Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:58:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói ông lấy tờ danh sách chuẩn sẵn từ sớm, tiếp tục:

 

“Ăn xong thì đến chia thịt , vẫn theo quy tắc cũ, vạch một phần chia theo công lao, những tối qua giúp đỡ bỏ công sức thì chia nhiều hơn và chia , thịt còn sẽ chia đều theo đầu ! Không ý kiến gì chứ?”

 

“Không ý kiến! Đại đội trưởng bác cứ theo quy tắc cũ !”

 

Động tác của cũng nhanh nhẹn, thấy sắp chia thịt lợn, lập tức dọn dẹp bàn ghế trống , từng tảng thịt lợn treo thang để ráo nước đều khiêng qua đặt lên đó xếp gọn gàng, thợ mổ lợn trong thôn cầm con d.a.o c.h.ặ.t xương sắc lẹm sang một bên, Mã Đại Thắng chỉ bao nhiêu ông c.h.ặ.t bấy nhiêu, cân lượng chuẩn xác đến mức một chút sai lệch nào, chiếc cân đòn bên cạnh cũng chẳng còn đất dụng võ nữa.

 

Tối qua bắt lợn rừng, về cơ bản nhà nào trong thôn cũng cử lao động khỏe mạnh tham gia, mỗi nhà đều thể chia một phần thịt , ngoại trừ một vài đóng góp lớn thì chia nhiều hơn, ví dụ như hai em Giang Nhan, còn các nhà khác cũng chẳng khác gì chia đều.

 

Sáu con lợn rừng khi trừ phần thịt dùng cho món thịt lợn g-iết mổ, phần còn ước chừng 900 cân, cuối cùng tính , mỗi hộ trong thôn, hộ ít nhất cũng chia hơn hai cân, hộ nhiều thì còn mười mấy cân.

 

Trong đó hai em Giang Nhan chia nhiều nhất, hai cộng hơn tám mươi cân, tương đương một tảng thịt lợn lớn!

 

Hai họ chia nhiều nhưng một ai nửa điểm phục, hễ ai từng chứng kiến cảnh tượng bắt lợn tối qua thì ai còn dám nửa lời phản đối chứ?

 

Nếu hai em họ thì cuối cùng là họ ăn thịt lợn là lợn húc họ nữa.

 

Nói thì nhưng ít nhiều gì vẫn thấy ngưỡng mộ.

 

Chỉ là ngưỡng mộ Giang Nhan Giang Lăng, mà là Thôi Tuyết!

 

Nhìn xem tầm xa trông rộng thế nào kìa, sớm tạo mối quan hệ với hai em hung hãn nhà họ Giang, tối qua khi Giang Nhan nảy ý kiến đặt bẫy, ngoại trừ Giang Lăng thì chính Thôi Tuyết là đầu tiên bám theo hành động, hề do dự!

 

Thế nên công lao tuy bằng hai họ nhưng cũng chia cả một cái đầu lợn đó!

 

Mặc dù đầu lợn nhiều xương chiếm cân nhưng cũng mười hai mười ba cân đó chứ! Thịt đầu lợn kho bán ở nhà hàng quốc doanh đắt lắm đó nha!

 

Mọi bóng lưng mấy họ khiêng thịt lợn “diễu hành qua phố” mà hồi lâu rời mắt, ngưỡng mộ quá mất.

 

Không chỉ ngưỡng mộ Thôi Tuyết, mà còn ngưỡng mộ cả ba cô gái khác ở cùng họ nữa, dù ăn thịt thì cũng húp miếng nước canh chứ nhỉ?

 

Không chỉ dân làng ngưỡng mộ, mà các thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức càng ngưỡng mộ hơn. Không từ lúc nào, mấy dọn khỏi điểm thanh niên trí thức đó giờ đây cuộc sống còn sung túc hơn hẳn so với lúc còn ở đó!

 

“Ây, ai mà chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, tình hình thôn phát triển thành thế chứ, lúc khi Giang Nhan mang tiếng thì ai coi trọng cô , bây giờ thì ? Người chỉ lấy danh tiếng, mà còn biến thành 'nữ hùng', lợn rừng càng là bắt là bắt, cứ như chơi , chia nhiều thịt thế thì ăn đến bao giờ mới hết? Sớm lúc ...”

 

Một hàng thanh niên trí thức nam đang xổm ở góc tường, trong lòng vẫn còn tơ tưởng đến Giang Nhan, đặc biệt là khi thấy tám lạng thịt chia so với tảng thịt lợn b-éo mầm của Giang Nhan thì trong lòng càng là vị. Con hễ cứ ăn no mặc ấm là dễ để lộ chút tâm tư thấp hèn đáng mặt nam nhi của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-174.html.]

