Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm nhận cảm giác mềm mại khi hôn lên gò má trái lúc nãy, vành tai Phó Thừa Duật hiếm khi lộ vài phần ửng hồng.
Cũng may Giang Nhan chỉ tưởng lạnh đến mức đông cứng, nếu với cái tính cách nhỏ nhen xa của cô gái , chắc chắn trêu chọc thế nào nữa.
Phó Thừa Duật sải đôi chân dài về phía sân, đổi sang tư thế một tay bế trẻ con, đặt Giang Nhan lên cánh tay , bàn tay còn trống sờ mắt cá chân cô. Vốn dĩ sợ ống quần cô kéo lên khiến mắt cá chân lộ sẽ lạnh, kết quả chạm là một sự mịn màng như mỡ đông.
Cô nhóc còn đang chân trần đấy.
“Sao chỉ xỏ đôi dép lê chạy ngoài .”
Phó Thừa Duật vươn tay sờ thẳng lòng bàn chân Giang Nhan, khiến cô vì sợ nhột mà co chân , đôi dép lê bông vốn đang treo lơ lửng chân sắp rơi lập tức bay vèo ngoài.
Làm gì ai như cô chứ, chỉ lo đầu mà chẳng lo đuôi, thì quấn c.h.ặ.t chẽ thế , phía chân trần xỏ đôi dép lê bông, chạy chạy trong tuyết, chẳng sẽ ướt sũng hết .
Phó Thừa Duật cởi cúc áo khoác đại y, một phát nhét đôi bàn chân trắng nõn trần trụi của cô trong lòng ng-ực , sự ấm áp đột ngột khiến Giang Nhan run lên vì thoải mái.
“Đến tất cũng , hàn khí đều từ lòng bàn chân đấy.”
Bất mãn vỗ nhẹ cục lông trong lòng hai cái, Phó Thừa Duật dứt lời liền nhặt dép lê lên, rảo bước thẳng trong nhà.
“Chẳng em mới từ trong chăn .”
Phủi sạch tuyết tích tụ , cửa phòng đóng , ngăn cách khí lạnh bên ngoài, nhiệt độ lạnh lẽo thấu xương trong phòng mới cảm thấy tăng lên một chút.
cũng chỉ là một chút thôi, ở tỉnh Tân An giường lò (kháng), mùa đông sưởi ấm dựa chậu than, chăn bông và áo bông.
Không giống như ở phương Bắc, chỉ cần đốt giường lò và tường lửa lên là trong phòng ấm áp như cuối xuân đầu hạ, đôi khi nóng quá mặc một chiếc áo mỏng cũng thấy lạnh. ở tỉnh Tân An thì , ở bên ngoài bạn mặc bao nhiêu quần áo thì nhà vẫn mặc bấy nhiêu, cởi một chiếc là sẽ run cầm cập ngay.
Thế nên Giang Nhan hiện tại mép giường vẫn là một cục lông tròn vo.
Phó Thừa Duật cầm gậy gỗ gảy gảy đống than hồng ảm đạm trong chậu than vài cái, những lưỡi lửa nhỏ màu cam đỏ giấu tro than lập tức vọt lên, thôi thấy ấm áp.
Anh chuẩn xong thứ ngẩng đầu cô, bất đắc dĩ lắc đầu:
“Lần tất bông, xỏ ủng mưa mới ngoài.”
Dứt lời, đặt tấm lưới sắt lên chậu than, bê nó đến cạnh giường, một mặt rút bàn chân nhỏ của Giang Nhan đang giấu trong ống quần sưởi lửa, mặt khác đặt đôi dép lê bông giẫm ướt sang bên cạnh chậu than để sấy.
Dường như vẫn sợ cô để chân trần sưởi sẽ lạnh mu bàn chân, đặt dép lê xong liền dùng đôi bàn tay ấm áp của bao lấy mu bàn chân cô, thỉnh thoảng xoa bóp vài cái.
Bàn tay to rõ khớp xương của đàn ông, chỉ cần một lòng bàn tay gần như thể bao trọn lấy bàn chân Giang Nhan.
Giang Nhan mép giường cứ thế đàn ông đang bận rộn quỳ đất, cô cử động chân, rút khỏi lòng bàn tay , khẽ nhấc chân lên tinh nghịch giẫm lên mu bàn tay .
