Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 151
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ ơi, đừng lo cho con nữa, con còn lâu mới kết hôn. Với con và Nhan Nhan hai ngày nữa là về thôn Bình Dao , còn bao giờ mới chuyển về thành phố , cần suy tính cho con!”
Giang Lăng một tay nhấc bổng Giang Nhan vốn ghế mây từ lên, tự xuống, lười biếng vươn vai một cái. Anh hề để tâm đến lời . Hiện tại chỉ nghĩ để kiếm nhiều tiền cải thiện điều kiện gia đình, lấy thời gian mà tính chuyện kết hôn cơ chứ.
“Nói xằng! Không tính cho con thì tính cho ai! Con 23 tuổi , thành thì định ở độc chắc?!”
Giang Vệ Đức đang xào nấu trong bếp thấy những lời nhàn hạ của là đầu tiên lên tiếng mắng mỏ. Giang Nhan - cướp mất ghế bập bênh - cũng hừ hừ dấn tới bên cạnh Giang để mách lẻo.
“ đấy, đàn ông tranh thủ lúc còn trẻ mà tìm đối tượng , già càng chẳng thèm trúng !”
Thực theo đúng tuyến cốt truyện ban đầu, lúc Giang Lăng đáng lẽ gia đình sắp xếp cho xem mắt. Đối phương là con gái đồng nghiệp của cô út Giang Tiểu Cầm, và hai sẽ sớm đính hôn Tết. Tuy nhiên, khi kết hôn hai chung sống mấy hòa thuận, Giang Lăng là thẳng tính dỗ dành, cộng thêm những chuyện xảy với nguyên chủ đó, hai nhanh ch.óng ly hôn.
Kiếp vì Giang Lăng xuống nông thôn nên tuyến tình cảm của hai rẽ hướng, đây cũng coi như là một chuyện , dù đó cũng chỉ là một cuộc hôn nhân ngắn ngủi mấy hạnh phúc.
“Hừ, bớt lưng , tạm thời định kết hôn .”
Giang Lăng ghế bập bênh đáp .
Anh trông chừng con nhỏ cho thật kỹ, ngộ nhỡ một lúc chú ý lão cáo già họ Phó tha mất thì tính !
“Ai chứ, kết hôn thì em dám kết hôn?”
“Mày còn nhỏ thì kết hôn cái gì!”
“Em còn kết hôn với ?!”
Lời Giang Nhan dứt, phản ứng mạnh nhất nhà chính là cha Giang và Giang Lăng, hai gần như đồng thanh quát lên.
Nhìn Giang Vệ Đức đang cầm xẻng nấu ăn xông , và Giang Lăng bật dậy khỏi ghế mây, ánh mắt hai như ăn tươi nuốt sống cô . Giang Nhan chớp chớp mắt, ôm cánh tay Giang nép bên cạnh bà.
“Làm gì chứ, con chỉ thế thôi mà, là kết hôn ngay .”
Những nhà khác hận thể mười sáu mười bảy tuổi sắp xếp cho con gái xem mắt, hai đàn ông nhà cô thì , chắc là chiêu thức đó của bà nội Giang dọa sợ, hận thể giữ cô ở nhà cả đời.
Tiếng trong lòng Giang Nhan tràn khỏi đôi mắt, cong thành hình vầng trăng khuyết xinh .
“Hai phản ứng mạnh thế gì? Đừng con gái sợ. Nhan Nhan còn nhỏ, còn thể ở nhà thêm ba bốn năm nữa, nhưng chuyện hôn sự của A Lăng quả thực cân nhắc . Con bây giờ là thanh niên tri thức, một hai năm mới về nhà một , sắp xếp xem mắt cho con, nhưng chính con bắt đầu suy nghĩ , cố gắng về thành phố thì dắt theo con dâu về cho .”
Mẹ Giang trách móc liếc hai cha con một cái, cất kim đan len , dăm ba câu sắp xếp xong xuôi cho Giang Lăng.
trọng điểm của Giang Vệ Đức rõ ràng còn ở chuyện hôn sự của con trai nữa . Ông giơ cái xẻng nấu ăn chỉ Giang Lăng.
“Anh ? Anh nào? Con em gái con định kết hôn với ai?”
