Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 203
Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:03:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Thiến dắt xe đạp tới, giọng oang oang vô cùng lớn.
Vài ánh mắt xung quanh tiếng liền ngoảnh . Cho dù da mặt Giang Nhan dày đến cũng nhịn mà đỏ bừng lên.
Cô dang tay múa chân lao về phía Đường Thiến, ghé sát tai cô kháy chút khách khí:
“Cậu , mà chị dâu tớ đúng ? Chẳng là ai cứ ngày nào cũng như cái đuôi bám lưng trai tớ thế nhỉ.”
“!!!”
Mặt Đường Thiến đỏ rực lên ngay lập tức, cả như luộc chín.
Giang Nhan nhướng mày, tới , tổn thương .
Chương 57 Cao khảo
Cả nhóm ầm ĩ thôn. Lúc Giang Nhan ngang qua bộ phận đại đội thì Mã Đại Thắng gọi .
“Sinh viên Công Nông Binh? Cháu ạ?”
Trong bộ phận đại đội, Giang Nhan thốt lên đầy ngạc nhiên.
Mã Đại Thắng tủm tỉm nhấp một ngụm nước trong ca tráng men. Kể từ khi điều kiện trong thôn lên, ông cũng nỡ bỏ thêm —— cho dù là rừng mọc đồi của thôn, ông uống cũng thấy đậm đà hơn hẳn .
Mã Đại Thắng đặt chiếc ca nóng hổi xuống bàn, :
“ , thế nào, đây là một bất ngờ lớn ? Chắc là vui đến phát điên chứ gì! cũng là do bản cháu tiền đồ, khác cướp cũng chẳng cướp . Chỉ tiêu là do Đại học Sư phạm tỉnh đặc biệt phê duyệt, chỉ đích danh cháu đấy!”
Chỉ đích danh ? Giang Nhan mím môi, trả lời một cách dứt khoát.
“Cháu từ chối.”
“Được, năm báo danh... Cái gì cơ??!”
Chờ đến khi rõ lời Giang Nhan , nụ mặt Mã Đại Thắng khựng ngay lập tức. Ông thẳng dậy, Giang Nhan với ánh mắt như đang một kẻ đại ngốc .
Chẳng là kẻ đại ngốc thì là gì, đây là chỉ tiêu sinh viên Công Nông Binh đấy!
Mấy năm , trong thôn vì một chỉ tiêu xuất hiện vài năm mà thể chen lấn sứt đầu mẻ trán! Bây giờ bức tường lưng ông vẫn còn treo chiếc bảng đen nhỏ ghi điểm đấy thôi. Một đám thể hiện hết vì cái gì chứ? Chẳng là vì tranh vị trí thứ nhất để chỉ tiêu đề cử lên đại học !
Bây giờ một trường đại học hàng đầu của tỉnh chủ động chìa cành ô liu cho Giang Nhan, thế mà con bé từ chối!
Chắc là ma nhập chứ!
“Giang Nhan, cháu đang gì ? Đây là chỉ tiêu học đại học! Chỉ cần cháu gật đầu, năm cháu thể lên tỉnh thành sinh viên đại học ! Nghỉ hè nghỉ đông cũng thể trực tiếp về thành phố, cần ở cái nơi thâm sơn cùng cốc chịu khổ nữa!”
Đến câu cuối cùng, Mã Đại Thắng còn thấy xót xa. Rõ ràng con bé đến thôn bọn họ bao lâu, mà lúc sắp ông thấy chút nỡ.
“Cháu rõ đang gì. Cháu dự định của riêng . Đại đội trưởng, cháu thể rõ với bác rằng, cháu ý định nhận chỉ tiêu sinh viên Công Nông Binh .”
Bây giờ là cuối năm 1976 , năm tầm tin tức khôi phục Cao khảo sẽ lan truyền khắp nơi. Nếu cô sinh viên Công Nông Binh đúng thời điểm , thì phận của cô sẽ khó xử.
So với những sinh viên thi đỗ đại học bằng năng lực, thì giá trị của khóa sinh viên Công Nông Binh cuối cùng gần như bằng .
Đến lúc nghiệp thì các đơn vị cũng chẳng nhận, việc khác gì “gia nhập Quốc dân đảng năm 49”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-203.html.]
.
