Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:06:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gương mặt bà từ đầu đến cuối luôn nở nụ điềm tĩnh, phối với chiếc áo khoác dài màu nhạt, trông thanh lịch tả xiết, chỉ là... cái Giang Vệ Đức cao lớn vạm vỡ mặt mũi thật thà theo phía bà, chút phá hỏng khung cảnh.

 

Hai em Giang Nhan thấy cũng ngoan ngoãn chậm một bước theo lưng .

 

Gia đình bốn ăn mặc chỉnh tề diện mạo xuất chúng, đúng là một khung cảnh mắt.

 

Hành động về phía của mấy thu hút sự chú ý của nhiều hơn.

 

“À đúng , chị dâu, hai đứa nhỏ nhà lão Tứ mấy năm xuống nông thôn thanh niên trí thức đúng ? Bây giờ Cách mạng Văn hóa mới kết thúc hai năm, thể về thành phố ?”

 

Lại còn là cả hai đứa đều về, cũng hai đứa nhỏ thông qua con đường nào để về thành phố, chẳng lẽ là hai vợ chồng lão Tứ đều nghỉ việc để con cái thế vị trí công tác để về thành phố ?

 

Người bà thím đang chuyện cũng là chị em cũ nhiều năm gặp của bà già họ Giang, những năm vì tuổi già nên theo con trai chuyển đến khu nhà ở dành cho quân đội để hưởng phúc, bình thường căn bản cơ hội . Lần bà già họ Giang vì cháu ngoại đỗ đại học nên đặc biệt gửi thiệp mời, mời hết những chị em cũ bao nhiêu năm liên lạc tới, để gì chứ? Chẳng là để hãnh diện khoe khoang .

 

Bây giờ gia đình lão Tứ đến, chủ đề lập tức kéo lệch mất, bà già họ Giang trong lòng vô cùng khó chịu.

 

Chẳng dặn kỹ Tiểu Cầm đừng mời bọn họ tới, đừng mời bọn họ tới , con bé lời như thế! Từ nhỏ , cứ nhất quyết mời hạng tới mất hứng! Cái dịp là cái dịp bọn họ thể tới ? Lỡ lát nữa thông gia tới thấy thì xúi quẩy lắm, lãnh đạo Cục Văn hóa hạng tầm thường gặp là gặp .

 

Nhìn Tô Thu Chi đến gần, bà già họ Giang chẳng thèm nể mặt bà nửa phần, hếch cằm hừ lạnh một tiếng:

 

“Ai mà chứ, chắc là Nguyệt Nguyệt đỗ đại học nên đặc biệt xin nghỉ về để bám víu quan hệ đấy.”

 

Theo lời chút khách khí của bà già họ Giang dứt lời, những bà thím bà bác xung quanh vốn rõ chuyện bọn họ đoạn tuyệt quan hệ, lập tức tâm tư mỗi một kiểu, ánh mắt hóng hớt quét qua quét .

 

“Chị dâu chị gì thế, Giang Lăng Giang Nhan dù cũng là cháu nội ruột của chị, với Nguyệt Nguyệt còn là quan hệ em họ, mang trong cùng một dòng m-áu đấy, đến chúc mừng đều là chuyện vui cả! Chúng đều hoan nghênh!”

 

Bà bác đang chuyện quen với nhà họ Vương, mấy thuận mắt với cái bộ mặt đó của bà già họ Giang, càng vì cái miệng cửa nẻo của bà già hỏng tiệc mừng của Nguyệt Nguyệt.

 

Xuất phát điểm của bà , đáng tiếc bà già họ Giang nhận cái lòng , đừng đến chuyện thuận theo bậc thang bà đưa để dịu giọng xuống, việc ngay lập tức sầm mặt với bà là nể mặt nhà họ Vương lắm . Kể từ khi đoạn tuyệt quan hệ với gia đình lão Tứ, trong suốt hai năm qua, chỉ cần ai về gia đình lão Tứ mặt bà, bà đều mắng cho một trận tơi bời.

 

Gia đình lão Tứ giống như cái thùng thu-ốc s-úng của bà , cứ động là nổ ngay.

 

Quả nhiên, cơn giận của bà già họ Giang kìm nén mãi cũng nén nổi nữa, tuy sầm mặt với khác nhưng đối với mấy Giang Nhan thì chẳng chút nể tình.

