Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 200
Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:01:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nhan kéo cánh tay chạy trong đường hầm, thỉnh thoảng còn mấy câu mắng mỏ, đúng là đầu tiên trong đời.
Không phản kháng vì cô đ-ánh Diêu Đại Khánh, chủ yếu là khi đ-ánh gục ông thì nữa?
Lỡ như đàn ông chịu nổi nhục nhã, trong lúc tức giận mà tự kết liễu thì cô trói trong đường hầm ngoài thì tính !
Hơn nữa tiếng nổ đầu vẫn đang vang lên, chừng lối nổ sập lúc nào .
Cho nên nhanh ch.óng ngoài mới là việc quan trọng nhất, điều nhận sai đúng lúc là hành động sáng suốt.
Biết tiến lui mới là phụ nữ bản lĩnh.
Cứ coi như ông đang đ-ánh rắm là .
Cánh cửa tròn dày cộm đẩy , ánh nắng ấm áp khác hẳn với ánh đèn dây tóc hắt từ bên ngoài.
Chạy suốt đoạn đường bọn họ thế mà chẳng gặp mấy .
Đường hầm lắt léo là các lối .
Chắc là họ chuột chũi quá, đào lắm hang hốc thế .
Giang Nhan thầm nới lỏng dây thừng tay, chuẩn sẵn sàng để ngoài đ-ánh nh-au.
Trong lòng thầm lẩm bẩm 745 bay , nhưng nghĩ cách đường thẳng của hai đứa chắc cũng quá ba mươi mét, dù cô cũng đột ngột ngất xỉu mà!
Sau khi Diêu Đại Khánh mở cửa hầm bí mật, ông bò , đang chuẩn kéo Giang Nhan thì đối phương mượn lực nhảy ngoài một bước.
Trong tình trạng trói tay mà chỉ mượn vách đất dựng nhảy cao như , sự linh hoạt của thủ khiến Diêu Đại Khánh sững , còn hoài nghi nhầm .
Ông dùng ánh mắt nghi ngờ đ-ánh giá Giang Nhan.
Mà Giang Nhan lúc đang đầu cái gọi là mật đạo 3, lối hình tròn khảm thẳng mặt đất, phía còn một tấm nắp sắt cũng hình tròn che .
Đây chẳng là nắp cống !
Cô quét mắt xung quanh, :
“Ồ, hóa khỏi đây chính là ngã ba đường lúc chúng tới .”
Xung quanh vẫn là những dãy núi nhấp nhô tĩnh lặng, ngôi làng gần bọn họ nhất ở ngay phía xa, ngôi làng đương nhiên cũng ngôi làng bình thường, vị trí ngay lớp ngoài cùng của địa bàn mà bọn chúng khoanh vùng, đầu làng một tháp canh hiếm thấy dựng bằng tre, bên trong canh gác cũng thấy quân nhân mặc quân phục xanh.
Xem quân đội chỉ bao vây địa bàn trung tâm của pháo đài ngầm mà thôi.
Diêu Đại Khánh , trong lòng vốn sự hoài nghi lập tức cảnh giác hẳn lên:
“Sao cô ? Cô nội ứng! Là ai? Thạch Đầu là Xuyên Tử?”
Lúc xuống xe bò ngang qua đây, ông rõ ràng bịt mắt cô , băng bịt mắt là do đích ông bịt, cô thể nào nhận đây là .
Trừ phi cô nội ứng, giữa đường nới lỏng băng bịt mắt cho cô một khe hở.
Diêu Đại Khánh nguy hiểm nheo mắt :
“Không ngờ cô thực sự lôi kéo bọn họ!”
Nghĩ đến đám ngu xuẩn dám giở trò mí mắt , chút áy náy cuối cùng hiện lên trong lòng Diêu Đại Khánh cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Bên môi ông hiện lên một nụ giễu cợt, ước chừng lúc , đám đó những tảng đ-á rơi xuống đè ch-ết trong ngục tối .
Thu hết những biểu cảm đổi mặt ông mắt, trong mắt Giang Nhan lóe lên một tia thấu hiểu, châm chọc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-200.html.]
“Ngay cả với những em cùng sinh t.ử với mà cũng nhẫn tâm như , ông đúng là loại súc sinh bằng heo ch.ó.”
Ngay từ lúc gọi bọn họ cùng xuất phát nảy sinh ý định g-iết diệt khẩu .
