là thanh niên lớn tướng thế , còn chấp nhặt với một đứa trẻ gì? Làm đàn ông thì rộng lượng một chút!”

 

Trẻ con là những nhạy cảm nhất với sự đổi cảm xúc của lớn, thằng cháu vốn dĩ đang vểnh tai bọn họ chuyện, giờ đây bà nội ôm trong lòng thì lá gan khôi phục.

 

Thấy bà nội là đứa trẻ gì, cục vàng vốn từ nhỏ hống hách ở nhà lập tức vui, ông nội nó nó là nam nhi đại trượng phu, bà nội nó là đàn bà thì dựa nó như ? Nó xoay bật dậy ghế, bám lưng ghế khách khí chỉ thẳng mấy đồng chí nữ trong toa tàu, bao gồm cả Giang Nhan.

 

“Cháu 'đứa con gái vô dụng' là cái gì! Chị là đứa con gái vô dụng, cô , cô , cả cô nữa cũng là đứa con gái vô dụng! Ông nội con gái vô dụng thì xứng bàn ăn cơm! Thế mà chị còn dám ăn trứng kho cho cháu ăn!”

 

Đứa trẻ gào lên với giọng ch.ói tai, toa tàu bỗng chốc im phăng phắc, mấy đồng chí nữ chỉ mặt đều lộ vẻ giận dữ.

 

Đây là trẻ con gì, thằng nhóc b-éo trong lòng hiểu rõ mồn một, là học theo lớn trong nhà, thể thấy gia phong nhà bọn họ là loại gì, đúng là dột từ nóc dột xuống!

 

“Mọi đều thấy chứ? Đã xin thì gọi cảnh sát đường sắt .”

 

Giang Lăng nghiêng chắn Giang Nhan ở phía , đề phòng mụ già thẹn quá hóa giận mà xông lên h-ành h-ung.

 

Anh dứt lời, trong toa tàu liền vang lên vài tiếng phụ họa của các đồng chí nữ.

 

thế, gọi cảnh sát đây! Chủ tịch phụ nữ giữ nửa bầu trời, mà trong mắt hai bà cháu nhà bà, đám phụ nữ chúng đều là lũ vô dụng cả ?”

 

“Bản bà cũng là phụ nữ đấy! Vậy mà còn tư tưởng phong kiến hủ lậu như thế, thấy giải phóng mới chỉ giải phóng thể bà thôi, tư tưởng vẫn giải phóng ! Bà cần cải tạo !”

 

Tiếng “uốn nắn” vang lên dồn dập khiến bà cụ rối loạn, đặc biệt là khi thấy gọi cảnh sát, bà càng hoảng hơn.

 

“Gọi cảnh sát cái gì chứ! Chuyện tí tẹo thế thôi mà! Chúng ăn trứng kho nữa là chứ gì!”

 

hiểu, chẳng chỉ là đòi hai quả trứng kho thôi , nhà ai mà chẳng ăn nổi! Hơn nữa gọi con nhãi là đứa vô dụng thì ? Con bé đó cũng mất miếng thịt nào!

 

Lúc còn là chuyện quả trứng kho nữa .

 

Hành khách trong toa tàu hai bà cháu phiền suốt cả quãng đường, lúc hai em nhà lên tàu thì thằng nhóc bắt đầu quấy , đợi đến khi nó ngủ say mới yên tĩnh một lúc, mà mới bao lâu để cho ai yên .

 

Nghe thấy lời Giang Lăng, lập tức gọi cảnh sát, đến đầu toa tàu thì thấy cảnh sát mặc đồng phục đang về phía , ước chừng là thấy động tĩnh.

 

Cửa giữa các toa ghế đóng, ở lối thể thấy tình hình ở toa đối diện, bà cụ cũng thấy bóng dáng cảnh sát càng lúc càng gần, bà rõ ràng tật giật , lườm Giang Nhan và trai một cái sắc lẹm, cũng dám trì hoãn thời gian nữa, hai lời liền xách hành lý chân lên, kéo thằng cháu chạy theo hướng ngược .

 

giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu đang , bà thể chạy , qua nổi hai hàng ghế cảnh sát đuổi kịp giữ .

 

“Chào bà, ơn xuất trình vé tàu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-133.html.]

Cảnh sát dày dạn kinh nghiệm, thấy bà thấy trốn thì ngay chắc chắn là trốn vé lên tàu.

