Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:01:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy 'vòng eo công ch.ó' ?”

 

“... Không ...”

 

“Cơ ng-ực thì ?”

 

“Chưa...”

 

Giang Nhan vẻ mặt chê bai.

 

“Cái cái cũng , thế mà gọi là những gì cho cũng cho ?”

 

Chậc, của quý thì nhỏ mà giọng thì to.

 

“Trong đầu cô là những vẻ ngoài nông cạn ! ... thể tập mà!”

 

Nghiêm Vân Dương tức đến mức suýt ngã ngửa, cảm thấy lòng tự trọng đàn ông của xúc phạm.

 

Giang Nhan ngắt lời :

 

“Không, thể. Nói khoác ít thôi kẻo sái thắt lưng đấy đồng chí Nghiêm.”

 

Đối mặt với ánh mắt vẫn cam tâm của , Giang Nhan cho cơ hội mở miệng, tiếp:

 

“Nghiêm Vân Dương, sự khác biệt lớn nhất giữa và Phó Thừa Duật là gì ? Không vóc dáng cũng chẳng gia thế, mà là thái độ khác biệt khi đối diện với một đồng chí nữ mang tiếng .

 

Anh quan tâm đến những lời đồn thổi đối phương mà vẫn qua bình thường, còn , cho dù thiện cảm với đối phương cũng dám tiếp xúc.

 

Phản ứng đầu tiên của khi gặp chuyện luôn là lùi bước trốn tránh, nhu nhược cũng , là quý trọng thanh danh nên giữ cách cũng xong, đó đều là lựa chọn của , tôn trọng .

 

, cũng giống như việc sẽ v-ĩnh vi-ễn bao giờ chọn , hy vọng cũng tôn trọng , với tư cách là một đàn ông thực thụ.

 

Hy vọng đừng những lời kỳ quái để phiền nữa.”

 

Dư quang liếc thấy ba Giang Lăng đang ôm túi giấy dầu về phía , Giang Nhan nhanh ch.óng kết thúc cuộc đối thoại với Nghiêm Vân Dương.

 

745 Nghiêm Vân Dương như quả cà tím sương muối đ-ánh, hả hê: 【Bị đả kích nhé, cô gái ái mộ đàn ông, chậc chậc, lúc chắc chắn là khó chịu lắm.】

 

mà ký chủ ơi, cứ tưởng cô sẽ trực tiếp cho một trận, khiến dám thích cô nữa chứ, ngờ cô bắt đầu dùng lý lẽ để thuyết phục !】

 

Giang Nhan ăn hộp cơm nóng hổi mà Giang Lăng mua về, chẳng thèm để ý.

 

kẻ cuồng bạo lực, gặp ai cũng đ-ánh ? xinh thiện lương thế , thích của , là mệnh của đàn ông thôi.】

 

745:...

 

“Không kẻ cuồng bạo lực”?

 

745 khịt mũi coi thường, nếu đang ở tàu hỏa, chỉ dựa hai chữ “bản tính...” ngập ngừng của Nghiêm Vân Dương , nó tin ký chủ của nó sẽ đ-ánh đến mức cha gọi !

 

Thực 745 nghĩ sai, nếu Nghiêm Vân Dương còn dám đến phiền cô, cho dù là tàu hỏa, Giang Nhan cũng cho thế nào là phụ nữ càng thì càng nguy hiểm.

 

Đợi đến khi bọn họ đến thành phố Tuyền Lăng, tới điểm đến của chuyến – xã Đào Lĩnh, Nghiêm Vân Dương vẫn như kẻ mất hồn, ngay cả Tiểu Lý của Cục Nông nghiệp, duy nhất bắt chuyện với , cũng chẳng thèm để ý nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-187.html.]

 

Thôi bỏ , Tiểu Lý thấy mất mặt bèn sán gần Mã Vệ Cường.

 

Đường Đào Lĩnh khá khó , cơ bản là đường núi, mấy xe máy cày của huyện đến ngôi làng phía , đoạn đường phía chỉ thể bộ, còn gập ghềnh hơn cả đường đến thôn Bình Diêu của họ. Thôn Bình Diêu ít còn xe bò, đoạn đường mắt chỉ thể dựa đôi chân, hèn chi cây giống trong đó rẻ.

 

Cũng hiếm khi Cục Nông nghiệp huyện Lục Thủy một nơi hẻo lánh như giống đào vàng phẩm chất .

