Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thu Chi , em thật sự chịu khổ .”
Động tĩnh bên tự nhiên thoát khỏi mắt mấy bà nội Giang đang ở cách đó vài mét. Ba vốn bước lên cầu thang, lập tức hớt hải chạy xuống lầu.
“ còn tưởng là ai, hóa là con gái nhà lão Tứ . Ở nông thôn hơn nửa năm, một chút lễ phép cũng còn ? Ngay cả lớn mà cũng chào hỏi ?”
Xông xáo đầu chính là Đổng Hồng Hà, vợ của Giang lão tam. Bà đ-ánh giá Giang Nhan đang ở phía một lúc, mới dùng giọng điệu chua ngoa mở miệng.
Có lẽ mụ già độc ác cũng bản nhiều việc nên sợ quả báo, bà nội Giang đến nhà họ bao giờ một . Không dẫn theo Đổng Hồng Hà vợ lão tam, thì cũng là Hà Tuyết Mai vợ lão ngũ, khỏi cửa là tiền hô hậu ủng y như Từ Hi thái hậu .
Hôm nay thì , cả hai viên đại tướng đắc lực đều mang theo đủ cả.
Khóe môi Giang Nhan mang theo ý :
“Xem tam thẩm kìa, chúng cháu chẳng mới về . Từ đằng xa thấy trong viện ồn ào náo nhiệt, còn tưởng là trộm nhà chứ, hóa là bà nội cùng tam thẩm, tiểu thẩm ba vị đại giá quang lâm ! Trận thế , đúng là cho kẻ con cháu như chúng cháu mở rộng tầm mắt .”
“Mày!”
Đổng Hồng Hà Giang Nhan chọc cho tức đến mức suýt ngã ngửa. Con nhỏ ch-ết tiệt mồm mép ngày càng lợi hại, dám bọn họ là trộm. Nhìn gương mặt còn xinh hơn cả lúc khi xuống nông thôn của cô, ánh mắt bà càng thêm thâm độc như tẩm thu-ốc s-úng.
“Hơn nửa năm gặp, Giang Nhan ngược càng trở nên khéo mồm khéo miệng hơn . Người khác xuống nông thôn về ai nấy đều đen như than, g-ầy trơ xương, mày thì , trái ngày càng xinh , còn tưởng mày nhà ai hưởng phúc đấy, hì hì...”
Công phu chuyện móc mỉa khác của Hà Tuyết Mai cao hơn Đổng Hồng Hà chỉ một bậc, hèn gì thể trở thành cô con dâu bà già yêu thích nhất.
Tâm địa cũng độc ác nhất, chỉ thiếu điều trực tiếp Giang Nhan ở nông thôn dựa dẫm đàn ông mới thể sống sung sướng như . bà cũng là kẻ não, nghĩ xem danh tiếng của Giang Nhan mà hỏng thì những đứa con gái khác của nhà họ Giang chẳng lẽ chỉ trỏ ? Thật sự tưởng rằng phân gia là thể phân tách miệng lưỡi thế gian chắc?
Giang Lăng tụt phía một bước nhanh ch.óng chen lên, vươn tay kéo em gái lưng . Thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ chắn mặt Hà Tuyết Mai, gương mặt hung dữ mang theo sự uy h.i.ế.p của một đàn ông trưởng thành, dọa cho nụ mặt Hà Tuyết Mai biến mất sạch sẽ.
“Hà Tuyết Mai, bà đang bóng gió cái gì đó! và em gái cùng xuống nông thôn một chỗ, bảo vệ thì ! Hơn nữa nó vốn dĩ xinh , thuộc diện da trắng nắng ăn, bà tưởng ai cũng như các , một lũ xiêu vẹo xí chắc!”
Giang Lăng quả thực cách đ-âm tim đen khác.
Hà Tuyết Mai còn tỏ vẻ bình tĩnh, lập tức bùng nổ.
“Giang Lăng, mày ai xiêu vẹo xí hả?! Mày ăn với bề như thế ! Tao là tiểu thẩm của mày mà mày dám gọi thẳng tên tao? Sách mày chắc đưa cho ch.ó ăn hết !”
Công bằng mà Hà Tuyết Mai trông khá , cách bảo dưỡng, qua chẳng giống phụ nữ ngoài bốn mươi chút nào. Từ nhỏ bà là mầm non mỹ nhân khen ngợi mà lớn lên, thế nên cực kỳ để tâm đến gương mặt của .
