Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:58:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu là loại chuyện đó thì cần nhiều bọn họ mang theo hung khí xông lên như .
“Cháu thấy ba bóng , vóc dáng chắc đều là đàn ông, xa quá rõ mặt nên cháu cũng rõ thôn , nhưng cháu thấy hành vi của họ lén lút như , tám chín phần mười trong thôn.”
Lời của Giang Nhan dứt, sắc mặt Mã Đại Thắng trở nên ngưng trọng.
“Bất kể , cứ xem là ngay, chúng đông thế cũng sợ bọn chúng, nếu thực sự là đến phá hoại hoa màu của chúng ... hừ, tối nay đừng hòng chạy thoát khỏi thôn chúng một cách an !”
“ !”
Bọn họ đến nhanh, cũng lẽ là khi Giang Nhan và Giang Lăng ngang qua đó thu hút sự chú ý của đối phương, 745 dò xét hai phút , ba vẫn trốn trong ruộng lúa ở cuối thôn về phía chân núi.
Thấy bọn họ hùng hổ như chuẩn đ-ánh nh-au hội đồng, Giang Nhan vội vàng :
“Đại đội trưởng, nhất chúng nên chia ba đường bao vây qua đó, giáp công hai bên trái , phía núi cũng bao vây , đề phòng bọn chúng thấy động động tĩnh chạy trốn.”
“Được, cứ theo lời Giang Nhan , bây giờ chúng tắt hết đèn pin, mò qua đó, đường đều tỉnh táo một chút, đừng để đối phương đ-ánh úp phía !”
Mã Đại Thắng việc quyết đoán, cảm thấy Giang Nhan lý, lập tức lãng phí chút thời gian nào, cầm theo công cụ dẫn đầu mò về phía bờ ruộng.
Trăng lặn mờ, vầng trăng lạnh lẽo mờ ảo trốn lớp mây xám xịt, màn đêm tối sầm , cả thôn Bình Dao chìm một mảnh mực đặc tĩnh mịch.
Ngoại trừ tiếng sột soạt thỉnh thoảng vang lên ở cuối thôn, cả thôn làng dường như đều nhấn nút tạm dừng.
Giang Nhan ban đầu cũng bám sát gót đại đội trưởng xông qua đó, nhưng trai và Thôi Tuyết giữ phía , đành ngoan ngoãn theo đám đông.
dù cẩn thận đến mấy thì rốt cuộc cũng là một nhóm lớn như , hơn nữa cơ bản đều luyện võ, bước chân dù nhẹ đến thì vẫn gây động tĩnh nhỏ.
745: 【Ký chủ! Bọn chúng định chạy núi kìa!】
Theo lời 745 dứt, từ ruộng lúa tối om đằng xa vụt ba bóng đen, đợi dân làng xông qua đó, thấy giữa ruộng lúa bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa, và ngọn lửa đó càng lúc càng sáng, nương theo sức gió nhanh ch.óng lan xung quanh.
“Mẹ kiếp! Bọn chúng đang phóng hỏa đốt lương thực của chúng !”
“Mau về lấy nước cứu hỏa !”
“Nước! Nước ở ! Cháy mau đến cứu hỏa !”
Chương 47 Cứu hỏa
Trong đám đông vang lên tiếng kêu la nối tiếp , ánh đèn trong thôn đằng xa lượt sáng lên.
Mọi hoảng loạn chạy , ngọn lửa đột ngột bùng cao cho kinh hãi, một mặt chạy ruộng cứu hỏa, nhưng trong tay dụng cụ đựng nước, mất phương hướng ch-ết trân tại chỗ lo lắng suông, bên bờ ruộng ồn ào náo nhiệt lập tức loạn thành một mớ hỗn độn.
Có bắt đầu gào thét về thôn lấy thùng nước, chậu nước múc nước, bước chân lảo đảo định chạy về thôn, thứ nhất chạy về thì thứ hai, bỗng chốc đều bắt đầu chạy theo dòng về phía thôn, chen lấn khiến mấy Giang Nhan đang định xông lên đuổi theo kẻ phóng hỏa còn đường mà .
