Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:57:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để hãy xem !”

 

Dứt lời như nhớ điều gì, bản mặt gấu trúc nghiêm túc mở miệng:

 

“Em với , vượt qua ranh giới giao tiếp nam nữ bình thường đấy!”

 

Giang Nhan:...

 

“Nghe thấy ?”

 

“Nghe thấy !”

 

Giang Nhan sờ sờ mũi, ai tiêu chuẩn giao tiếp nam nữ bình thường của là gì, theo tình trạng Phó Thừa Duật cô thêm một cái cũng Giang Lăng lườm, thì cô với Phó Thừa Duật ngay ngày đầu tiên quen , vượt qua 'ranh giới đó' nhỉ?

 

Hai tới thôn Bình Dao là tối ngày 14.

 

Ở huyện Lục Thủy bắt kịp chuyến xe buýt nhỏ buổi trưa, chuyến xe muộn về trấn Khê Bình, đợi đến lúc bộ tới thôn Bình Dao thì trời tối hẳn.

 

Hai rời hơn nửa tháng, đều vương mùi vị lạ lẫm, con ch.ó đen lớn ở đầu thôn ngừng sủa về phía hai .

 

“Ai đó?!”

 

Bên ruộng lúa đột nhiên vang lên một tiếng quát hỏi, Giang Nhan giơ đèn pin soi về phía đó, đối phương cũng bật đèn pin, theo sự giao thoa của hai luồng ánh sáng, cả hai bên đều rõ dáng vẻ của đối phương.

 

“Là Giang Nhan , hai đứa muộn thế mới về thôn, trời tối thì ở trấn một đêm, sáng sớm mai hẵng về thôn chứ!”

 

Trời tối đen như mực, ông giật cả .

 

“Đại đội trưởng, buổi tối bác về nhà ngủ, chạy chòi cỏ đầu thôn ngủ qua đêm thế ạ?”

 

Chắc vợ đuổi khỏi nhà đấy chứ.

 

Có lẽ biểu cảm của Giang Nhan quá thẳng thắn, Mã Đại Thắng liếc mắt một cái liền đoán cô đang nghĩ gì, tức đến mức giậm chân.

 

“Nghĩ gì thế cái con bé , bác đang canh ruộng lúa! Gần đây các cháu ở thôn, ruộng lúa của mấy thôn lân cận đều xảy chuyện, mấy mảnh ruộng đều lợn rừng phá hoại !”

 

“Bị lợn rừng phá hoại thì bác ngủ ở đầu thôn cũng ích gì, canh ở mảnh ruộng gần núi mới đúng chứ ạ?”

 

Giang Lăng cũng tiếp lời.

 

Trong lúc ba đang chuyện, đèn trong nhà mấy hộ dân gần đầu thôn cũng sáng lên, thấy động động tĩnh đều chạy ngoài, mấy tay còn cầm liềm.

 

Hung hăng xông , cái điệu bộ cũng khá là dọa , một đám khi thấy là em Giang Nhan, đều thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ồ là Giang Nhan về , muộn thế ?”

 

“Không bắt xe ban ngày ?”

 

“Vâng ạ chú Trương chú Lý, bắt xe buổi trưa, lề mề một hồi nên muộn mất.”

 

“Cũng đúng, dạo trời tối sớm.”

 

Mấy chú bác ngáp ngắn ngáp dài, thấy lạ xông thôn giữa đêm, thần kinh căng thẳng đều thả lỏng , nhất thời cơn buồn ngủ ập đến.

 

“Được , về ngủ , tối nay vẫn là canh.”

 

Mã Đại Thắng xua tay bảo họ về nhà ngủ, đợi tản mới bảo em Giang Nhan, chỉ tay về phía đại đội bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-164.html.]

 

“Dù bác cũng tỉnh , dứt khoát xóa phép cho hai đứa .”

 

Nói đoạn liền cầm đèn pin dẫn đầu về phía đại đội bộ.

 

Thực bây giờ cũng mới hơn tám giờ tối, ở thành phố đều còn là thời điểm sáng trưng, nhưng trong thôn thì khác hẳn.

