Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

【Vậy còn đó thì ? Trước khi chạy nạn ?】

 

【Trong dòng thời gian cá nhân đó giới thiệu... Tuy nhiên ký chủ , trải nghiệm cuộc đời hiển thị trong dòng thời gian hai nguyên nhân, một là đối với bản đó thì ấn tượng sâu sắc, hai là bản chủ thể ký ức cố ý quên .】

 

Cố ý quên ...

 

Ánh mắt Giang Nhan rơi khuôn mặt dịu dàng mang theo vài phần lo âu của Giang, lòng nghi ngờ dần nảy sinh, ơi, còn chuyện gì giấu chúng con nữa ?

 

“Mẹ, con hiểu ý .”

 

Giang Nhan khôi phục nụ thoải mái, vươn tay khoác lấy cánh tay Giang tiếp:

 

“Hôn nhân tuy là chuyện của hai gia đình, nhưng sống chung cụ thể vẫn là hai kết hôn , con bây giờ vẫn còn nhỏ mà, tạm thời tính đến chuyện kết hôn xa vời như , nhưng con vẫn sẵn sàng cho bản và Phó Thừa Duật một cơ hội, điều con cũng sẽ cân nhắc lời khuyên của .”

 

“Được, tự con cân nhắc kỹ là .”

 

Tô Thu Chi cảm thán nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của Giang Nhan.

 

Con gái thật sự lớn , con bé đang gì.

 

Ngược như bà lo lắng hão huyền, cứ ngỡ con bé đầu thích một sẽ trực tiếp lún sâu dứt chứ.

 

Con gái bà tỉnh táo.

 

Mẹ Giang vui mừng gật đầu, cũng ép buộc cô cắt đứt liên lạc với Phó Thừa Duật, ngày hôm vẫn đồng ý để Phó Thừa Duật đón cô dạo trung tâm thương mại.

 

Chỉ dặn dò mua thêm mấy bộ quần áo mùa đông ấm áp, những chuyện khác gì nhiều.

 

Mẹ Giang đối với con gái giống như cha Giang và Giang Lăng luôn trông chừng như trông trẻ con mới tập , bà buông tay dứt khoát, sự vấp ngã đều để Giang Nhan tự trải nghiệm, bà chỉ cần xác định Giang Nhan đang gì là đủ .

 

Sự tự do tuyệt đối mà Giang dành cho khiến Giang Nhan vô cùng thoải mái, cũng khiến cô càng thêm hứng thú với trải nghiệm thời trẻ miêu tả trong dòng thời gian cá nhân của .

 

Quan điểm giáo d.ụ.c như ngay cả ở đời cũng phổ biến.

 

Trên chiếc xe Jeep từ khu Thuận Hòa ngoại ô trung tâm thành phố.

 

“Phó Thừa Duật, đây gia đình nghề gì?”

 

Ánh mắt Giang Nhan dừng bàn tay đang đặt vô lăng của , mặt đồng hồ màu tối kèm dây đeo kim loại đen, một màu đen tuyền, ngoài một vòng hoa văn tinh xảo quanh mặt đồng hồ thì còn bất kỳ trang trí thừa thãi nào khác, đơn giản mà trầm mặc, đây cô từng chú ý đến chiếc đồng hồ trông bình thường .

 

Có lẽ do giọng điệu của Giang Nhan quá đỗi nghiêm túc khiến Phó Thừa Duật ngửi thấy một mùi vị khác thường.

 

Ánh mắt cũng trở nên trịnh trọng.

 

“Em bây giờ, là chúng tìm một chỗ nào đó xuống thong thả ?”

 

“Bây giờ .”

 

Giang Nhan là tính tình bộc trực, cái gì là rõ ngay tại chỗ.

 

“Được.”

 

Phó Thừa Duật xoay vô lăng, lái xe theo con đường vòng đến một nơi vắng vẻ bên cạnh dừng , hai bên đều là bãi đất hoang mọc đầy cỏ dại, ngay cả một ngôi nhà cũng , yên tĩnh.

 

“Em qua Dụ Đạt Thương Hành ?”

 

“Dụ Đạt Thương Hành?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-158.html.]

