Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:06:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chiều nay thợ em thuê đến dọn dẹp sân chắc là sẽ tới, đến lúc đó cứ để bố ở đây giám sát là , chỗ nào cần tu sửa thì tu sửa, còn kiểm tra tường sưởi nữa, nhà lâu ngày ở dễ hun khói ngược lắm...”

 

Giang Nhan đang chuyện, phía bên ông Giang - kiểm tra một lượt khắp căn tứ hợp viện - thấy thế liền lập tức chạy tới lên tiếng:

 

“Không cần thuê ! Sân bãi bố kiểm tra hết , lắm! Vật liệu cũng dùng loại đắt tiền thực tế, cùng lắm chỉ là mấy việc vặt vãnh, một bố là lo liệu hết! Phí tiền thuê gì! Đợi bố về nhà lấy đồ nghề qua đây là thể khởi công ngay!”

 

Vốn tưởng chỉ là nhận việc dọn dẹp sân vườn, Giang Vệ Đức vui mừng khôn xiết, giờ phút đây chính là nhà , ông càng dốc hết mười hai phần tinh thần, hận thể tự tay lấy cả những việc nhỏ nhặt nhất.

 

Giang Vệ Đức kéo vợ định chạy về nhà, miệng hớ hớ lẩm bẩm với vợ:

 

“Phải mua ít than tổ ong , cho nhà ấm lên, thì việc cũng lạnh lắm, bà lát nữa về nhà thì đừng nữa, bên trời đông giá rét c-ơ th-ể bà chịu nổi ...”

 

Giang Nhan bóng lưng vội vội vàng vàng của bố mà lắc đầu, ông thích bận rộn thì cứ để ông bận rộn vài ngày , dù hậu thế ông cũng xưởng .

 

“Này.”

 

Giang Nhan cất giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà túi, định đuổi theo bước chân của bố thì một thứ đột nhiên đưa tới mắt chặn đường .

 

Nhìn kỹ , ồ, là sổ tiết kiệm.

 

“Cho em?”

 

Giọng điệu Giang Nhan chút ngạc nhiên, đây là thấy cô tự bỏ tiền túi mua nhà nên thấy áy náy ?

 

Cô thuận theo sổ tiết kiệm lên , đ-ập mắt là gương mặt im lặng tiếng của Giang Lăng, Giang Nhan nheo mắt quét qua tên ngân hàng sổ tiết kiệm một lượt, cô nhớ lầm thì ngoài vốn lưu động ăn, trai cô dường như chỉ một cuốn sổ tiết kiệm thôi, đây là bộ tài sản của trong hai năm qua đấy.

 

“Sao, ? Không thì thôi.”

 

“Muốn ! Tất nhiên là , để tiền trong ngân hàng là lãng phí, chi bằng để em đầu tư hợp lý cho ! Anh yên tâm, em gái tuyệt đối sẽ cho con cuốn sổ nhỏ tăng lên gấp mấy là ít! Đảm bảo mất tiền cưới vợ của !”

 

Giang Nhan lè lưỡi, để mua căn viện t.ử , tiền riêng cô tích góp cũng tiêu gần hết .

 

ranh mãnh giật lấy cuốn sổ tiết kiệm của , con bên còn nhét túi, dù lợi nhuận ăn của cô và trai vẫn luôn chia đôi, bao nhiêu tiền cô là rõ nhất.

 

“Tùy em giày vò thế nào cũng .”

 

Giang Lăng đút hai tay túi, nhún vai tỏ vẻ quan tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-210.html.]

Tiền đưa cho con bé thì căn bản hy vọng lấy , càng đừng đến chuyện con tăng gấp đôi, kiếm tiền dễ dàng như . Bây giờ về Thượng Kinh, chuyện ăn ở huyện Lục Thủy tuy vẫn còn nguồn thu , nhưng dù cũng cao bằng việc tự , ở Thượng Kinh coi như bắt đầu từ đầu.

 

Còn về tiền cưới vợ... trong đầu Giang Lăng bỗng nhiên hiện lên dáng vẻ Đường Lâm líu lo quấn lấy , sợ tới mức tim run rẩy, vội vàng lắc đầu xua tan khung cảnh đáng sợ .

