“Còn giày mà xuống đất, mang cho em nữa.”
Người đàn ông sa sầm mặt trông cũng khá dọa , tiếc là dọa Giang Nhan.
Cô ngoan ngoãn bên mép giường, chân đạp lên hai bên chậu than, ngây ngô, chẳng chút ý tứ sợ hãi nào cả.
“Đừng mà, em giày là chứ gì~”
Làm nũng thì đúng là một bộ.
“Vịt lạnh , hâm nóng mới ăn .”
Sợ cô nhóc thừa lúc sẽ ăn vụng, Phó Thừa Duật bồi thêm một câu:
“Ăn thịt lạnh sẽ đau bụng đấy.”
“Vâng , em .”
Cũng chỉ mùa đông lúc mới thể mang vịt từ Thượng Kinh xa xôi đến đây, nếu là hai tháng , chờ bọn họ mang vịt tàu hỏa một ngày một đêm về đến làng Bình Dao, vịt chắc bốc mùi .
Giống như gửi thịt về nhà , cũng chỉ dám gửi mấy loại đồ xông khói, đồ muối bền để lâu.
Nghĩ đến mấy miếng thịt xông khói mới gửi nửa tháng , Giang Nhan vẫn nhận thư hồi âm từ nhà nên đến nơi .
“ , thịt lợn xông khói em gửi nhận ? Là thịt lợn rừng săn trong làng đấy.”
Cô cũng gửi một phần đến địa chỉ quân khu thủ đô của Phó Thừa Duật.
“Ừ nhận , ngon lắm, cũng thích.”
Nghĩ đến những lời , đôi lông mày của Phó Thừa Duật dịu , ánh mắt Giang Nhan vô cùng dịu dàng và đắm đuối.
Người lời của cho giật , cái eo thon cũng dựng thẳng lên.
“Mẹ về ?”
Phó Thừa Duật ít khi nhắc đến , Giang Nhan chỉ Phó khi liên tiếp mất chồng mất con thì thuyên chuyển công tác đến phương Bắc, hai ba năm mới về một , Phó Thừa Duật hồi nhỏ đều lớn lên trong sự chăm sóc của ông bà nội trong đại viện.
“Anh sắp cưới vợ , bà thể về chứ.”
Ánh mắt Phó Thừa Duật đổi, nhưng lời mang theo chút trêu chọc.
Dù da mặt Giang Nhan dày đến , cũng giọng trầm thấp cố ý và sự đùa cợt trong lời cho đôi gò má đỏ bừng.
Xinh như tô một lớp phấn hồng.
Vẻ thẹn thùng hiếm hoi khiến hàng mi Giang Nhan khẽ run, chờ khi cô ngẩng mắt qua thì vặn đ-âm sầm đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Thừa Duật, ánh nóng rực suýt chút nữa bỏng Giang Nhan.
Tim cô run lên, vuốt ng-ực cho nhịp tim đang đột ngột tăng nhanh dịu xuống, nghiêng đầu với Phó Thừa Duật:
“Có hôn em , Thừa Duật?”
Câu hỏi y hệt như mấy tháng khi hai rõ mối quan hệ.
Yết hầu Phó Thừa Duật nóng bỏng, lúc đó trả lời thế nào nhỉ?
Lúc đó dường như chẳng câu nào, mặc kệ cô gái nhỏ cứ vểnh đôi môi đỏ mọng lên tung tăng trong lòng , nhưng bây giờ thời thế khác xưa, cần kìm nén tình cảm của dành cho cô nữa.
“Muốn.”
Một âm tiết khàn khàn thành thật thốt từ môi .
Ánh mắt Giang Nhan cũng dần trở nên nóng bỏng, dường như ngọn lửa kìm nén trong lòng đều men theo tầm mắt giao của hai mà thiêu cháy sang bên phía Giang Nhan.
Tim Giang Nhan cũng run rẩy theo, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt kiêu kỳ thản nhiên, chiếc cằm tinh xảo hất lên, đuôi mắt chân mày đều lộ vẻ quyến rũ kể xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-180.html.]