 

Để tiết kiệm dầu điện, thôn Bình Dao từ đến nay đều là mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ, hơn tám giờ trong thôn chìm giấc ngủ, cộng thêm dạo thời tiết mây mù dày đặc, buổi tối ánh trăng càng cho thôn xóm thêm đen kịt vắng lặng.

 

Đột nhiên truyền đến tiếng ch.ó sủa dữ dội, còn khá là thấy sờ sợ trong lòng.

 

Mã Đại Thắng bước đại đội bộ rót một ca nước lã uống một mới lấy tinh thần, ông lau vệt nước miệng, vẻ mặt trầm trọng :

 

“Gần đây xung quanh yên , bốn đứa con gái bọn Lý Trân ngủ ở cuối thôn bác cũng chút yên tâm, hai đứa lúc về là .”

 

Hết chương 45: Kiếm tiền

 

Nói đoạn Mã Đại Thắng lướt qua Giang Lăng một lượt, trông vóc dáng vẻ còn rắn rỏi hơn lúc ở thôn, trong lòng càng yên tâm hơn.

 

Hai em nổi danh tay tàn nhẫn ở các thôn lân cận, cộng thêm một Thôi Tuyết thủ cũng tồi, thực sự nếu đứa nào mắt mò tới đó, thì coi như nó xui xẻo.

 

“Sao thế đại đội trưởng, giọng của bác, chỉ là chuyện lợn rừng thôi ạ?”

 

Giang Nhan khơi dậy trí tò mò, mấy chú bác ngắt lời, Mã Đại Thắng vẫn trả lời câu hỏi của Giang Lăng.

 

Dứt lời liền thấy Mã Đại Thắng nhíu mày, chằm chằm hai một hồi lâu, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

 

Ngay lúc Giang Nhan tưởng ông sẽ , thì thấy Mã Đại Thắng thở dài một tiếng lên tiếng.

 

“Chuyện chỉ là phỏng đoán của bác, vẫn truyền trong thôn, chỉ đội dân binh với một thanh niên trai tráng , với hai đứa thì cũng đừng vội ngoài, bây giờ chuyện vẫn chắc chắn, kẻo dân làng sợ hãi.”

 

Hóa ngắm họ là để đ-ánh giá chỉ vũ lực của hai họ .

 

Giang Nhan gật đầu lia lịa đồng ý.

 

Lúc mới Mã Đại Thắng kể về những chuyện kỳ lạ xảy xung quanh gần đây.

 

“Gần đây lúa sắp chín ? Nhìn thế chắc cuối tháng là thu hoạch , tuần hai mảnh ruộng lúa nhất của thôn nhà họ Chu, phá hoại giữa đêm!”

 

“Bị phá hoại ạ?”

 

thế! Cả một vùng lúa lớn như , đều giày xéo đến t.h.ả.m hại! Cuối cùng chỉ cứu vãn đầy hai luống lúa, tổn thất nặng nề lắm!”

 

“Trên trấn ai xuống điều tra ạ?”

 

“Sao đến? Công xã huyện đều cử xuống điều tra ! Cuối cùng là một đàn lợn rừng từ núi lao xuống phát điên, hai mảnh ruộng của thôn họ ở ven núi, thế là gặp họa!”

 

Nói thì , nhưng biểu cảm mặt Mã Đại Thắng mấy tin tưởng lời giải thích .

 

? Giang Nhan tiếp lời trong lòng.

 

! Hai ngày thôn Nhạc Kiều bên cạnh cũng xảy chuyện tương tự! Người của công xã huyện vẫn kiếp là lợn rừng , đây nhảm ! Trước hết đến hai mảnh ruộng gặp họa của thôn Nhạc Kiều vốn chân núi, hiện trường bác còn đích tới xem qua, ruộng tuy giày xéo lộn xộn, cũng dấu chân lợn, nhưng mấy chỗ lúa vết cắt liềm rõ ràng, đây chắc chắn là do con !”

 

Mã Đại Thắng càng càng phẫn nộ, tâm trạng căng thẳng đều cảm xúc phẫn nộ kích động cho vơi bớt.

 

“Hai đứa xem! Đây là những thằng con rùa nào những chuyện giày xéo lương thực như thế ! Chỉ vì cuộc bình chọn đội sản xuất ưu tú cuối năm thôi đáng ! Lãng phí lương thực là sẽ trời phạt đấy!”

 

 

Loading...