Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:58:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nhan:...
Chú ý đến sự đổi trong biểu cảm của Giang Nhan, Giang Lăng càng thêm khẳng định.
“Nó lén hôn em đúng ! Chắc chắn là thế!”
“Em đang gì cả!”
Thôi kệ, trộm thì trộm , lòng cô ngay thẳng rộng lượng! Không gì là thể gặp khác cả.
Giang Nhan xong còn ngừng lắc đầu, như hất văng hết những lời càm ràm của Giang Lăng đầu, thấy định tiếp, cô dùng hai tay bịt tai chạy trong nhà.
Nhìn cái bóng lưng chạy xa tít tắp, Giang Lăng hậm hực nghiến răng, là chiêu !
Mỗi con bé, lúc con bé chột là sẽ bịt tai giở trò ăn vạ!
Cho nên.
Cái thằng nhóc Phó Thừa Duật chắc chắn hôn em gái !!!
Chương 50 Vườn trái cây
Trận bão tuyết Tết Dương lịch đến đột ngột mà cũng nhanh ch.óng.
Trưa ngày hôm , mặt trời ló dạng, liên tiếp mấy ngày đó huyện Lô Thủy đều là những ngày nắng , lớp tuyết dày đến mắt cá chân tan thành những giọt nước tuyết tí tách, con đường làng giẫm đạp trở thành những bãi bùn lầy lội, cho đến giữa tháng Giêng, ánh nắng mấy ấm áp mới khô những đống bùn ướt trong làng, cũng thể là do nhiệt độ thấp đất đóng băng cứng .
Đường làng mới dễ hai ngày, Chu huyện trưởng Chu Dụng mới nhậm chức của huyện đến huyện bọn họ khảo sát.
Bọn Giang Nhan đang nhổ cỏ ngoài đồng ruộng, từ xa thấy một đám tới đường làng, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, kẹp túi công văn, đại đội trưởng mặc chiếc áo bông vải thô giặt đến bạc màu bên cạnh trông chẳng khác nào một gã phu xe sai vặt.
Mùa đông công việc đồng áng ít.
Giang Nhan dọn dẹp xong cỏ dại của một luống ruộng khoai tây, liền thấy đám đông đúc thẳng về phía thửa ruộng của họ, trong lòng cảm giác gì đó, quả nhiên, còn đến gần, từ xa thấy giọng thô kệch đặc trưng của Mã Đại Thắng:
“Chu huyện trưởng, vị chính là Giang hùng—— đồng chí Giang Nhan, cô chỉ dũng cảm việc nghĩa, phẩm chất cao thượng, mà còn là tấm gương lao động của làng Bình Dao chúng đấy!”
Trong giọng điệu của Mã Đại Thắng mang theo sự tự hào rõ rệt, cần nghĩ cũng , ông chắc chắn dẫn họ xem bức trướng khen thưởng treo ở gian chính của trụ sở đại đội .
Quả nhiên thời gian là liều thu-ốc nhất chữa lành thứ, Giang Nhan bây giờ khi đối diện với bức trướng khen thưởng đó, tâm trạng vô cùng thản nhiên.
Tiếp tục hổ độn thổ? Không tồn tại !
Đều là thứ 'Giang hùng' cô xứng đáng nhận !
Có điều, cô danh hiệu tấm gương lao động từ bao giờ mà chính cô cũng ?
“Ha ha, đúng là dũng cảm việc nghĩa! là hùng xuất thiếu niên, phụ nữ cũng gánh vác nửa bầu trời mà!”
Giọng của Chu huyện trưởng vang lên ngay lời của Mã Đại Thắng.
Ông ăn mặc cầu kỳ, bên trong chiếc áo khoác dày là sơ mi quần tây bó sát, cái bụng phệ đầy mỡ đẩy chiếc thắt lưng da đen buộc eo xuống tận bụng, thể mặc trang phục chỉnh tề thành thế , khiến một cuồng sơ mi như Giang Nhan cũng thấy mất hứng.
Rõ ràng đều là cách ăn mặc tương đương , sự chênh lệch giữa với lớn thế nhỉ?
Phi phi phi, cô thể lấy Phó Thừa Duật so sánh chứ! Hoàn là đang khinh thường Phó Thừa Duật mà!