Giang Nhan chộp lấy một gần nhất, chặn bờ ruộng gào to:
“Lúc về lấy nước còn kịp nữa ! Cử hai thông báo cho dân làng đến dập lửa! Những còn đều cắt lúa ở vòng ngoài đám cháy! Cắt sạch từ gốc! Ít nhất cắt rộng một mét! Vạch vành đai ngăn cách để ngăn lửa tiếp tục lan xung quanh mới là việc quan trọng nhất! Mọi chẳng đều mang theo liềm , còn ngây đó gì mau !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-171.html.]
Giang Nhan hét xong thì cổ họng cũng sắp bốc khói .
“ đúng đúng! Đi cắt lúa ngăn hỏa hoạn lan sang các ruộng khác! Mọi mau theo lên!”
Mã Đại Thắng là phản ứng đầu tiên, vỗ trán một cái lập tức hô hào cầm liềm chạy ruộng lúa, đại đội trưởng dẫn đầu cộng thêm đoạn lời lý lẽ của Giang Nhan, dường như tìm trụ cột, lúc cũng còn hoảng loạn như nữa, lấy tốc độ còn nhanh hơn cả lúc thu hoạch hối hả hàng năm bắt đầu chạy đua với ngọn lửa để cắt lúa.
Thấy hành động, Giang Nhan cũng trì hoãn thêm nữa, một lời nào liền nhanh ch.óng lao về hướng ba đang chạy trốn, tốc độ nhanh đến mức Giang Lăng và Thôi Tuyết đều bắt kịp.
Có sự chỉ dẫn của 745 trong đầu, Giang Nhan đường tắt bên sườn núi lên núi, đuổi kịp ba đó, trực tiếp lao tới tung một cú đ-á thắt lưng của cuối cùng.
Dùng mười phần sức lực trực tiếp đ-á bay đó ngã nhào như ch.ó ăn phân.
“A —”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương truyền đến từ sườn núi, phía núi Giang Lăng và Thôi Tuyết đang đuổi theo thì mất dấu Giang Nhan, lập tức liếc lao về phía tiếng động.
“Chuyện phóng hỏa tày đình thế mà cũng dám , còn chạy cái gì? Sợ ăn kẹo đồng ?”
Giọng Giang Nhan lạnh lùng, dứt lời cũng dừng , trực tiếp giẫm qua lưng .
Kẻ đ-á ngã chỉ thấy thắt lưng như gãy lìa, bò mãi dậy nổi, chờ khó khăn lắm mới lật thì hai đồng bọn của cũng Giang Nhan đ-á lăn đất.
Giống như đó, rạp đất ôm thắt lưng kêu rên.
Con nhỏ rốt cuộc từ chui , thích đ-á thắt lưng thế !
“Đợi sốt ruột ? Đừng vội, sắp đến lượt ông .”
Lưu ý đến ánh mắt của gã đàn ông mặt đất, Giang Nhan bồi thêm một cú đ-á mắt cá chân của thứ ba hạ gục, thong thả về phía .
“Mày... mày định gì? Đ-ánh là phạm pháp đấy!”
“Tao đ-ánh là ? Lúc lúa chín rộ, các phóng hỏa đốt ruộng lúa, đó là việc ? Gây tình trạng thiếu hụt lương thực, thôn Bình Dao mùa đông lương thực, bỏ đói ch-ết thì các chính là kẻ sát nhân! Tao đ-ánh các là trời hành đạo!”
Dứt lời, một bàn chân trực diện đ-á mặt gã đàn ông.
“Ối —”
Gã đàn ông cảm thấy sống mũi sắp giẫm gãy, hai tay run rẩy ôm mặt, hờ hững che mũi nghiêng đất rên rỉ, đợi dịu bớt cơn đau , cô gái trẻ tuổi mắt lột sạch đồ đạc bọn họ.
Trốn?
Đừng là con nhỏ tốc độ nhanh hơn bọn họ mấy , căn bản trốn thoát .
Vấn đề là ai dám chứ!
Vừa lên đ-á đến mức bán bất toại, dám chạy một bước là lôi về tẩn cho một trận tơi bời, con nhỏ đ-ánh còn chẳng dùng tay, bộ dùng chân đ-á.