Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nhan “a” một tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối về phía Phó Thừa Duật, dường như bỏ lỡ lúc thì sẽ còn cơ hội nữa , cho trái tim Phó Thừa Duật treo cao lên.

 

Lòng thắt , lập tức bổ sung:

 

“Chờ qua năm đủ thời hạn nửa năm, chúng liền lấy chứng nhận.”

 

“Ừm...”

 

Giang Nhan trầm ngâm một lát, đôi mắt hồ ly lấp lánh, lời xoay chuyển một trăm tám mươi độ.

 

“Chuyện để , cơ hội thể lỡ, lỡ trở Phó đồng chí, nhưng mà, thẻ lương của thì em xin nhận ~”

 

Đuôi mắt hếch lên của Giang Nhan lộ vẻ tinh ranh, cô chờ nửa năm mới thể đ-ánh báo cáo kết hôn, là cố ý sướng miệng, chỉ vì thắng một ván lời .

 

Phó Thừa Duật bất lực nhưng đầy bao dung.

 

“Quả nhiên, lời của phụ nữ thể tin .”

 

Ngày mười hai tháng mười, là ngày em nhà họ Giang về nông thôn rời khỏi nhà.

 

Để đợi ảnh cả nhà chụp rửa , hai em Giang Nhan ở nhà thêm hai ngày.

 

Tối hôm cha Giang nấu một bàn thức ăn, cùng Giang Lăng hai cha con uống một bữa r-ượu nhỏ.

 

R-ượu là do Phó Thừa Duật mang tới , hậu劲 chút mạnh, đêm ly biệt rốt cuộc cũng chút đau buồn, hai cha con ngấm r-ượu ăn mấy miếng thức ăn, liền ôm rống lên.

 

Đầu tiên là vì cha còn đó nên xa, hai cha con gào, cha Giang ít lời đa phần đều là Giang Lăng đang , một hồi liền kéo sang Giang Nhan, em gái con cáo già bắt , tiền đồ, trong nhà xảy chuyện vẫn dựa tiền riêng của em gái mới vượt qua , mà chính về thành phố việc quần quật nửa tháng trời mới kiếm một trăm tệ, xong còn phòng ôm hộp tiền cho xem.

 

Giang Nhan:...

 

Cô cuối cùng cũng trai thời gian qua sớm về muộn là gì, hóa nhận việc sửa đồng hồ, radio cho .

 

Nhìn một hộp tiền lẻ của Giang Lăng, kết quả kích động cha Giang thêm nữa.

 

“Không, là cha tiền đồ! Cha vẫn là trụ cột trong nhà, kết quả tiền tiết kiệm cộng tới một trăm tệ, ngay cả con cũng bằng!”

 

“Cha, chúng thật vô dụng quá !”

 

Gào lên một tiếng, hai đều ôm đầu ròng.

 

Giang Nhan và Giang :...

 

“Ăn cơm thôi.”

 

Dẹp , hai họ ăn cơm xong, sớm rửa ráy ngủ thôi.

 

Kết quả của việc say r-ượu là, ngày hôm hai cha con nhà họ Giang đều mang hai quầng thâm mắt thật lớn.

 

Đến ga tàu là do Phó Thừa Duật tới đón, sợ ga tàu đông chen lấn trúng Giang, Giang Vệ Đức và Tô Thu Chi liền theo đến ga tàu, ở nhà từ biệt con cái.

 

“Lần sắp xếp theo em nữa chứ?”

 

Phó Thừa Duật đưa Giang Nhan lên tàu, Giang Nhan bước khỏi vách ngăn giường , hành lang cảnh giác về hai phía.

 

Lần thời gian mua vé , hai em nhà họ Giang đều may mắn mua vé giường .

 

“Không , cho nên em đường chú ý an .”

 

Giường tương đối ít hơn ghế cứng, độ an cũng cao hơn, nghĩ đến cảnh Hà Đông - gã đàn ông phương Bắc cao một mét tám cô nhóc đ-ánh đến mức chảy m-áu mũi ròng ròng, Phó Thừa Duật liền thấy nghẹn lòng, cô nhóc quả thực cần bảo vệ, cô đ-ánh khác là may , nhưng lời dặn dò thì vẫn dặn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-163.html.]