 

“Ai là cháu nội ruột của ? hạng cháu chắt đến để hôi của , lo ở nông thôn thanh niên trí thức cho t.ử tế, về thành phố gì? Các thủ tục ? Không là trốn về đấy chứ!”

 

Bà già họ Giang càng càng cảm thấy sự thật đúng là như , bà từng hiện tại nhà nước ban hành chính sách cho thanh niên trí thức về thành phố. Ánh mắt nghi ngờ đ-ánh giá Giang Nhan và Giang Lăng, kéo theo cả những chị em cũ xung quanh cũng ném ánh mắt nghi ngờ về phía bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-213.html.]

 

Giang Nhan nhún vai trai một cái, giống như đang : Thấy , em bảo ở nhà ngủ là nhất , cứ nhất quyết đòi đến, tự giải quyết .

 

Khóe miệng Giang Lăng giật giật, day day thái dương chỉ đành lên tiếng:

 

“Các vị, chúng cháu đến đây là chúc mừng em họ Hi Nguyệt một tiếng, còn việc chúng cháu về thành phố thì đều đầy đủ các thủ tục tương ứng , thời buổi giấy giới thiệu thì nửa bước cũng khó , huống chi là từ tỉnh Tân An về đến Thượng Kinh đúng ạ, những lời bịa đặt về tính uy quyền của quốc gia thì thể bừa ạ.”

 

, ai dám nghi ngờ tính uy quyền trong chính sách của quốc gia chứ, thực sự coi những hệ thống pháp luật đó là vật trang trí .

 

Thật là, suýt chút nữa bà già họ Giang dắt mũi , bà già cũng thật là, ngay cả lời đồn đại về cháu nội ruột nhà cũng bịa đặt cho .

 

Đối diện với những gương mặt quen thuộc xa lạ đang ném tới đủ loại ánh mắt, Tô Thu Chi hề nghĩ ngợi gì nhiều, bà quét một vòng xung quanh, quả thực thấy bóng dáng Giang Tiểu Cầm , liền :

 

“Nếu Tiểu Cầm và Hi Nguyệt bọn họ vẫn tới, chúng xin phép .”

 

tiền mừng cũng đưa ở cửa , còn bộ sách mà con gái chọn cho Hi Nguyệt thì để dịp đưa .

 

dứt lời, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên từ cầu thang, theo đó là tông giọng cao v.út như treo cổ của Giang Tiểu Cầm:

 

“Đi ? Làm gì ai đưa lễ mà ăn tiệc , chúng cũng thiếu của miếng ăn đó, sắp khai tiệc đừng loạn nữa!”

 

Lời của Giang Tiểu Cầm giống như đưa cho bà già họ Giang một bậc thang để xuống, thoát khỏi tình cảnh lúng túng do lời của Giang Lăng gây , bà lập tức mượn đà, bày dáng vẻ của chủ nhà, liếc xéo bọn họ một cái :

 

“Đã đưa lễ thì đến là khách, ăn cơm xong hãy .”

 

Giang Nhan chẳng thèm để ý đến bà già họ Giang nữa, cô dồn sự chú ý Giang Tiểu Cầm, vẫn giống như trong ký ức, cô út gia đình cô luôn bằng ánh mắt kiêu ngạo, chỉ đối với nhà cô mà đối với những gia đình chị em họ khác cũng , giống như bọn họ cùng một giai cấp với bà .

 

Hồi còn nhỏ Giang Tiểu Cầm như thế , kể từ khi bà gả cho Vương Gia Đống xong, gen dường như đột biến , mắt thể vật, chỉ thể dùng lỗ mũi .

 

“Đến ? Đến thì chỗ , còn tiếp đãi khách quý, nữa.”

 

Giang Tiểu Cầm hếch mũi tới, hờ hững liếc mấy Giang Nhan một cái, giơ tay tùy ý chỉ về phía cái bàn ở trong góc, ngoảnh đầu xuống lầu.

 

Vừa mới còn bộ tịch dùng lỗ mũi với bọn họ, mà khi xuống lầu đối diện với những vị khách khác đến dự tiệc, lập tức đổi thành nụ nịnh nọt, sự nhiệt tình đó khiến Giang Lăng nổi hết cả da gà.

 

Bọn họ tựa lan can ở góc tầng hai, thu hết màn biểu diễn lật mặt của Giang Tiểu Cầm ở đại sảnh lầu tầm mắt, dường như đều thấy quá quen .

 

 

Loading...