Đáng tiếc là khi gả nhà họ Giang, gương mặt mà bà tự hào nhất luôn Tô Thu Chi – vốn chẳng gì bằng bà – lấn át một đầu. Điều khiến tức tối nhất chính là, ngay cả con nhỏ rẻ tiền mà Tô Thu Chi sinh cũng xinh hơn con gái bà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-146.html.]
Bây giờ Giang Lăng mắng một câu “xiêu vẹo xí”, ngọn lửa trong lòng lập tức bốc cao.
Bà định dựa phận bề mà ép Giang Lăng xin , nhưng tiếc là lời hết Giang Vệ Đức bước tới cắt ngang đúng lúc.
“Được ! Cãi cọ cái gì mà cãi! Các hôm nay là đến bồi thường tiền thu-ốc men ? Thu Chi mới xuất viện, bác sĩ bảo cần tĩnh dưỡng, đưa tiền thu-ốc men xong thì !”
Giang Vệ Đức xách túi lớn túi nhỏ đồ đạc lấy từ bệnh viện về, sân nhỏ đặt lên cầu thang. Thân hình cao lớn vạm vỡ như gấu trực tiếp chặn lối lên lầu, đây là ý định cho bọn họ cửa .
Ông hiện tại cũng học cách bộ tịch, coi như thấy những lời mắng c.h.ử.i của bà nội Giang, chỉ coi như bọn họ đến để trả tiền thu-ốc men.
Hai câu khiến ba mỗi một tâm tư đều choáng váng đầu óc.
Cái gì mà đến trả tiền thu-ốc men? Bọn họ rõ ràng là đến tìm Giang lão tứ để tính sổ cơ mà!
Bà nội Giang sa sầm mặt mày chằm chằm đứa con thứ tư vốn yêu thích nhưng ngày thường cực kỳ lời . Đây giống những lời mà nó thể , nhất định là do Tô Thu Chi con hồ ly tinh xúi giục. Từ nhỏ đến lớn nó bao giờ nặng lời với bà lấy một câu, duy nhất nổi nóng cũng là khi lão tam xô ngã Tô Thu Chi.
Hết đến khác lão tứ đối đầu với đều là vì con vợ nó! Con vợ mà bỏ thì gia đạo nhà họ Giang sẽ bao giờ yên .
Sắc mặt bà nội Giang ngày càng âm trầm, kịp mở miệng Giang Nhan chen ngang cướp lời.
Giang Nhan lập tức thuận theo lời cha tiếp tục :
“ , bà nội, tam thẩm, tiểu thẩm, cháu viện mười ba ngày, phẫu thuật mở hộp sọ, linh tinh cộng hết thảy tốn một nghìn bốn trăm sáu mươi bảy tệ bốn hào. Dù chúng cũng là một nhà, tròn , 1467 tệ, các định góp thế nào đây?”
Vừa nhắc đến tiền là cứ như đòi mạng của Đổng Hồng Hà, bà suýt nữa lời của Giang Nhan dọa ch-ết, để ý đến sắc mặt của chồng, lập tức gào lên.
“Cái gì? Hơn một nghìn bốn trăm tệ?! Mẹ mày khám bệnh gì mà tốn nhiều tiền thế? Thật sự coi cái xác là vàng ròng chắc! Một tháng lương của chúng tao bao nhiêu chứ? Mày ăn cướp ! Hơn nữa tròn kiểu gì mà lạ đời thế! Bớt 4 hào mà gọi là tròn !”
Giang Nhan chớp chớp mắt, vẻ mặt chút vô tội:
“Cháu chẳng là để cho các dễ tính toán . Ba nhà các chia đều, mỗi nhà đưa cho nhà cháu 489 tệ là . Nếu tam thẩm thích chẵn, đưa cho chúng cháu 500 tệ cũng xong, cháu để tâm mấy chuyện đó .”
Đổng Hồng Hà:??? Mẹ nó chứ, ai thích chẵn trong trường hợp !
“Mày để tâm nhưng tao để tâm! Tao bảo đưa tiền cho bọn mày từ lúc nào!”
Nghe thấy Giang Nhan tính cả phần , Hà Tuyết Mai cũng còn tâm trí mà so đo chuyện “xiêu vẹo xí” nữa, vội vàng phủi sạch quan hệ.
“Mẹ mày ngã là do bác ba mày đẩy, liên quan gì đến tao? Hôm đó tao với chú út mày đều đến nhà mày mà!”