Chỉ một chút nghi ngờ thôi là diệt khẩu, hèn chi manh mối điều tra bọn chúng luôn gián đoạn.
“Hì hì ——”
Diêu Đại Khánh hai tiếng.
“Giang Nhan, vốn dĩ còn g-iết cô, dù cô trông thực sự xinh hiếm thấy, nếu đưa bán chắc chắn sẽ một món hời lớn, tiếc là cái miệng của cô thực sự chẳng đáng yêu chút nào.”
Diêu Đại Khánh nhịn hết nổi .
Dứt lời ông rút con d.a.o rựa sắc bén từ lưng , từng bước tiến gần Giang Nhan, trong mắt hiện rõ sát khí.
“Ông sợ Vương Mộc Đức tìm ông đòi ?”
Giang Nhan từng bước cẩn thận lùi về phía , đôi tay giấu lưng cũng đang khéo léo cởi dây thừng.
“Đòi ? Cứ là cô trượt chân ngã xuống vực ch-ết , rơi xuống nước ch-ết đuối .”
Sự ngông cuồng trong mắt Diêu Đại Khánh càng đậm hơn, đến đoạn , ánh mắt quét về phía tiếng nổ vẫn dứt ở đằng xa.
“Hoặc là mảnh vỡ vụ nổ văng trúng đè ch-ết, chung lý do để cô ch-ết hàng ngàn hàng vạn cái.”
“ mục đích Vương Mộc Đức bảo đưa cô ngoài là gì, chẳng lẽ cô cũng ngây thơ nghĩ giống như ông , thực sự cho rằng gã sĩ quan mà cô bám víu lấy sẽ cam tâm tình nguyện lấy mạng đổi lấy cô ?”
Nói đoạn Diêu Đại Khánh thèm nhảm nữa, giơ con d.a.o rựa tỏa lạnh c.h.é.m thẳng mặt Giang Nhan.
Trong mắt Giang Nhan lóe lên một tia giễu cợt, đôi tay giấu lưng nhanh ch.óng vòng qua đỉnh đầu phía , mượn lưỡi d.a.o ông c.h.é.m tới để cắt đứt chút nút thắt cuối cùng.
Trong lòng nhịn cũng thầm phàn nàn: Rốt cuộc là đứa nào mà thích thắt nút ch-ết thế !
Cắt đứt dây thừng ràng buộc, cô linh hoạt tránh đòn tấn công của Diêu Đại Khánh, xoay dùng dây thừng quấn c.h.ặ.t lấy tay cầm d.a.o rựa của ông .
“Không cần đàn ông của lấy mạng đổi lấy , thấy cái mạng của ông tệ, thể đổi lấy mà dùng thử xem !”
Cổ tay Giang Nhan dùng lực xoay một cái, dây thừng theo đó siết c.h.ặ.t vung về phía , con d.a.o rựa trong tay Diêu Đại Khánh liền thuận thế bay ngoài.
Mất v.ũ k.h.í tay, Giang Nhan hạ gục Diêu Đại Khánh chẳng dễ dàng như bắt nạt một đứa học sinh tiểu học .
Hai cú đ-á khiến ông bò đất.
“Cô nãy giờ là giả vờ!”
Phần thắt lưng truyền đến cơn đau dữ dội khiến Diêu Đại Khánh cảm thấy bệnh cũ ở cột sống thắt lưng của đều Giang Nhan đ-á , ông nhịn đau một mặt bò về phía dòng sông, mượn dòng nước để chạy trốn, một mặt vẫn đang lớn tiếng mắng nhiếc Giang Nhan hòng xao nhãng sự chú ý của cô.
Diêu Đại Khánh thực sự là tức đến phát điên .
Thân thủ như , đó thế mà vẫn luôn giả vờ yếu đuối! là đàn bà xảo quyệt và độc ác!
Giang Nhan liếc ông một cái, vội vàng nhặt con d.a.o rựa đang cắm mặt đất.
Đợi đến khi cô về phía Diêu Đại Khánh, đối phương lúc quá nửa chìm xuống nước sông, phát hiện cô càng lúc càng tới gần, Diêu Đại Khánh vội vàng lao tới lặn xuống nước.
“Con nhỏ thối tha, vĩnh biệt nhé!”
Diêu Đại Khánh kiêu ngạo hét lên với Giang Nhan một câu bắt đầu dốc sức bơi về phía .