Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh niên theo dõi phía thấy Giang Nhan rẽ bãi đất hoang bên cạnh, trong lòng chấn động, hề chần chừ mà lập tức đuổi theo Giang Nhan. Kết quả là thấy cô dừng bước mà vòng gò đất, đợi đến khi tăng tốc đuổi tới nơi thì bóng lưng Giang Nhan sớm biến mất.

 

Vẻ mặt thanh niên hoảng hốt, nhịp thở bình thản cũng loạn nhịp.

 

“Anh đang tìm ?”

 

Giọng của Giang Nhan đột ngột vang lên từ phía , còn đợi kịp phản ứng, một hòn đ-á to bằng viên gạch xé gió bay tới đ-ập thẳng mặt .

 

Thanh niên theo dõi còn kịp thốt nửa âm tiết nào đ-ập cho ngất xỉu.

 

745:...

 

【Ký chủ, cô tra hỏi ?】

 

Làm gì kiểu hai lời, lao lên tay trực tiếp luôn thế ! Phải đe dọa một hồi để khai kẻ chủ mưu chứ!

 

745 m-áu mũi chảy , rùng hai cái.

 

Chẳng đ-ập hỏng não nữa...

 

Giang Nhan tới mặt , nhặt hòn đ-á nãy dùng để đ-ập lên, nện mạnh mấy khớp xương của vài cái nữa, bấy giờ mới dừng tay trả lời 745.

 

【Tra hỏi cái gì mà vội, cứ tẩn cho một trận , tẩn cho ngoan mới lời.】

 

Thằng nhóc hết đến khác theo dõi cô, theo từ tận trấn Khê Bình đến Thủ đô mà vẫn bám riết buông, thật sự coi cô là hiền lành dễ bắt nạt ?

 

“Này, tỉnh .”

 

Giang Nhan vỗ vỗ mặt , phản ứng gì, cô bồi thêm hai cái đạp.

 

Ừm, lông mi bắt đầu rung rinh , sắp tỉnh đấy.

 

“A...”

 

Thanh niên đất tỉnh , phát nửa âm tiết thành tiếng thì Giang Nhan nhét một nắm rễ cỏ miệng, bịt kín lời định cũng như tiếng kêu cứu.

 

Nhìn động tác nhét rễ cỏ điêu luyện hàng ngày của Giang Nhan, 745 im lặng. May mà ở bãi đất hoang cô còn vơ cỏ, nếu chắc thứ nhét miệng sẽ là cục đất quá.

 

“Bây giờ hỏi ba câu, chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu để trả lời, phép phát bất kỳ một âm thanh nào. Nếu phối hợp , sẽ lấy cỏ trong miệng , hiểu ?”

 

Giang Nhan dùng dây giày của chính buộc tay chân quặt lưng. Thanh niên nghiêng đất cong như con tôm, một chân cô còn đạp lên vai đối phương, dù bản lĩnh đến thì nhất thời cũng chẳng thể thoát khỏi sự kiềm chế của Giang Nhan.

 

Đối phương rõ ràng cục diện mắt cho choáng váng, chẳng thể ngờ phụ nữ xinh trông vẻ yếu đuối đến mức xách cái túi cũng mệt, thủ thâm sâu khó lường như , mấu chốt là thủ đoạn hành hạ của cô còn hiểm hóc! Thanh niên cảm thấy tay chân như vặn thành dây thừng, các khớp xương đau đến mức còn là của chính nữa.

 

“Có hiểu ? Hiểu thì gật đầu .”

 

Thấy còn đang ngẩn , chân Giang Nhan đạp vai lập tức dùng thêm hai phần lực.

 

Đối phương cũng thuộc hạng chịu đựng, mà chỉ hừ một tiếng, hề vùng vẫy, xem khá là phối hợp.

 

Giang Nhan hài lòng với kiểu tù binh điều như , cô cũng đỡ lãng phí sức lực và thời gian.

 

Thấy gật đầu, Giang Nhan lập tức hỏi câu đầu tiên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-153.html.]

 

“Anh theo dõi từ tận trấn Khê Bình đến Thủ đô ?”

 

Thôn Bình Dao hẻo lánh ít , thôn bọn họ lúc lúc nào cũng dân binh tuần tra, nếu xuất hiện một như thế thì thể nào phát hiện. Tuy 745 chỉ chú ý đến khi ở chuyến tàu xuất phát từ thành phố Kính Viễn, nhưng Giang Nhan lý do để nghi ngờ bắt đầu theo cô từ sớm hơn thế.