 

“Xã Đào Lĩnh hợp thành từ mấy ngôi làng, vị trí hẻo lánh, đợi chúng vượt qua ngọn núi nữa là đến lối Đào Lĩnh .”

 

Đợi đến khi họ tới Đào Lĩnh, ước chừng trời tối, để tiết kiệm tiền mua thêm cây giống, đành bỏ qua tiền ở nhà khách mà mặt dày đến xã xin nghỉ tạm một đêm.

 

Dẫn đường là Tiểu Lý, từng đến Đào Lĩnh một , liên hệ với địa phương cũng là .

 

Lúc ở tàu, Tiểu Lý giới thiệu cho tình hình cơ bản của xã Đào Lĩnh, cũng như những gì tai mắt thấy khi cùng thầy giáo đến đây .

 

Đào Lĩnh bốn bề là núi, việc trồng trọt cây lương thực ngoài mấy dải ruộng bậc thang chẳng đáng là bao , bộ đều dựa việc bán đào để duy trì cái ăn cái mặc cho cả xã. Vì những cánh rừng đào bạt ngàn núi nên mới tên là Đào Lĩnh.

 

Mỗi mùa thu hoạch, từng sọt đào đặt xe cút kít vận chuyển ngoài núi, dân làng còn bộ đưa thẳng đến chợ ở thị trấn, mấy năm nay huyện bắt đầu cử xe đến thu mua, nhưng vì giao thông quá bất tiện, xe chỉ thể dừng ở lưng chừng núi lối , đoạn đường còn dân làng vẫn đẩy đào vượt qua hai ngọn núi.

 

cũng bớt ít đoạn đường so với .

 

“Mọi nhớ là hiền hòa một chút, đừng xị mặt , cứ tươi lên.”

 

Từ xa thấy mấy bóng chân núi, Tiểu Lý sức vẫy tay với đối phương, đầu dặn dò , đặc biệt là khi thấy Nghiêm Vân Dương đang như câu mất hồn, dặn dò thêm hai câu.

 

“Sao vẻ cẩn thận thế , dân Đào Lĩnh chắc đến mức khó gần nhỉ?”

 

Thấy Tiểu Lý xuống núi, Thôi Tuyết ghé sát tai Giang Nhan thì thầm.

 

“Có khó gần thì chúng cũng chỉ đến mua cây giống thôi, ai từ chối tiền bao giờ.”

 

Giang Nhan đưa mắt quanh, ngoài con đường nhỏ vượt núi chân , xung quanh là rừng cây rậm rạp, xen kẽ còn ít tảng đ-á lởm chởm, khó đặt chân.

 

Chương 51 Bị bắt

 

“Ừm, lý.”

 

Thôi Tuyết ngừng gật đầu, nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng.

 

“Nói gì thế? Mau đuổi theo , Tiểu Lý sắp xuống đến chân núi .”

 

Giang Lăng luôn cuối cùng trong hàng, liếc Tiểu Lý ở phía xa, lập tức giục tăng tốc độ.

 

Đợi khi xã Đào Lĩnh, Thôi Tuyết mới lo lắng hão huyền, dân phong nơi đây vô cùng thuần hậu, cho dù điều kiện sống còn gian khổ hơn cả thôn Bình Diêu, nhưng mặt mỗi đều luôn rạng rỡ nụ chân chất, quần áo vá chằng vá đụp nhưng giặt sạch sẽ.

 

Nhận thông báo của huyện từ sớm rằng họ sẽ đến mua cây ăn quả, đại diện của mấy ngôi làng đợi sẵn ở chân núi để đón tiếp, thậm chí nơi ở của họ cũng dọn dẹp chu đáo và nhiệt tình.

 

Họ sắp xếp ở tại điểm thanh niên tri thức của làng họ Diêu.

 

Vì nơi tình cờ ai ở.

 

Có lẽ vì vị trí quá hẻo lánh, đường khó , ngoài hai đợt thanh niên tri thức đến làng họ Diêu từ những năm , đó thanh niên tri thức mới nào phân bổ đến đây nữa. Mười mấy thanh niên tri thức ban đầu cũng lập gia đình thì lập gia đình, về thành phố thì về thành phố, năm tháng trôi qua, điểm thanh niên tri thức cứ thế bỏ hoang.

 

 

Loading...