Giang Nhan thật sự , thậm chí thể là những sinh những năm 50 chắc chẳng mấy ai qua danh tiếng của Dụ Đạt, dù nó cũng đưa sách giáo khoa lịch sử trung học phiên bản khi sửa đổi, Giang Nhan mới thấy trong lúc ôn tập lịch sử cận đại cách đây lâu.

 

Dụ Đạt Thương Hành vốn lẫy lừng từ hơn một trăm năm , là thương hành lớn nhất trong nước lúc bấy giờ, các cửa tiệm của họ rải r-ác khắp nơi quốc.

 

Cứ ba năm họ khơi viễn dương kinh doanh một , thời gian kéo dài hai năm rưỡi, nhiều vật dụng phương Tây đưa nước khi đó đa đều do tàu của Dụ Đạt Thương Hành mang về, nhưng theo sự ập đến của chiến tranh, Dụ Đạt Thương Hành dần dần sa sút, trong thời kỳ quân phiệt cát cứ chuyển cả gia đình sang Nam Dương.

 

Tuy nhiên tin vỉa hè rằng khi Nam Dương, gia sản và tiền bạc của Dụ Đạt quân phiệt vét sạch , Nam Dương thực chất là chạy nạn.

 

Giang Nhan những gì , trong lòng cũng một dự cảm.

 

Chương 44 Phiếu cơm dài hạn?

 

Phó Thừa Duật gật đầu.

 

“Ừm, tuy nhiên gia sản vẫn còn giữ một phần, việc cả nhà chuyển sang Nam Dương cũng là cách với bên ngoài, thực sự qua đó là em trai gia chủ và các nhánh phụ trong tộc, khi đó gia chủ của Dụ Đạt Thương Hành là Phó Tấn Kha thực chất mang theo phần lớn vốn của thương hành đầu tư cách mạng.”

 

Và các thế hệ cũng luôn kiên trì vì điều đó.

 

“Cho nên là?”

 

“Phó Tấn Kha là ông nội của .”

 

Hồ, quả nhiên là .

 

Cho nên gia đình Phó Thừa Duật đây là một nhà tư sản khổng lồ , hèn gì cứ luôn cảm thấy khí chất quý tộc, con lạc đà g-ầy vẫn lớn hơn con ngựa mà.

 

Giang Nhan thở hắt một , thả lỏng c-ơ th-ể tựa ghế , hai tay lười biếng vòng bám lấy lưng ghế.

 

“Em lẽ tại em đồng ý cho hai đứa quen .”

 

Giang Nhan nghi ngờ đoán lai lịch của Phó Thừa Duật , nhưng so với việc nhà họ Phó là một con lạc đà g-ầy, thì nhà họ chắc đến một con kiến nhỏ cũng bằng.

 

Khoảng cách giữa hai gia đình quá lớn, bên yếu hơn sẽ dễ tiếng , đặc biệt là con gái khi gả , cũng thảo nào Tô Thu Chi đồng ý .

 

Thấy gì, Giang Nhan đầu , vặn chạm ánh mắt vẫn luôn cô.

 

Ánh mắt bình thản mà trầm .

 

Giang Nhan nhướng mày:

 

“Mẹ em đồng ý cho hai đứa bên , hình như chẳng ngạc nhiên chút nào? Anh đoán từ lâu ?”

 

“Ừm, đầu gặp mặt dì quá đỗi nhiệt tình, hợp lẽ thường.”

 

Phó Thừa Duật mở ngăn chứa đồ ở ghế phụ, lấy một chiếc hộp sắt to bằng lòng bàn tay đưa cho Giang Nhan, bên trong là một hộp kẹo hoa quả.

 

Giang Nhan nhận lấy liền mở bỏ một viên miệng.

 

Vị vải, ngọt.

 

“Anh đúng là thấu đáo thật, hoảng ?”

 

Lại lấy một viên kẹo nhét cho Phó Thừa Duật.

 

“Không hoảng.”

 

Trong miệng lan tỏa hương vải nồng nàn, ánh mắt Phó Thừa Duật quyến luyến, thế giới thể hoảng hốt hiện tại cũng chỉ duy nhất mặt thôi. Anh chỉ quan tâm Giang Nhan thật lòng bên , những chuyện khác hiện tại đều quan trọng, thể từ từ tính kế.

 

 

Loading...