Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:01:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

những ngôi làng hẻo lánh vẫn khó quan tâm tới, nhiều ngôi làng một khi phát hiện bệnh nhân phong, để tránh lây nhiễm diện rộng, đều sẽ xua đuổi họ khỏi làng, tập trung cách ly , mặc họ tự sinh tự diệt.

 

Nghĩ thì “quy định” của Đào Lĩnh cũng là như , “hang núi” phía chính là nơi quy kết mà Đào Lĩnh dành cho những bệnh nhân phong ở địa phương.

 

Khoảng cách xa, 745 chỉ thể dò xét đến cửa hang núi, rõ tình hình bên trong hang, cũng hiện tại bên trong còn bệnh nhân .

 

“Đàn ông chuyện, cô một đứa con gái xen mồm gì!”

 

Giang Nhan dứt lời, cụ tổ còn lên tiếng, gã đàn ông đang túm cánh tay Tiểu Đình lên tiếng phản bác .

 

Gã đàn ông dáng trung bình, mặt mỏng thịt, gò má nhô cao, mắt tam giác lộ vẻ nham hiểm, tướng mạo ...

 

Giang Nhan chậc một tiếng, mười thì chín đều là loại lòng hẹp hòi tâm địa độc ác.

 

dứt lời, Giang Lăng vốn đang ngoài quan sát với bản tính cuồng bảo vệ em gái lập tức nổi cáu.

 

“Con gái chuyện? Không con gái thì chui từ ? Có khi giờ vẫn còn đang dán vách tường nào đó chứ! Cụ tổ còn lên tiếng, đến lượt ở đây lải nhải ? Tỏ vẻ cho ai xem?”

 

Mọi :...

 

Giang Nhan gãi gãi mặt, lời tuy thô nhưng thật.

 

Chưa đợi cô lên tiếng, bên cạnh vang lên một giọng nữ đầy phẫn nộ:

 

thế! Chủ tịch phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời! Anh lời chia rẽ sự đoàn kết của quần chúng đấy ? Đây là phó đội trưởng của chúng đấy! Ăn cho tôn trọng chút !”

 

Ồ, còn đồng chí Thôi Tuyết, bảo vệ trung thành vẫn luôn lặng lẽ ở bên cạnh cô.

 

Giang Nhan đầu lén giơ ngón tay cái với hai họ, đúng là nhà .

 

Một chiếc mũ “chia rẽ sự đoàn kết của quần chúng” chụp xuống, dân làng Đào Lĩnh ngẩn : Sao chuyện nâng tầm quan điểm lên thế !

 

Giang Nhan quét sắc mặt của một lượt, khóe môi nở một nụ hiền hòa, trông vô cùng thuần khiết.

 

“Cụ tổ, chúng cháu ý định gây xung đột với , chúng cháu đến Đào Lĩnh cũng chỉ vì mua cây giống cho vườn trái cây mới phát triển của huyện thôi, trắng việc cho nhà nước, chạy vặt cho công gia mà thôi. Sáu chúng cháu cùng ngoài thì chắc chắn cùng trở về.

 

Cái giấy giới thiệu chỉ mở một tuần, nếu một tuần mà về, e là phía huyện sẽ tưởng chúng cháu mang tiền bỏ trốn, lúc đó chắc cử công an đến bắt chúng cháu mất.”

 

Giang Nhan như một thật thà tâm cơ, nhưng lời đầy ẩn ý, đặc biệt là khi đến câu cuối cùng, đám đông đối diện mới yên tĩnh hai phút xôn xao hẳn lên.

 

Cử công an đến bắt họ? Bắt ai còn chắc nhé! Đe dọa ai đấy?

 

Tưởng họ hiểu ? Chẳng đang do công gia phái đến, nếu họ giữ ai thì cả Đào Lĩnh đều kết cục !

 

Công an thì họ sợ, nhưng họ sợ tin tức Đào Lĩnh bệnh phong truyền ngoài.

 

Nếu tin tức phát tán ngoài, đào của Đào Lĩnh còn bán cho ai nữa? Đến lúc đó ai còn dám ăn chứ! Thế thì họ thật sự sống nổi nữa, bởi vì cả Đào Lĩnh đều trông chờ rừng đào để sinh tồn!