 

Sau một hồi tra hỏi, quả nhiên bà cụ chỉ mua vé một chặng! Hơn nữa còn là lên từ ga xuất phát, mà giờ theo tàu đến tận địa phận tỉnh Trường Lĩnh, qua mười mấy ga tàu mà bà vẫn trộn , vận khí của bà cũng thật, kiểm tra vé bao nhiêu từng rơi trúng đầu bà .

 

vận may giờ cũng hết , bà chỉ tiền vé nợ mà còn nộp phạt thêm 50%.

 

Tổng cộng mất hơn hai mươi đồng, tương đương với gần một tháng lương của một công nhân bình thường .

 

Số tiền lớn như , bà cụ tất nhiên là chịu nộp, bảo bà móc tiền là chuyện tưởng, chẳng chỉ trốn vé, những khác đều mà bà bù tiền, còn nộp phạt! Dựa cái gì chứ?

 

nhất quyết khăng khăng tiền, cảnh sát và nhân viên tàu hỏa lý lẽ thế nào với bà cũng vô dụng, tóm là nhất quyết móc tiền.

 

Không nộp tiền đúng ? Không nộp tiền thì cách xử lý của việc nộp tiền.

 

Không thèm quan tâm bà giở trò ăn vạ la lối gì nữa, cảnh sát trực tiếp dùng còng tay còng bà , bịt miệng lôi đến phòng điện đài vô tuyến phía tàu.

 

Đến ga tiếp theo khi tàu dừng , hai bà cháu trốn vé liền công an địa phương chờ sẵn sân ga đưa .

 

tất cả những chuyện em Giang Nhan hề .

 

Ga tàu dừng là Thọ Thành, qua một ga nữa là ga tiếp theo chính là điểm trung chuyển của bọn họ —— thành phố Vân Tân.

 

Vân Tân là thủ phủ của tỉnh Trường Lĩnh, là một trong những đầu mối giao thông đường sắt xây dựng sớm nhất cả nước, các chuyến tàu thẳng đến tất cả các tỉnh thành, trong đó các chuyến thủ đô là nhiều nhất, trung bình ban ngày cứ hai tiếng một chuyến.

 

Ga tàu hỏa Thọ Thành là một ga nhỏ, thời gian tàu dừng lâu, các loại đồ ăn bán trong ga cũng ít, ngay cả bánh bao cũng nhân thịt.

 

So với sự nghèo nàn của đồ ăn ở Thọ Thành, các loại đồ ăn ở ga thành phố Vân Tân đa dạng hơn nhiều, trong ga chỉ bán đồ ăn nhẹ mà ngay cả cửa hàng bách hóa cũng .

 

Bọn họ về thủ đô cần khỏi ga, trực tiếp chuyển tàu ngay tại sân ga, vé tàu cũng mua sẵn vé liên chặng ở thành phố Kính Viễn.

 

Đến Vân Tân thì trời tối, hai em ăn tối bằng mì gạo trong ga tàu, giá đắt hơn ở tiệm cơm quốc doanh một chút, hương vị cũng ngon bằng nhưng lượng nhiều, thời ăn uống thì ngon là thứ yếu, chủ yếu là ăn no .

 

Dạo cửa hàng bách hóa một lúc đợi mười lăm phút thì tàu đến.

 

Chuyến tàu Giang Nhan và trai mua là chuyến chạy đêm, thẳng từ ga xuất phát đến thủ đô, ở giữa trừ một vài ga trọng điểm thì các ga nhỏ khác đều dừng, cho nên sẽ đến thủ đô nhanh hơn các chuyến ban ngày một tiếng.

 

Tuy nhiên cho dù là chuyến tàu chạy thẳng thì trong toa vẫn nhiều , còn tình trạng chiếm chỗ trống như hai bà cháu trốn vé buổi chiều nữa, từ chỗ nối toa tàu cho đến lối đều nhiều , mang theo ghế đẩu gỗ nhỏ, cũng lên hành lý hoặc trực tiếp bệt xuống sàn.

 

Cũng may vé tàu là bọn họ mua ở Kính Viễn, nếu chắc giờ cũng chẳng chỗ mà , nếu mười mấy tiếng đồng hồ thì chắc đợi đến lúc về thủ đô thì cái lưng cũng tàn mất.

 

 

Loading...