Tuy là câu hỏi, nhưng lúc trong đầu ông vô thức hiện lên dáng vẻ của một .
Giang Lăng lườm em gái một cái, phịch xuống ghế mây, chán nản :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-151.html.]
“Còn thể là ai nữa? Cha thấy đấy!”
Anh ngay là trái tim của con nhỏ sớm lão cáo già câu mất mà!
Giang Vệ Đức đồng t.ử chấn động, ông thấy ? Quả nhiên là vị sĩ quan họ Phó !
Trong thoáng chốc, gương mặt thô kệch của Giang Vệ Đức như lật đổ bảng pha màu, xanh một miếng đỏ một miếng.
Trong lòng cảm giác chua xót khi con gái lớn thể giữ trong nhà, nghĩ đến sự chăm sóc chu đáo của sĩ quan Phó đối với gia đình . Nào là sắp xếp nhập viện, nào là mời danh y đến phẫu thuật, hai ngày đầu khi Thu Chi mới đưa viện ông hoảng hốt đến mức mất sạch phương hướng, tất cả việc thu xếp đều nhờ Phó Thừa Duật.
Hơn nữa sĩ quan Phó đó quả thực là một nhân tài hiếm , tuổi trẻ mang phong thái của bề , việc cũng chu đáo và chừng mực. Tuy rằng con gái trong lòng ông là tuyệt vời nhất ai xứng đáng, nhưng thật lòng, hạng như Phó Thừa Duật, cả đời gia đình bọn họ e là cũng bao giờ chạm tới .
Giang Vệ Đức liếc cô con gái vẫn còn đang nháy mắt hiệu, dùng ánh mắt đấu khẩu với trai, đột nhiên cảm thấy cạn lời, vẫn là dáng vẻ của một đứa trẻ con mà!
Trong lòng thầm thắc mắc, hai trông vốn dĩ chẳng liên quan gì đến vì một vụ án mà trúng nhỉ.
“Sao thế cha, cha thực sự cân nhắc chuyện đó đấy ?!”
Thấy sự đổi nét mặt của Giang Vệ Đức, Giang Lăng chịu nổi nữa.
Vừa định nhảy dựng lên thì Giang lườm cho một cái.
“Tại thể cân nhắc? Mẹ thấy Phó Thừa Duật đó , cử chỉ lễ phép, diện mạo cũng khôi ngô hiếm thấy, còn là quân nhân. Chỉ là gia đình mấy , dễ chung sống . Nhan Nhan, cơ hội con mời đến nhà chơi, giúp con xem xét kỹ một chút.”
Mẹ Giang đây là bắt đầu nghĩ đến việc nhà Phó Thừa Duật dễ chung sống .
Cha Giang - nãy còn phản ứng cực mạnh với lời cô về việc kết hôn - lập tức trở thành kẻ gió chiều nào che chiều nấy.
“Ừ, con đúng đấy. Nếu hai ngày ở Thủ đô, thì con tranh thủ khi xuống nông thôn mời đến nhà ăn một bữa cơm. Cũng hẳn là xem mắt chính thức, cứ lấy danh nghĩa cảm ơn giúp con mời bác sĩ là . Nếu mà thành đôi , các con cũng thể sớm đính hôn.”
Gả cho quân nhân thì theo quân đội mà, lúc đó con gái cũng cần về nông thôn chịu khổ nữa.
Giang Vệ Đức càng nghĩ càng cảm thấy Phó Thừa Duật là thể phó thác cả đời, quẳng một đứa con trai khác cũng đang chịu khổ ở nông thôn đầu.
Giang Nhan:???
Thế là sắp xếp xong cho cô ?
Chẳng cô còn nhỏ ? Thay đổi nhanh quá đấy!
Sáng sớm hôm .
Giang Nhan Giang giục gọi điện thoại cho đơn vị của Phó Thừa Duật, hỏi xem về .
Đi từ ngõ Thượng Hưng, bộ một trăm mét về phía trạm xe buýt, ngay đầu phố một bốt điện thoại công cộng mới thông suốt từ đầu năm. Trong vòng mấy dặm xung quanh chỉ hợp tác xã cung ứng và chỗ là thể gọi điện.