 

Thanh niên đất suy nghĩ nhiều, lập tức đưa câu trả lời.

 

“Anh gật đầu lắc đầu là ý gì? Một câu hỏi mà còn đưa hai câu trả lời ? Ngoan ngoãn chút !”

 

Thấy thanh niên đất gật đầu, lắc đầu lia lịa, Giang Nhan cốc mạnh một cái trán .

 

Ngay khi cô định nhặt hòn đ-á lên để cho nếm chút lợi hại, 745 đột nhiên lên tiếng trong đầu cô.

 

【Ký chủ, Phó Thừa Duật đến !】

 

Giang Nhan khựng , suýt chút nữa quên mất mục đích đến đây, lập tức dậy nhanh ch.óng leo lên gò đất nhỏ.

 

Ngay khi cô gò đất, Phó Thừa Duật đang lái xe ngang qua cũng vặn thấy cô, tiếng phanh gấp ch.ói tai vang lên, chiếc xe dừng cách cô vài mét.

 

“Giang Nhan, em ở đây?”

 

Phó Thừa Duật nhanh nhẹn mở cửa xe, hai bước tới bên cạnh Giang Nhan. Ngay khoảnh khắc rõ dáng vẻ của cô, thở của Phó Thừa Duật như ngừng .

 

—— Mái tóc Giang Nhan chút rối loạn, khóe mắt đỏ hoe trông như mới xong, quần áo mặc tuy còn chỉnh tề nhưng ống quần và cổ tay áo dính bùn đất tươi mới, đặc biệt là trong tay trái cô còn nắm c.h.ặ.t một hòn đ-á cứng cáp, vết m-áu đó đỏ thẫm đến mức đau đôi mắt của Phó Thừa Duật.

 

Những suy đoán hiện lên trong lòng khiến sợ hãi đến mức màng nhĩ ù , cùng với cơn đau thắt từ l.ồ.ng ng-ực lan khắp , như hàng ngàn mũi kim châm li ti.

 

Toàn Phó Thừa Duật tỏa sát khí cuồn cuộn trong chốc lát, nhưng khi bắt gặp hốc mắt ửng đỏ của Giang Nhan, lập tức thu tất cả, kéo cô ôm c.h.ặ.t lòng.

 

Bàn tay to lớn khô ráo, ấm áp nhẹ nhàng vỗ về đầu cô.

 

“Đừng sợ, đây .”

 

Thủ đoạn dịu dàng cứ như thể Giang Nhan trong lòng là một con b.úp bê bằng sứ, sợ cô tan vỡ, nhưng lực đạo ôm cô cực kỳ lớn, dường như khảm cô c-ơ th-ể .

 

“Em , em giải quyết xong hết !”

 

Giang Nhan tự nhiên ngọ nguậy eo một chút, mới mấy ngày gặp thôi mà, ôm cô c.h.ặ.t thế chứ. Chẳng vị Phó trung tá đường đường chính chính khi yêu đương là kẻ bám như .

 

“Ừm, , đừng nữa.”

 

Giọng của Phó Thừa Duật khô khốc và u ám, cứ như nặn từ cổ họng . Đặc biệt là khi thấy giọng điệu “ gì to tát” của Giang Nhan, càng khiến đau lòng đến mức xương sườn cũng dấy lên từng cơn đau nhức.

 

Anh tâm tính cô kiên cường, nhưng một cô gái khi đối mặt với những chuyện như thế , thể dùng một câu “ ” mà lấp l-iếm . Phó Thừa Duật nỡ khơi gợi vết thương của cô, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô xoa dịu cảm xúc của cô.

 

Khóc?

 

Giang Nhan chớp chớp mắt, cô lúc nào cơ chứ.

 

Vùng khỏi cái ôm của Phó Thừa Duật, cô dùng mu bàn tay dụi dụi mắt.

 

À, chắc là lúc nãy nhổ cỏ bụi đất bay mắt thôi, nhưng chuyện đó quan trọng, bắt kẻ theo dõi mới quan trọng.

 

“Phó Thừa Duật, tên kẻ theo dõi em em chế ngự một cách dễ dàng . Em nghi ngờ của tên thư ký Vương đó, nhưng em vẫn tra hỏi , đúng lúc giao cho xử lý!”

 

Loading...