“Vậy em cho phép hôn...” em.
Chữ 'em' còn khỏi miệng, bóng dáng cao lớn của mặt áp tới.
Làn môi lạnh chuẩn xác sai lệch hôn lấy đôi môi đỏ của Giang Nhan.
Anh khom lưng, một tay giữ lấy gáy phụ nữ trong lòng, hình cao lớn một mét chín bao trùm xung quanh, ngay cả khí cũng dường như trở nên chật chội.
“Dùng mũi để thở.”
Thấy cô bắt đầu thở nổi, Phó Thừa Duật buông đôi môi đào đang ngậm lấy , vẫn giữ tư thế cúi xuống hề rời xa, giọng khàn khàn vương vấn giữa kẽ răng.
“... Được...”
Giang Nhan dồn dập thở hai , phổi lấy oxy nên ngay cả não bộ cũng minh mẫn hẳn lên, đột nhiên thấy thẹn thùng.
“Vừa là do hôn quá đột ngột, em chuẩn kỹ, !”
Một 'tay lái già' tự nhận là kiến thức lý thuyết phong phú, một già sinh khi thành lập đất nước nghi ngờ kỹ năng hôn, thế là , Giang Nhan một tay ôm lấy cổ Phó Thừa Duật, yêu cầu hôn , cái lúc nãy tính.
Lần Phó Thừa Duật chiều theo ý cô, đưa tay vuốt ve gò má Giang Nhan, ngón tay cái phủ lên đôi môi ngày càng đỏ mọng của cô mà vân vê, cho đến khi cánh hoa đầu ngón tay vò nát đến mức đỏ tươi mọng nước.
Mới miễn cưỡng thu tay .
Bình tâm trạng đang cuộn trào mãnh liệt, Phó Thừa Duật khàn giọng lên tiếng.
“Ngoan, hôn nữa.”
Dứt lời, cho phép từ chối mà kéo cánh tay Giang Nhan đang ôm lấy xuống, trở vị trí cũ.
Nhìn vòng ôm trống rỗng, Giang Nhan đều ngẩn ngơ, giỏi thật, ánh mắt đàn ông cô rực lửa như thiêu cháy cô đến nơi mà vẫn thể nhịn ?
Được thôi, hôn thì hôn, hôn thì thôi.
Cầu xin hôn mà từ chối, cô cần mặt mũi chắc?
Cô gái nặng nề hừ một tiếng từ mũi:
“Không hôn thì hôn, thôi !”
Cô dứt lời, từ xa đến gần ngoài cửa truyền đến giọng của Giang Lăng:
“Hôn cái gì mà hôn? Giang Nhan chỗ chúng khách đến ? Ngoài cửa chiếc xe quân đội.”
Hóa bọn Giang Lăng thấy tuyết rơi nên vội vàng mua sắm đồ đạc xong là về nhà sớm.
Theo tiếng của rơi xuống, cửa phòng đẩy từ bên ngoài, gió lạnh thấu xương cuốn theo tuyết bay xộc thẳng trong phòng, Giang Lăng nhanh tay lẹ mắt đóng cửa , ngẩng đầu lên thì chẳng bắt gặp khuôn mặt của Phó Thừa Duật .
Anh bảo mà, tự dưng ngoài cửa đỗ một chiếc xe quân đội, ngay là cái gã đến.
Tầm mắt quét qua đống quà cáp lớn nhỏ để ở góc phòng, liếc mắt qua thấy đủ loại đồ ăn thức uống đồ dùng đều , ánh mắt soi mói của Giang Lăng hiếm khi giãn đôi chút.
Hừ, coi như thằng nhóc cũng khá điều, còn thăm em gái thì tay .
Tạm thời cho 9 điểm .
Thang điểm 100.
99 điểm còn đều trừ hết việc dám phòng ngủ của em gái , còn ở riêng trong phòng với con bé!
là tâm địa lang sói lộ rõ mồn một!
Đôi mắt của Giang Lăng như mắt sói, ngừng quét tới quét lui giữa hai , chỉ sợ giữa hai hành vi quá giới hạn đúng mực nào mà phát hiện .