Giang Nhan treo lên khuôn mặt tươi , từ ruộng bước lên bờ ruộng, vô cùng thành thục dùng giọng điệu quan cách:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-182.html.]
“Hưởng ứng lời kêu gọi của Chủ tịch, việc , đều là việc mà một thanh niên trí thức xuống nông thôn như nên .”
Dứt lời, Giang Nhan xua xua đôi bàn tay ba phút cố tình quẹt đầy bụi bùn, khi Chu Dụng kịp đưa tay mặt , cô tiếc nuối :
“ việc nên tay đầy bùn đất, thật đáng tiếc là thể bắt tay với ngài .”
“Ha ha , ngờ đồng chí Giang trẻ tuổi thế ! Giang sơn đời nào cũng nhân tài, chúng già !”
Chu Dụng thuận thế thu bàn tay đang giơ , đầy những thớ thịt ngang, trông giả tạo bóng nhẫy.
Hừ, thứ ông ngờ tới còn nhiều lắm.
Giang Nhan cũng ngờ cái gã Chu Dụng mới nhậm chức là một tên b-éo, thời đại mà thể nuôi b-éo thế , ngoài sức khỏe kém do suy dinh dưỡng thì chính là do đồ ngon thịt cá nuôi , bộ dạng hồng quang đầy mặt khí sắc cực của vị mặt thì giống trạng thái sức khỏe kém chút nào.
Tám chín phần mười là tham lam quá độ .
Phó Thừa Duật đó dặn cô thêm phần cẩn thận, khi Chu Dụng xuất hiện mặt cô, cô còn thiết kế xem đối phương là nhân vật thế nào, nay gặp một , đúng là bản thấp kém của Vương Mộc Đức.
Cũng thích giả vờ treo lên nụ giả tạo, cũng khiến ghét cay ghét đắng ngay từ gặp đầu tiên, ngay cả kiểu dáng kính mắt cũng tương đương .
Giống như loại văn nhân giả tạo thích màu , họ coi trọng nhất là công phu mặt mũi, dù lưng ghét bạn đến thì ngoài mặt cũng thể khó bạn, cùng lắm là dùng lời lẽ chèn ép bạn, đào vài cái hố nhỏ cho bạn nhảy , chứ lên cho trùm bao tải bạn .
Sức mạnh chiến đấu của Giang Nhan thì ở trấn Khê Bình đều là đầu, nhưng đừng quên cô cũng giỏi mồm mép mà!
Nói về kháy khía thì cô là chuyên nghiệp đấy.
Ánh mắt Giang Nhan thu khỏi thớ thịt b-éo gọng kính đè lún sâu hai bên thái dương ông , khiêm tốn lễ phép, khiến tìm một chút khuyết điểm nào.
Chỉ là lời thốt suýt chút nữa Chu Dụng nghẹn ch-ết.
“Đâu , ngài mới trẻ chứ, năm nay ngài chắc vẫn đến năm mươi nhỉ?”
Giang Nhan dứt lời, chỉ thấy thớ thịt ngang mặt Chu huyện trưởng giật giật, nụ mỹ trong khoảnh khắc vết nứt.
Giọng còn vẻ cợt ung dung như lúc nãy nữa.
“... ... đến năm mươi.”
Bởi vì năm nay ông mới ba mươi lăm!
“ bảo mà! Ngài trông cùng lắm chỉ ngoài bốn mươi, đang lúc sung sức đại triển hồng đồ đấy! Nói về trẻ tuổi thì vẫn là ngài nha!”
Giang Nhan toét miệng , nịnh nọt trôi chảy.
Chu Dụng:...
thật sự cảm ơn cô đấy.
Giang Nhan chân thành, giọng điệu đầy khí thế vô cùng kiên định khẩn thiết.
Nhất thời khiến Chu Dụng cũng phân biệt cô nhóc đang kháy khía , là thật sự ông bao nhiêu tuổi mà đang tâng bốc .
Làm ông cũng thấy mất tự tin luôn.
Dẫn đến việc Chu Dụng khi tiếp tục khảo sát làng Bình Dao, lúc qua bên rạch nước, theo bản năng cúi đầu bóng nước——
Ông thực sự trông già thế ?