Từ năm ngoái cô bắt đầu ôn tập, vì cái gì chứ? Chẳng là để khi khôi phục Cao khảo thể dựa năng lực mà thi về thủ đô . Nếu ngay cả việc đó cũng , cô phụ lòng bao nhiêu đêm thức khuya đèn sách .
Vì Giang Nhan suy nghĩ rõ ràng, chỉ tiêu sinh viên Công Nông Binh cô vốn định nhận ngay từ đầu, từ chối đại đội trưởng cô cũng chẳng thấy tiếc nuối chút nào.
Thấy thái độ của Giang Nhan kiên quyết, Mã Đại Thắng cũng cô trúng tà gì mà món hời dâng tận miệng cũng lấy. Ông khuyên nhủ hết lời thêm vài nữa nhưng vẫn thể lay chuyển quyết định của Giang Nhan, chỉ còn ông là ngoài mà sốt sắng hộ.
Đợi khi bước khỏi bộ phận đại đội một lúc lâu, Mã Đại Thắng bức cờ thi đua mới treo lên ở gian chính tặng cho Giang Nhan —— đúng , bây giờ là hai bức .
Ông thở dài lắc đầu, mỗi một phận .
Nói thì thế nhưng vẫn thấy thật đáng tiếc.
Bao gồm cả nhóm Giang Lăng khi tin cũng đều thấy tiếc cho Giang Nhan.
Giang Lăng vô cùng khó hiểu. Em gái vất vả sách bài như thế, thậm chí tiếc ép cả cũng học theo, chẳng là để học đại học ! Tại khi cơ hội dâng đến tận cửa mà con bé từ chối!
Lẽ nào là “Diệp Công hiếu long” phiên bản hiện đại, “Giang hiếu học” nhưng sợ học thật ?
Giang Lăng khuyên nổi Giang Nhan rút ý định, nhưng ngăn việc thư về nhà mách lẻo, bố Giang cũng khuyên nhủ cô con gái bướng bỉnh một chút.
Chỉ điều thư của bố Giang còn gửi tới, thì một đàn ông khác luôn quan tâm đến động tĩnh của cô tranh thủ thời gian rảnh rỗi giữa công việc bận rộn để đến thôn Bình Dao.
“Anh cũng thấy em sai ? Phó phó sư trưởng?”
Hai cùng sóng bước tản bộ con đường mòn núi một buổi chiều nắng rực rỡ.
Giang Nhan ngửa đầu Phó Thừa Duật đang thẳng tắp bên cạnh .
Anh lập công lớn nên thăng quân hàm và giữ chức vụ trong quân đội, là phó sư trưởng trẻ tuổi nhất của quân khu thủ đô bước thời kỳ hòa bình. Giang Nhan thi thoảng khi châm chọc cũng sẽ trêu đùa gọi là “Phó phó sư trưởng”.
Bốn chữ đó Giang Nhan nhai nhai trong miệng, càng càng thấy líu lưỡi.
Trong lòng đột nhiên thấy giận hơn.
, lúc Giang Nhan còn đang hờn dỗi đây.
Còn việc tại khiến cô giận, thì kể từ lúc hai mới gặp mặt.
Cuối tháng mười, cái nóng nực tan biến chỉ trong chớp mắt. Tuần lẽ còn mặc áo ngắn tay, thì lúc khoác thêm áo len dệt .
Giang Nhan vốn yêu kiều, vẫn mặc chiếc váy đỏ mới cắt hồi đầu tháng. Thiết kế sát nách bản to phối với chân váy ôm sát, tôn lên vóc dáng tuyệt một cách trọn vẹn.
Dám may kiểu váy như thì thể Giang Nhan táo bạo, Đường Thiến cũng khâm phục dũng khí của cô.
Tất nhiên, kể từ khi chiếc váy may xong và mặc thử một , nó Giang Lăng cưỡng chế giữ . Mặc thì , nhưng bắt buộc khoác thêm áo khoác.
Do đó, mấy ngày dù trời nóng Giang Nhan cũng cơ hội mặc lên . Nói thì hôm nay mới là đầu tiên đấy.
Lần Phó Thừa Duật phen mãn nhãn .
Trước khi khỏi cửa, Giang Nhan còn tưởng tượng xem đàn ông sẽ để lộ biểu cảm kinh ngạc như thế nào.