Giang Nhan lớn lên xinh , ngay cả một đôi chân cũng tinh xảo đến mức tìm một chút khuyết điểm nào, những ngón chân trắng nõn mịn màng tròn trịa như những viên ngọc trai trắng, ngay cả móng chân cũng ánh lên sắc ngọc hồng nhạt, là sự ưu ái đặc biệt của tạo hóa cũng chẳng ngoa chút nào.
Còn bàn tay to cô giẫm chân thì thô ráp hơn nhiều, làn da màu đồng thỉnh thoảng vài vết sẹo mờ, những ngón tay dài rõ khớp xương, lòng bàn tay và kẽ tay đều đầy những vết chai sần thô ráp. Dưới sự tôn lên của làn da trắng nõn của Giang Nhan, càng khiến đàn ông trông thô, dường như cần dùng lực, chỉ cần khẽ chạm một cái là những vết chai ngón tay cũng thể để những vệt đỏ mu bàn chân Giang Nhan.
Ý nghĩ đó mới nảy trong lòng, tay liền run lên, ngón cái mang theo vết chai dày khẽ lướt qua mu bàn chân cô, quả nhiên để hai vệt đỏ nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-179.html.]
Cô thật là yếu ớt quá mất.
Yết hầu Phó Thừa Duật nóng bỏng, cảm thấy đôi bàn chân trong lòng bàn tay bắt đầu trở nên nóng rẫy, vơ lấy đôi tất bông sạch bên cạnh giường, ba chân bốn cẳng cho cô.
Vẻ mặt nghiêm túc :
“Vẫn nên .”
Giang Nhan hành động đột ngột của cho ngẩn , chú ý đến sống lưng cứng đờ và ánh mắt né tránh của , tầm mắt cô dừng dái tai đàn ông.
Cười tinh quái:
“Phó Thừa Duật, khi đông, trắng hơn mùa hè nhiều đấy, ?”
Đối diện với ánh mắt hiểu của , Giang Nhan tiếp:
“Thế nên, nếu còn hổ nữa thì đôi tai đỏ giấu .”
Lời dứt, chỉ thấy dái tai vốn ửng hồng của đàn ông trong nháy mắt đỏ bừng đến tận gáy.
Lần thì chẳng ai nghi ngờ là do trời lạnh đóng băng nữa .
“Ha ha ha ha ha ha——”
Giang Nhan phản ứng thành thật của chọc đến mức bò giường, một hồi lâu mới dậy đối mặt với ánh mắt của đàn ông.
Phó Thừa Duật lúc khôi phục vẻ thản nhiên, dái tai tuy vẫn đỏ nhưng cũng đỏ rực như lúc nãy, đối diện với biểu cảm bao dung và bất đắc dĩ của đàn ông, Giang Nhan tinh nghịch lè lưỡi, thu nụ mặt, chỉ huy gian nhà chính bê một chiếc ghế cao .
Hai cứ thế vây quanh chậu than đối diện sưởi lửa.
“Anh đến Khê Bình từ lúc nào?”
“Hôm nay.”
Giang Nhan nhướng mày, hôm nay đến tới thăm cô , bạn trai của cô cũng khá quấn đấy chứ.
Cô gái ma mãnh, Phó Thừa Duật cô nghĩ điều gì, kìm đưa tay xoa xoa đầu cô, dậy :
“Mang cho em ít đồ, lấy qua đây.”
Lúc nãy chỉ mải bế cục lông nhà, vẫn kịp mang đồ xe xuống.
Chờ đến khi Phó Thừa Duật xách túi lớn túi nhỏ phòng, Giang Nhan cái túi đóng gói ở cùng, mắt trợn tròn.
“Anh còn mang cả vịt cho em ! Phó Thừa Duật quá mất, em đang thèm đúng món !”
Một con vịt hề rẻ, những năm ở nhà họ Giang cũng chỉ đến Tết mới ăn, hiện tại tuy túi tiền nhỏ rủng rỉnh nhưng ở huyện Lô Thủy mua vịt Thượng Kinh chính tông, gần nhất ăn cũng là hai tháng ở nhà.
Nghĩ đến miếng da vịt giòn tan thơm ngậy chấm với đường trắng, Giang Nhan thèm đến mức nước miếng sắp chảy , màng đến việc chỉ đang tất, định lao tới phía , chân còn chạm đất Phó Thừa Duật một tay chặn , một cánh tay vòng qua eo bế cô lên, đặt trở giường.