Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:01:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngẫm , nó nổi giận .
Mẹ nó, nó thao túng tâm lý (PUA) !!!
“Chị ơi chị đang chụp ảnh ạ?”
Một giọng nhỏ như muỗi kêu vang lên từ phía , Giang Nhan đầu , hóa là Tiểu Đình, cô bé hôm qua suýt chút nữa coi là bệnh nhân phong nhốt hang núi.
Cô bé mặc chiếc áo bông cũ vá chằng vá đụp, vá thì nhiều thật đấy nhưng giặt sạch sẽ, khác hẳn với dáng vẻ bẩn thỉu tối qua. Lúc cô bé đang thu trong một bụi cây mâm xôi để hái quả ăn.
Hiện tại mới là cuối tháng hai, vẫn đến mùa mâm xôi chín hẳn, ngoài một vài quả chín sớm thì cơ bản quả vẫn còn xanh, vị chua chát, nhưng cô bé ăn vẻ ngon lành.
Giang Nhan khẽ chạm viên ngọc trai vành tai, cắt ngang cơn thịnh nộ của 745.
Cô về phía Tiểu Đình.
“ , Tiểu Đình từng chụp ảnh ?”
Cô bé chằm chằm chiếc máy ảnh tay Giang Nhan một lát, cúi chui khỏi bụi gai, chùi sạch nước quả màu xanh trong suốt tay bãi cỏ lắc đầu:
“Chưa ạ, nhưng thầy giáo bọn em , nghiệp tiểu học sẽ dẫn bọn em chụp ảnh tập thể.”
Có lẽ thoát khỏi nguy hiểm, hoặc lẽ nảy sinh tình cảm thiết đặc biệt với Giang Nhan, từng giúp đỡ , Tiểu Đình lúc hoạt bát hơn tối qua nhiều, đôi mắt vốn trống rỗng cũng thần thái, lúc chuyện còn lén Giang Nhan.
Giang Nhan vốn luôn trộm nhưng giả vờ như , móc túi lấy hai viên kẹo sữa thỏ trắng, bóc một viên bỏ miệng , đó đưa viên còn cho Tiểu Đình.
Cô bé Giang Nhan, viên kẹo thỏ trắng cô đưa tới, nuốt nước miếng do dự một lát mới nhận lấy.
Vào miệng là lớp giấy gạo dính miệng, cũng chẳng vị gì, sắc mặt cô bé kỳ lạ, răng khẽ c.ắ.n hai cái, c.ắ.n rách lớp giấy gạo bọc kẹo sữa, ngay đó vị sữa đậm đà lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Cô bé bao giờ ăn loại kẹo , trong phút chốc hương vị thơm ngon cô bé ngẩn ngơ luôn.
“Ngon quá mất!”
Đôi mắt to của Tiểu Đình phục hồi thần thái, sáng lấp lánh Giang Nhan, phồng má cũng nỡ c.ắ.n tiếp nữa.
“Tiểu Đình hãy chăm chỉ học hành nhé, đợi khi bước khỏi ngọn núi lớn , bên ngoài còn nhiều thứ ngon lành khác đang chờ em đấy.”
Giang Nhan xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé hai cái, dẫn tới gốc cây đào dễ đặt chân.
Mặc dù tóc cô bé khô xơ nhưng đầu tròn, cảm giác khi xoa đầu tròn vo cũng khá .
Hóa cảm giác xoa đầu khác là thế , hèn chi trai cô và Phó Thừa Duật đều thích xoa đầu cô.
Tiểu Đình ngoan ngoãn để Giang Nhan dắt , xong lời cô , tâm trạng đột ngột trầm xuống, đôi mắt nhuốm màu trống rỗng khiến đau lòng.
“ cha em trong nhà tiền, lẽ năm nay em học nữa.”
Giang Nhan khẽ cau mày, tiền? Là chi tiền cho đứa con gái mới đúng chứ?
Dù thì ngay cả chuyện hại ch-ết con gái mà gã cũng .
Nghĩ đến cảnh Diêu Nhị Cẩu tối qua khi giải tới nhà thờ tổ, suốt dọc đường vẫn còn c.h.ử.i bới lăng mạ những lời bẩn thỉu đó, Giang Nhan cảm thấy đứa trẻ đầu t.h.a.i nhà gã đúng là khởi đầu của địa ngục.
