Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:56:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Lăng lách qua đám đông dẫn Giang Nhan tìm chỗ , lúc tàu ga, đèn lớn trong toa vẫn đang sáng, ánh đèn, hai thanh niên với ngoại hình xuất chúng vô cùng nổi bật, ít đều về phía bọn họ, trong đó thiếu những ánh mắt quá mức trực diện.
Giang Lăng nghiêng , phía Giang Nhan che chắn cho cô hơn nửa hình, cố gắng ngăn cản những ánh mắt của vài gã đàn ông ý đồ đang dán lên em gái.
Lần Giang Nhan vẫn cạnh cửa sổ, nhưng là hàng ghế ba , Giang Lăng ở giữa, bên cạnh còn một đàn ông lực lưỡng trông vẻ hiền lành, giọng vùng Sơn Thành, hiểu lắm.
Ghế trong toa tàu hỏa hiện nay giống như ghế đơn , tất cả đều là loại ghế băng dài bằng gỗ lưng tựa thẳng tắp, đúng nghĩa là ghế cứng, những chuyến tàu mới một chút thì ghế gỗ sẽ bọc một lớp đệm mút mỏng, bọc thêm một lớp vải bên ngoài, loại bằng da, cũng loại bằng vải bạt, đa đều là màu xanh quân đội.
Cũng may chuyến tàu bọn họ đang hiện nay coi là khá mới, ghế cứng là loại ghế da màu xanh quân đội bọc đệm.
Đệm mút dù mỏng đến mấy thì vẫn hơn là gì.
“Tựa mà ngủ một giấc , đợi lúc em tỉnh dậy chắc là sắp về đến nhà .”
Bọn họ lên tàu từ thành phố Kính Viễn lúc một giờ chiều, đến ga tàu hỏa thủ đô chắc hơn tám giờ sáng mai.
Giang Lăng kéo chiếc khăn lụa quấn quanh cổ Giang Nhan lên một chút, che nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Lúc chỉ còn vầng trán nhẵn mịn cùng đôi mắt to tròn linh động xinh lộ ngoài. Giang Lăng quan sát sang hai bên một lúc, vẫn chút hài lòng, đáng tiếc ở ga tàu bán mũ, nhất là nên che kín cả mặt con bé .
Trong lòng nghĩ gì đều hết lên mặt, Giang Nhan lườm một cái, tàu chạy hơn nửa tiếng , đèn lớn trong toa tắt từ lâu, chỉ còn mấy chiếc đèn trần màu vàng mờ ảo ở lối thôi, tối om om thế thì ai thấy mặt cô chứ.
Với đây đầu tiên cô tàu đêm.
Giang Lăng rõ ràng nghĩ như , con bé tàu đêm là do văn phòng thanh niên trí thức tổ chức, một đám thanh niên trí thức chuẩn xuống nông thôn cùng , cả toa tàu đều là bạn học của bọn họ, thể so sánh với tình trạng ngợm hỗn tạp hiện nay chứ.
Đi tàu đêm tuy đông đúc bằng ban ngày nhưng bọn móc túi và mìn thì hề ít hơn ban ngày chút nào, một dắt em gái đường dài, con bé xinh hút mắt như , tất nhiên tập trung tinh thần cao độ mà trông chừng cô cho thật .
Đáng tiếc là tinh thần thực sự tập trung nổi nữa, Giang Lăng tối qua thức trắng đêm, giờ mí mắt cứ sụp xuống .
Giang Nhan gạt bàn tay đang cầm chiếc áo khoác định trùm lên đầu cô của .
Nhìn bộ dạng cố chịu đựng cơn buồn ngủ của , trông thật đáng thương.
“Thôi , tự ngủ , em ăn no xong nên buồn ngủ, đợi lúc nào em buồn ngủ sẽ gọi dậy.”
“Không cần, buồn ngủ.”
“Đừng nhảm nữa, mắt sắp nhắm tịt kìa, về đến thành phố còn tình hình ở nhà thế nào, đến lúc đó thức đêm mệt mỏi tinh thần, định để em đối phó với bà già ?”
