Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rõ ràng hôn qua mấy , nhưng mỗi đối mặt với Giang Nhan, vẫn như một trai mới lớn kích động đến mức ngay cả nụ hôn đầu cũng .

 

Tuy nhiên, nụ hôn trong mong đợi rơi xuống, mà đó là tiếng đắc ý của cô.

 

“Anh em hôn là em hôn ? Vậy thì em chẳng mất mặt !”

 

Dứt lời cô đợi Phó Thừa Duật phản ứng nhanh ch.óng tháo dây an , đẩy cửa xe lẻn xuống.

 

Cái gọi là khóa dây an kẹt tự nhiên là trò vặt do cô nàng bày .

 

Hai đùa từ đầu ngõ đến cổng nhà họ Giang.

 

Đương nhiên, là Giang Nhan, quậy cũng là Giang Nhan.

 

Phó Thừa Duật cứ im lặng theo cô, chỉ đôi mắt đen lạnh lùng ánh đèn đường lúc trở nên dịu dàng vô cùng.

 

“Còn đường về cơ đấy? Đợi đến mức thức ăn nguội hết .”

 

Trước cổng viện, một giọng nam đầy oán khí đột ngột vang lên.

 

Bước chân Giang Nhan khựng , ngoài ông trai ế chỏng ế chơ còn nổi khác yêu đương của cô thì còn ai đây nữa.

 

“Anh ở đây nuôi muỗi đấy ?”

 

Giang Nhan lườm một cái, xong cũng thèm để ý đến nữa, đầu chào Phó Thừa Duật cùng lên lầu.

 

“Sau cơn mưa mấy ngày nay, muỗi đúng là nhiều.”

 

Khi Phó Thừa Duật ngang qua Giang Lăng đang sắc mặt sắt thép, bèn bồi thêm một câu đầy nghiêm túc.

 

Giang Lăng:???

 

Đắc ý cái gì chứ! Chỉ cần đồng ý, em gái chắc gả cho !

 

Tuy nhiên ở nhà họ Giang, ý kiến của Giang Lăng bao giờ quan trọng, đặc biệt là trong chuyện của Giang Nhan.

 

Người chủ gia đình là Giang, Tô Thu Chi.

 

“Tiểu Phó , ăn cá , cá sông nhỏ ba cháu kho ngon lắm, hai mặt rán vàng giòn rụm, thơm lắm đấy.”

 

“Tiểu Phó , đừng chỉ ăn cơm , ăn thức ăn cháu.”

 

“Tiểu Phó ...”

 

Suốt cả bữa cơm, hầu như chỉ là tiếng “Tiểu Phó ” của Tô Thu Chi.

 

Lòng Giang Lăng nguội lạnh, xong , đúng là Phó Thừa Duật thấy thuận mắt thật .

 

Đâu chỉ là thuận mắt, mà là chu đáo đến mức tưởng, ngay cả đứa con gái cưng chiều nhất bà cũng chẳng gắp cho mấy miếng, gắp cho Phó Thừa Duật thôi, Giang Nhan phồng má giận dỗi nhai cơm trắng thật mạnh.

 

Ai mà yêu đương còn bạn trai cướp mất tình yêu của chứ, mấu chốt là trong mắt cô, Phó Thừa Duật còn là bạn trai , thế mà kết hôn thì còn nữa.

 

Quả nhiên vợ con rể càng càng thấy ưng.

 

Phía bên Giang Vệ Đức cũng thấy chua xót, xem chuyện hôn sự sắp thành , con gái lớn giữ nữa , vợ còn hướng về phía nữa.

 

Bữa tối của Phó Thừa Duật ăn xong sự chăm sóc nhiệt tình của Tô Thu Chi, bà ép xới cơm tận ba , ngay cả miếng cháy đáy nồi cũng cạo sạch cho , cả đời Phó Thừa Duật bao giờ ăn nhiều cơm như thế trong một bữa.

 

Cuối cùng Giang thậm chí còn tiễn tận xe.

 

Đợi đến khi ngay cả đèn hậu xe của Phó Thừa Duật cũng còn thấy nữa, Giang mới đầu ba đang xếp hàng phía .

 

“Mẹ, đối xử phân biệt quá đấy nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-157.html.]

 

Giang Nhan phồng đôi má phấn hồng, ghen tị .