 

Con bé tuổi còn trẻ mà mồm mép đúng là lợi hại, hì hì mà dăm ba câu đe dọa họ, quan trọng là cô còn toạc vấn đề .

 

Người thường ai đ-ánh kẻ chạy , những đối diện cũng ai cũng nóng tính như Diêu Nhị Cẩu, lúc thật sự tiện trở mặt với Giang Nhan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-190.html.]

 

Cụ tổ mím môi, Giang Nhan dường như đang cân nhắc điều gì đó.

 

Một lát ông xua tay, hiệu cho gã đàn ông bên cạnh tháo dải vải miệng Nghiêm Vân Dương .

 

“Cụ tổ, như thế nguy hiểm lắm!”

 

“Tháo , hiện tại phát bệnh, tính lây nhiễm, nếu sợ thì tránh xa một chút.”

 

Diêu Nhị Cẩu hậm hực lườm Giang Nhan một cái, cuối cùng vẫn đáp lời, chỉ là tay siết cánh tay Tiểu Đình càng c.h.ặ.t hơn, cô bé đau đến mức hàng mi khẽ run, vẻ mặt trống rỗng vẫn tê dại như cũ, chỉ giọt nước mắt vô thức đọng trong hốc mắt tiết lộ cảm xúc trong lòng cô bé.

 

Dải vải rách quấn quanh nửa mặt của Nghiêm Vân Dương tháo , kịp đợi mà dùng đôi tay đang trói , rút dải vải gần như đ-âm cổ họng , cúi gập bắt đầu nôn khan và ho dữ dội.

 

Mãi cho đến khi cổ họng khô khốc đau rát dịu đôi chút, mới sức để công kích những kẻ đao phủ xung quanh.

 

“Một lũ thổ phỉ cướp cạn! Đám dân làng ngu bảo thủ! Các đang coi rẻ mạng ! Tiểu Đình căn bản hề mắc bệnh phong, cánh tay con bé chỉ là vết mẩn đỏ do dị ứng mà thôi!”

 

Lời dứt, xung quanh một phen xôn xao.

 

Đám đông ồn ào lập tức yên tĩnh , ngơ ngác.

 

Người nhảy dựng lên đầu tiên vẫn là gã đàn ông đang túm cánh tay Tiểu Đình.

 

“Nói nhảm! Tiểu Đình mắc bệnh phong là chuyện rành rành đấy, những lời hại ch-ết chúng !”

 

thế, Tiểu Đình phát bệnh là Nhị Cẩu tận mắt thấy, còn thể hại con gái ruột của chắc?” ...

 

Không dân làng nào tin lời , Nghiêm Vân Dương nôn nóng chứng minh, thế định kéo cánh tay Tiểu Đình.

 

“Dị ứng và bệnh phong còn phân biệt ? Trong tiết vệ sinh đều giới thiệu các triệu chứng của bệnh phong! Các tin thì lột cánh tay Tiểu Đình mà xem!”

 

Đáng tiếc là còn kịp di chuyển nửa bước hai hai bên nhấc bổng lên.

 

“Cụ tổ, thấy là bịt miệng , những lời quái quỷ gì !”

 

Diêu Nhị Cẩu xong, lập tức vui mừng tiếp lời:

 

“Phải! Bịt miệng nó cho !”

 

Để tránh việc phá hỏng chuyện của gã.

 

“Các dám! Đợi ngoài nhất định báo cảnh sát bắt tất cả các ! Còn cả những bệnh nhân phong mà các xua đuổi hang núi những năm qua cũng đưa hết trở về! Hành vi của các là phạm pháp, là giam giữ trái phép!”

 

Nghiêm Vân Dương nhấc bổng hai chân rời mặt đất, thấy sắp bịt miệng, trong lòng bất an hét lớn.

 

Cụ tổ vốn dĩ còn định lên tiếng ngăn cản, thì trong lòng nảy sinh bực bội, lời định nuốt ngược trong.

 

Ăn đáng ghét như , cứ bịt cho xong.

 

Người hỏi thấy cụ tổ phản đối, liền lấy dải vải tháo quấn lên miệng Nghiêm Vân Dương. Lần trong miệng nhét giẻ nén lưỡi, xem còn nhẹ nhàng hơn Diêu Nhị Cẩu lúc nhiều.

 

 

Loading...