Nếu cô ngủ thì với tính cách của Giang Lăng, chắc chắn sẽ canh chừng cho cô, trợn mắt đến sáng cho xem. Ngày mai ở nhà còn rốt cuộc là chuyện gì, chừng còn đ-ánh nh-au một trận với đám Giang lão thái, 745 Giang Lăng tối qua thức trắng đêm , đêm nay nếu còn thức thêm đêm nữa thì dù hình cường tráng đến mấy cũng sẽ g-ầy rộc mất.
“Được! Vậy chợp mắt một lát, lúc nào buồn ngủ nhớ gọi dậy đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-134.html.]
Giang Lăng ngáp một cái, đôi mắt to tròn tràn đầy tinh thần của em gái, trong lòng thầm cảm thán một câu: là tuổi trẻ mà!
Thấy cô thực sự buồn ngủ, cũng khách khí với cô nữa, dặn dò thêm hai câu bảo ai bắt chuyện cũng đừng để ý, Giang Lăng liền khoanh tay tựa lưng ghế nhắm mắt , chỉ một lát truyền đến tiếng thở đều đặn.
745: 【Ký chủ, trai cô ngủ .】
【Ừm, cũng chợp mắt một lát, chú ý một chút, tình hình gì thì gọi dậy.】
【Không vấn đề gì!】
Toa tàu ban đêm bớt vẻ ồn ào của ban ngày, khi tàu chạy một tiếng thì cơ bản còn ai chuyện nữa, tuy tiếng chuyện nhưng trong toa cũng tính là yên tĩnh, vì thiếu những tiếng ngáy rền vang vang lên liên tục, thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng nghiến răng ch.ói tai.
Giang Nhan mới chợp mắt đầy mười phút mở mắt , đầu đàn ông lực lưỡng cùng băng ghế với bọn họ —— lúc ông đang ngửa đầu ngáy vang trời. Giang Nhan im lặng một lúc, liếc Giang Lăng đang chìm sâu giấc ngủ, cũng bên tai ồn ào như mà ngủ .
Chất lượng giấc ngủ quá luôn.
Không ngủ , Giang Nhan đành bắt đầu trò chuyện với 745.
【Trong toa tàu ai khả nghi ?】
Vì tình hình của Giang mẫu hiện nay thế nào, chữa bệnh tốn bao nhiêu tiền, Giang Nhan mang theo tất cả gia sản , hơn một nghìn đồng tiền mặt cùng mười thỏi vàng nhỏ, một túi nhỏ hạt đậu vàng và tám đồng bạc.
Nếu tiền mặt đủ, cô sẽ chợ đen bán vàng bạc , tuy hiện nay bán vàng giá cao lắm nhưng cũng thể đổi lấy một khoản tiền nhỏ.
Tất cả gia sản đều quấn thắt lưng, Giang Nhan luôn cẩn thận, dù võ công của cô đến mấy thì lúc cũng dám chủ quan.
Cũng may hiện tại là về phía bắc, vặn thể một chiếc áo khoác dày dặn khoác bên ngoài, vạt áo rộng thùng thình che chắn kỹ vòng eo. Ngay cả Giang Lăng cũng em gái bây giờ đang là 'đại gia' giấu mặt.
Giọng điện t.ử của 745 vang lên trong đầu cô đúng lúc:
【Có! Người đàn ông g-ầy lùn ở hàng ghế thứ ba sát lối đang tựa lưng ghế là một tên móc túi, lấy trộm ví của phía , còn lấy trộm đôi giày da mới mua của đàn ông ở phía chếch bên trái, đàn ông giữa hàng thứ năm và cạnh cửa sổ hàng thứ bảy, còn cả đàn ông đội mũ ở hàng thứ tám nữa, bọn họ từ lúc cô lên tàu luôn cô, trong đó đàn ông đội mũ từng xuất hiện chuyến tàu của các .】
Xuất hiện chuyến tàu của chúng ?
Giang Nhan thầm cảnh giác.
【Hắn ở trong chuyến tàu ?】
Bây giờ cô đang ở hàng thứ hai, tất cả đều phía cô, để rút dây động rừng cô tiện đột ngột đầu .
【Ở toa bên cạnh, khi hai bà cháu gây chuyện, về phía cô một cái, khi bọn họ cảnh sát đưa , cô một cái nữa, nhưng xuống tàu các , trừ việc hiện tại đang cô thì những hành vi đó đều bình thường.】