 

“Mấy thứ đồ nát ở nhà cũ, em cũng bảo đừng dọn dẹp nữa, dùng bao nhiêu năm , ngay cả chăn đệm cũng vá chằng vá đụp, bông bên trong thì cứng ngắc, đắp lên nặng đến mức thở nổi ấm chút nào. Cũng chăn đệm mới, em mà bảo họ vứt , họ khi còn đắp thêm năm năm nữa đấy, em tin .”

 

Giang Lăng cài khóa cửa phòng chính, cùng Giang Nhan ngoài tứ hợp viện, đôi bốt da dày dặn dẫm lên lớp tuyết xốp mềm hiếm khi đặt chân tới, phát những tiếng kẽo kẹt.

 

“Tivi, điện thoại các thứ cũng lắp đặt lên, đợi chúng học , việc gì cũng thuận tiện liên lạc với nhà.”

 

Hai đều thi đỗ Đại học Kinh ở địa phương, tuy cách tứ hợp viện chỉ mười mấy cây tính là xa, nhưng theo quy định của trường, tân sinh viên năm nhất ở nội trú.

 

“Em , chuyện lắp điện thoại Phó Thừa Duật nộp đơn lên bưu điện , chắc bao lâu nữa sẽ phê duyệt thôi, đến lúc đó sẽ đến kéo dây, em gái việc khi nào để lo lắng hả?”

 

Ở hành lang chỗ cổng nhà, Giang Nhan dậm dậm tuyết đọng chân, híp mắt đầu trai.

 

Phó Thừa Duật, Phó Thừa Duật, là Phó Thừa Duật, Giang Lăng đảo mắt:

 

“Chuyện nhà cửa cũng là Phó Thừa Duật thu xếp cho em đúng ? Anh từng bây giờ chính sách mua bán nhà cửa đấy, em e là dũng sĩ mua bán nhà ở cá nhân đầu tiên của thành phố Thượng Kinh chúng .”

 

Bố hiểu lợi hại trong đó, nhưng Giang Lăng thì rõ mồn một, thời gian về thành phố chạy bao nhiêu nơi, sớm về khuya chính là đổi cho gia đình một căn nhà rộng rãi hơn, đáng tiếc bộ đều vấp tường ngăn, suýt chút nữa còn chụp lên mấy cái mũ kỳ quái.

 

Sau vài ngày cũng hiểu , Cách mạng Văn hóa kết thúc thì kết thúc thật, nhưng cuộc sống khôi phục dáng vẻ như thì còn đợi đợt cải cách tiếp theo, hết vấn đề nhà ở là một vấn đề lớn.

 

Bây giờ kỳ thi đại học cũng khôi phục, chỉ thanh niên trí thức xuống nông thôn đang lượt về thành phố, mà ngay cả thanh niên vốn bám rễ ở nông thôn cũng vì học mà tràn đô thị, dân thành phố đang mở rộng nhanh ch.óng, nhưng vấn đề nhà ở giải quyết thỏa đáng, tiền đề như , chế độ cho cá nhân mua bán nhà cửa, nhà ở dựa đơn vị phân phối nhất định sẽ cải tiến, đáng tiếc bây giờ.

 

Cho nên khi Giang Lăng em gái dẫn viện t.ử, căn bản hề nghĩ tới việc “em gái mua một căn tứ hợp viện”.

 

Ai ngờ con bé thật, cả giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà cũng lấy .

 

Chỉ là chuyện ảnh hưởng đến con bé, là Phó Thừa Duật .

 

Nghe thấy lời Giang Lăng, khuôn mặt nhỏ của Giang Nhan ngẩng lên, hai hàng lông mày thanh mảnh dựng ngược, lời vô cùng lẫm liệt:

 

“Tất nhiên là , cái gì mà thu xếp hả! Anh em giống hạng sẽ lợi dụng đặc quyền của Phó Thừa Duật để trục lợi ? Anh Phó Thừa Duật giống hạng sẽ lợi dụng đặc quyền để trục lợi cho bên cạnh ?”

 

Giang Lăng nhếch môi, khẽ hừ một tiếng, khóa cổng viện kéo em gái đuổi theo bóng lưng của bố phía .

 

 

Loading...