 

“Mẹ thật sự định gả em gái cho cái tên họ Phó đó ? Mẹ đừng để vẻ bề ngoài của thằng nhóc đó đ-ánh lừa!”

 

Giang Lăng đầy vẻ căm phẫn.

 

“Thu Chi , chuyện hôn sự của con bé cũng cần gấp gáp như chứ, là cứ xem xét thêm ?”

 

Giang Vệ Đức cũng bắt đầu do dự, với cái đà vồn vã của Thu Chi tối nay, ông sợ ngày mai bà gả con gái mất .

 

Nụ mặt Tô Thu Chi nhạt vài phần, liếc ba cha con một cái, hếch cằm.

 

“Vào nhà .”

 

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gia đình bốn trở về phòng khách, cửa đóng , Tô Thu Chi liền lên tiếng, ai ngờ lời khiến giật .

 

“Chuyện hôn sự giữa Nhan Nhan và Phó Thừa Duật, đồng ý.”

 

Giang Nhan:???

 

Giang Lăng:!!!

 

Giang Vệ Đức:?!!

 

745: 【Tốt quá! tán thành!】

 

“Tại bà?”

 

Người đầu tiên hỏi câu hỏi thể hiểu nổi là Giang Vệ Đức.

 

“Còn nguyên nhân gì nữa hả ba, Phó Thừa Duật xứng với em gái con chứ ! Em , ngoan, lời , sẽ tìm cho em một đàn ông khác.”

 

Giang Nhan gạt phắt bàn tay Giang Lăng định xoa đầu , cô cũng vô cùng ngạc nhiên thái độ đổi đột ngột của .

 

, tại hài lòng với Phó Thừa Duật?”

 

Mẹ Giang thở dài, kéo con gái cùng xuống chiếc ghế dài trong phòng khách.

 

“Mẹ hài lòng với tiểu Phó, mà ngược là quá hài lòng, cứ ngỡ chỉ là một sĩ quan bình thường trong quân đội, cùng lắm là chức vụ đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng gì đó thôi, ngờ gia thế của cao như .”

 

“Mẹ, gia thế ? Vừa nãy chúng cũng nhắc đến chuyện .”

 

Giang Lăng cũng chen , mục đích mời Phó Thừa Duật qua tối nay rõ ràng là để cảm ơn sự giúp đỡ của đối với Giang, trong bữa cơm đúng là hỏi những chuyện .

 

Mẹ Giang nắm tay Giang Nhan nhẹ nhàng vỗ vỗ.

 

“Chiếc đồng hồ cổ tay là loại hàng nước ngoài ngừng sản xuất từ lâu, thương hiệu hiển thị, giá bán cũng cao đến mức vô lý, nhưng giá trị sưu tầm đặc biệt cao, nếu là chiến lợi phẩm thu từ hồi đ-ánh giặc thời gian thì cũng là do thế hệ trong gia đình để . Bất kể là loại nào thì gia thế đều nhà chúng thể với tới, Nhan Nhan, hy vọng con gả cao để chịu ấm ức, chỉ mong con cả đời bình an hạnh phúc.”

 

Chiếc đồng hồ đó của Phó Thừa Duật, mặt đồng hồ và dây đeo đều sạch sẽ vết trầy xước, chắc hẳn là đồ gia truyền để , hơn nữa còn bảo quản .

 

Cho dù là chiến lợi phẩm thì đeo chiếc đồng hồ cũng chẳng hạng tép riu, càng chứng tỏ gia thế của Phó Thừa Duật công lao hiển hách .

 

Nhà họ càng thể so sánh .

 

Giang Nhan kinh ngạc, chỉ vì một chiếc đồng hồ mà Giang suy nghĩ nhiều thứ đến thế.

 

Mấu chốt là, chiếc đồng hồ đó chứ, chẳng cô hồi xưa cùng cô bà chạy nạn đến Thượng Kinh khi chiến tranh ?

 

Lập tức trong đầu cô chọc chọc 745: 【Dòng thời gian cá nhân của mi đáng tin đấy, chẳng chỉ là xuất dân tị nạn bình thường thôi ?】

 

745 cũng hoang mang, vẫy vẫy cái xúc tu nhỏ ngừng: 【 , trong dòng thời gian của cô, trải nghiệm dân tị nạn đặc biệt sâu sắc.】

 

 

Loading...