 

“Em , sắp khởi hành , mau xuống .”

 

Vẻ mặt nóng lòng đuổi xuống tàu cho Phó Thừa Duật lòng nghẹn thêm nghẹn, thở dài, từ trong ví rút một bức ảnh đưa cho Giang Nhan.

 

“Đây là bức ảnh Chu Vũ rửa .”

 

Bức ảnh rửa cỡ 4 inch, vặn thể để trong ví, mang theo cảm giác phai màu đặc trưng của ảnh màu thời đại .

 

Chu Vũ bắt khoảnh khắc , trong ảnh Giang Nhan đang rạng rỡ ống kính, ngũ quan mộc mạc vẫn đến kinh ngạc, lông mày như núi xa kẻ mà đậm, môi như chu sa tô mà hồng, Phó Thừa Duật ở bên cạnh chỉ lộ nửa khuôn mặt nghiêng, sống mũi cao thẳng chân mày thâm thúy, ánh mắt đang khóa c.h.ặ.t mặt Giang Nhan, thần tình chuyên chú thâm tình.

 

“Thật là một đôi bích nhân nha, tệ tệ, Chu Vũ thể chuyển nghề nhiếp ảnh gia , giữ ?”

 

Giang Nhan vui mừng cất bức ảnh , xong cũng khách khí mà mở ví của Phó Thừa Duật , bên trong quả nhiên kẹp một bức ảnh y hệt.

 

“Ừm, bức ảnh chụp chung đầu tiên của chúng .”

 

Anh đương nhiên giữ , chỉ , còn rửa một bức 8 inch để bàn việc, cùng với những bức ảnh mới chụp .

 

Giang Nhan đóng ví của trả cho .

 

“Bây giờ chúng máy ảnh , chụp ảnh chung thì thiếu gì!”

 

“Được.”

 

Ánh mắt Phó Thừa Duật tức khắc mềm , lộ vẻ vui sướng.

 

Hai trò chuyện đơn giản vài câu, tiếng còi báo hiệu tàu sắp khởi hành vang lên.

 

“Thời gian tới ước chừng thể về tỉnh Tân An, em ở nông thôn chú ý an , lên huyện đừng một , hãy cùng trai em.”

 

“Vâng em !”

 

Dặn dò câu cuối cùng xong, Phó Thừa Duật liền xuống tàu.

 

Cho đến khi tàu chạy xa, hai một xe một xe từ xa đến lúc thấy nữa, Giang Nhan mới vách ngăn toa xe.

 

Nhìn Giang Lăng đang như lợn ch-ết chiếc giường rộng nửa mét, Giang Nhan nheo mắt:

 

“Có với Phó Thừa Duật giao dịch gì ? Lúc ở nhà thấy hai chỗ khác chuyện, em thấy lạ , Phó Thừa Duật từ biệt em, hiếm khi lén.”

 

Giang Lăng lật phắt chiếc áo đang đắp mặt , quầng thâm mắt thật lớn lộ vẻ tự nhiên:

 

“Giao dịch gì, lén gì? Nói cứ như bán em gái bằng, đưa cho mấy phương thức liên lạc của khu quân sự, còn mật lệnh liên lạc của bộ vũ trang trấn Khê Bình, bảo chuyện gì thì tìm họ.”

 

“Hơn nữa, tim em đều móc , ngăn cản ích gì ? Dù cũng thật lòng quan tâm em.”

 

Còn năng lực bảo vệ em hơn .

 

Giang Lăng liên tiếp mấy đều đả kích , đả kích hề nhỏ.

 

Ồ, mặt trời mọc đằng tây , Giang Lăng cũng giúp Phó Thừa Duật đỡ .

 

Giang Nhan Giang Lăng như con đười ươi:

 

“Đây là đồng ý cho em với quen ?”

 

Giang Lăng nghẹn lời, gật đầu cũng lắc đầu, mất kiên nhẫn trả lời lấp lửng:

 

 

Loading...