“Em cần lời cha em , tối qua cụ tổ chẳng , hiện tại em do đội sản xuất nuôi dưỡng, đội sản xuất sẽ để em sách để học .”
Sắp khôi phục kỳ thi đại học , nhà nước sẽ ngày càng coi trọng giáo d.ụ.c.
Chương 52 Gặp nạn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-193.html.]
Có lẽ lời an ủi gượng ép của Giang Nhan tác dụng, hoặc lẽ viên kẹo sữa ngọt ngào trong miệng kích thích tiết dopamine, Tiểu Đình trông vẻ tâm trạng khá hơn nhiều, bắt đầu khoe khoang những kiến thức học ở trường.
Cầm một mẩu cành cây, cô bé vẽ nền đất bùn.
“... Chị Giang, thầy giáo em em chữ nhất lớp đấy, chị xem !”
Mỗi chữ mặt đất đều nghiêm túc từng nét một, trong đó hai chữ 'Diêu Đình' là ngay ngắn nhất.
“Quả thực là , đặc biệt là tên của em.”
Được khen ngợi, Tiểu Đình chút thẹn thùng, khuôn mặt vàng vọt cũng hiện lên một tia ửng đỏ.
“Tên em vốn dĩ thế , đây là thầy giáo sửa cho em đấy! Vốn dĩ là chữ cơ.”
Nói đoạn, Tiểu Đình bên cạnh tên một chữ “Đình” nghĩa là dừng .
Diêu Đình.
Quả thực giống tên con gái lắm.
Giang Nhan thuận miệng hỏi:
“Vì đặt chữ 'Đình' (dừng) ?”
“Bởi vì em còn hai chị nữa mà, cha em con gái nhiều quá , đến khi em sinh thì hy vọng thể dừng việc sinh con gái , đặt cái tên thì đứa tiếp theo sinh sẽ là con trai.”
Giang Nhan:??? Cái lý lẽ quái quỷ gì thế , xong chỉ c.h.ử.i thề.
745: 【Tư tưởng trọng nam khinh nữ sẽ xuất hiện trong các nền văn minh sơ khai lạc hậu, khi bước nền văn minh trung cấp, những mang tư tưởng cuối cùng sẽ đào thải. Nói tóm , tư tưởng trọng nam khinh nữ đều là sản phẩm của quá trình tiến hóa thất bại, sớm muộn gì cũng diệt vong.】
Giang Nhan hít một thật sâu:
“Vậy em em trai ?”
“Có ạ, thế nên cha em đều tên em đặt lắm, hồi đó thầy giáo sửa tên cho em, ông còn cho cơ.”
Giang Nhan mấp máy môi, nên gì, đặc biệt là khi đối diện với khuôn mặt tươi hớn hở của Tiểu Đình, cô càng tiếp lời thế nào, lắc lắc chiếc máy ảnh trong tay, Giang Nhan cũng nặn một nụ :
“Có chụp ảnh ?”
“Thật ạ?”
Mắt Tiểu Đình sáng lên, hứng khởi một giây lập tức thu biểu cảm mà lắc đầu:
“Không , chụp cho em thì lãng phí lắm, em chụp ảnh đắt lắm, trong nhà chỉ em trai mới chụp thôi.”
Nghe lời Tiểu Đình , l.ồ.ng ng-ực Giang Nhan thấy nghẹn .
Những năm bảy mươi chụp ảnh đúng là đắt thật, cơ bản một tấm ảnh đều tốn một đồng bạc, tương đương với cả một học kỳ học phí .
thế, tiền cho con trai chụp ảnh, tiền cho con gái học, thậm chí còn hại mạng con bé.
Nén luồng uất khí trong lòng, Giang Nhan xoa đầu Tiểu Đình:
“Chụp ảnh cho em thể gọi là lãng phí chứ? Đứa con gái chúng chính là chụp thật nhiều ảnh, chụp hẳn mười tấm tám tấm luôn, đây, đợi chị về rửa xong sẽ gửi tới đội sản xuất của các em.”
Nói đoạn Giang Nhan mở nắp ống kính máy ảnh, vẫy tay gọi Tiểu Đình qua cho ngay ngắn.