Anh dứt lời thì bên cạnh một thanh niên trí thức nam coi thường lên tiếng mỉa mai:

 

“Sớm lúc thì ? Anh còn đ-ánh chủ ý lên Giang Nhan á?! Đừng là cô coi như lợn rừng mà xử lý , trai cô thôi cũng đủ đ-ấm ch-ết ! Còn dám lưng ? Không sợ trai cô tối nay treo lên cây ?”

 

“...”

 

“Có chỉ nghĩ , tin trong lòng các ông tơ tưởng đến Giang Nhan, chỉ đảm đang mà còn xinh như , ông đúng Nghiêm Vân Dương? Hì hì, thấy mấy ông tan xong về điểm thanh niên trí thức mà cứ ở con đường cuối thôn, là đang đợi Giang Nhan đúng ? Có ông cũng thích cô ?”

 

Anh dứt lời, ánh mắt của mấy xung quanh đều đổ dồn Nghiêm Vân Dương đang ngoài cùng, đeo kính gọng vàng, ngay cả khi bưng bát sứ lớn ăn món thịt lợn g-iết mổ hỗn tạp thì trông vẫn thư sinh, thường tỏ lạc lõng với mấy đang bệt đất xung quanh.

 

Nghiêm Vân Dương điểm danh thì bàn tay đang bưng bát siết c.h.ặ.t , thần sắc một thoáng cứng đờ, tâm trạng cũng trở nên vô cùng buồn bực, giống như trong lòng đang nghẹn một miếng khoai lang dính dớp .

 

“Không , chẳng chút hứng thú nào với cô cả, khuyên cũng nhất nên dập tắt cái ý nghĩ đó , mắt chọn đối tượng của cao lắm, coi trọng !”

 

Nghiêm Vân Dương ăn xong miếng cơm cuối cùng, dứt lời liền đầu thẳng về phía điểm thanh niên trí thức.

 

“Ơ bảo ý gì thế hả? kém cỏi thế chứ? Nói năng khó thật đấy!”

 

“Nghe ý của Nghiêm Vân Dương hình như gì đó ? Lẽ nào Giang Nhan đối tượng ?”

 

“Không thể nào, trai cô hung dữ thế , cứ như ác bá , mười dặm tám thôn ai dám tơ tưởng đến em gái ông chứ?”

 

“Ông ngốc , ai bảo cứ các thôn xung quanh, chính là viên sĩ quan đưa Giang Nhan về ! thấy khả năng! Tên là gì nhỉ... họ Phó đúng ?”

 

Nghiêm Vân Dương còn xa thấy ba chữ cuối cùng thì bước chân khựng , cảm giác khoai lang nghẹn trong lòng càng thêm khó chịu.

 

Nghĩ đến về thôn, Giang Nhan đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm , kết hợp với những tin tức dò hỏi từ gia đình, ánh mắt Nghiêm Vân Dương lớp kính lóe lên, khỏi tăng nhanh bước chân chân.

 

Trong lòng lạnh, vốn dĩ còn tưởng loại xuất từ gia đình nhỏ bé như Giang Nhan, cho dù diện mạo yêu mị một chút, tính tình an phận một chút, thì chỉ cần bằng lòng đón nhận cô, đối phương nhất định sẽ theo sống những ngày tháng yên .

 

Anh còn nghĩ khi ở bên nếu cô ngoan ngoãn thì sẽ đưa cô về thành phố gặp bố , ngờ tham vọng của cô lớn như ! Trực tiếp leo bám lên Phó Thừa Duật luôn! Chẳng trách đó lạnh nhạt với , hóa là một lòng nhắm chuẩn đàn ông nhà họ Phó!

 

Loại phụ nữ ham phú quý cần cũng ! Loại phụ nữ lòng đổi núi trông núi nọ như , Phó Thừa Duật thích thì cứ việc lấy , mà khổ dài dài!

 

Lúc Phó Thừa Duật ở tận thủ đô bỗng nhiên hắt một cái kịp đề phòng, bàn việc mặt đặt một bức ảnh chụp chung hai , phụ nữ trong ảnh rạng rỡ như hoa, vô cùng rực rỡ và xinh .

 

Người đàn ông của Giang Nhan khổ thì tạm thời , nhưng khi kết hôn chắc chắn là thịt ăn ~

 

 

Loading...