Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:06:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng với việc họ hàng nhà họ Vương lượt chỗ, mấy bàn phía đều đầy.

 

“Vậy chúng nữa ?”

 

Giang Lăng thu cánh tay đang tì lan can, phịch xuống chiếc ghế gỗ, tay gõ nhẹ lên mặt bàn một cách nhịp nhàng. Thằng nhóc Giang Tùng đến hôi bữa cơm , chẳng lẽ là Giang Tiểu Cầm đặc biệt dặn dò ? là mất hứng.

 

“Không nữa, đợi khai tiệc .”

 

Bà Giang quét mắt đám ngày càng đông lên tiếng.

 

Giang Tiểu Cầm thế , nếu còn thì thật sự giống như xích mích gì đó.

 

Bà Giang vốn lương thiện, vì những chuyện nhỏ mà ảnh hưởng đến tiệc mừng của Vương Hi Nguyệt, dù bọn họ đến là để chúc mừng chứ đến để phá đám.

 

Nói xong bà sang Giang Nhan bảo:

 

“Nhan Nhan con gọi điện thoại cho Tiểu Phó , bảo là trưa nay chắc nhà về kịp, hẹn thợ chiều muộn hãy đến lắp bếp gas.”

 

Giang Nhan định , và thợ lắp là , cần bọn họ mặt. đối diện với ánh mắt hiền từ của bà Giang, Giang Nhan vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Thôi , cô mà cứ khách khí với Phó Thừa Duật như thế, càng xót thương cho cái con rể đó thôi!

 

Cầm lấy khăn quàng cổ xuống lầu, định sang trạm điện thoại công cộng ở đầu phố đối diện để gọi điện, kết quả là ở tầng một đám đông chặn cứng ngắc, tiếng xì xào bàn tán vô cùng náo nhiệt.

 

Giang Nhan liếc mắt quét một vòng, hình như là Vương Hi Nguyệt và bố cô bé là Vương Gia Đống đến, bên cạnh còn một ông cụ lớn tuổi, dường như là ông nội của Vương Hi Nguyệt, vị cựu Cục trưởng Cục Văn hóa gì đó thì .

 

Vây quanh bọn họ ngoài những cùng , còn một vòng các phóng viên vác máy ảnh và micro, Giang Nhan thầm tặc lưỡi cái quy mô hoành tráng .

 

Hay thật, ngay cả phóng viên cũng mời tới, đang họp báo chắc.

 

Đám đông chen chúc ngày càng gần, đại sảnh càng gần lối cầu thang thì càng hẹp, ngay cả cầu thang cũng ít xuống hóng hớt, Giang Nhan tiến thoái lưỡng nan căn bản thể nhúc nhích , chỉ đành nép tường nhường đường, đợi đám đông tản mới cửa.

 

Tiếng đèn flash của máy ảnh vang lên lạch cạch ngừng nghỉ, trong tiếng ồn ào là ai đột nhiên cao giọng hỏi một câu:

 

“Đó là bạn Giang Nhan của tỉnh Tân An ?”

 

“Ai? Giang Nhan ở ?”

 

“Chính xác! Thật sự đúng là Giang Nhan!”

 

Xoẹt một cái, những chiếc máy ảnh và micro vốn đang chặn ở cách đó hơn một mét, lập tức đều áp sát tới tận mí mắt Giang Nhan.

 

Giang Nhan:???

 

Chương 60 Trạng nguyên lang

 

“Chào bạn Giang Nhan, là phóng viên của Nhật báo Thượng Kinh, họ Trương...”

 

“Bạn Giang Nhan, xin hỏi bạn những phương pháp học tập độc đáo nào cho kỳ thi đại học ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-214.html.]

 

bạn Giang, với thành tích đáng kinh ngạc gần như đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học đầu tiên mười năm, chắc hẳn bạn phương pháp học tập riêng biệt cho đúng ? Xin hỏi bạn thể truyền đạt cho các thí sinh khóa ạ?”

 

Lối cầu thang vốn chặn một kẽ hở giờ đây càng thêm khó thoát, Giang Nhan quấn khăn quàng cổ trông như một cục bột nếp nhỏ, từng đôi mắt chằm chằm , đột nhiên cảm thấy giống như một con ba ba nhốt trong chum, những chiếc đèn flash giơ cao chính là đèn mỏ dùng để bắt ba ba, suýt chút nữa mù đôi mắt cô.

 

“Gần như điểm tuyệt đối ? thi thế ?”

 

Giang Nhan đưa một ngón tay trắng trẻo dời cái micro thu âm đang sắp đ-âm miệng , giọng điệu chút ngạc nhiên.

 

Quy tắc của kỳ thi đại học năm đầu tiên là thực hiện theo quy tắc của thời kỳ Cách mạng Văn hóa, thành tích thi đại học sẽ công bố công khai, cùng lắm chỉ công bố danh sách trúng tuyển theo từng điểm thi cấp huyện mà thôi, vì bản Giang Nhan thực cũng bao nhiêu điểm.

 

Lúc bọn họ đến công xã xem thứ hạng, thấy cô thứ nhất, đều mặc định là đầu huyện, bao gồm cả chính Giang Nhan cũng nghĩ như , dù cốt truyện gốc cũng là như thế mà! Tuy lúc thi cô cảm thấy , cơ bản các đề đều , nhưng khó tránh khỏi việc núi cao còn núi cao hơn chứ.

 

Lần đúng là ngoài dự tính của cô .

 

Tình huống bất ngờ ở bên khiến cho họ hàng đến tham gia tiệc mừng của nhà họ Vương cũng ngơ ngác , nhịn đều dừng việc chúc mừng về phía , đại sảnh đang náo nhiệt bỗng chốc im bặt.

 

Lúc Giang Nhan dứt lời, mấy vị phóng viên thấy vẻ mặt cô giống như đang giả vờ, nhất thời đều chút kinh ngạc, một thoáng sững sờ liền tò mò hỏi:

 

, bạn ? Phóng viên của báo tỉnh Tân An đến thôn của các bạn để phỏng vấn ? Bạn chính là thủ khoa của tỉnh Tân An đấy!”

 

“Cái gì? Thủ khoa tỉnh? Cái con bé Giang Nhan đó mà cũng tham gia kỳ thi đại học ? Còn thi đỗ thủ khoa nữa?!”

 

Những ở tầng hai ghé mắt thấy động động tĩnh ở lầu cũng đều rướn qua lan can xuống , hết lời của phóng viên tai, giống như nước lạnh nhỏ chảo dầu nóng —— nổ tung chảo luôn!

 

Mấy bà thím lúc vây quanh bà già họ Giang lập tức phấn khích la lối om sòm, chen chúc chạy đến bàn của bà già họ Giang.

 

Mà bà già lúc bẽ mặt, đang một ở chiếc bàn trống sát tường hờn dỗi, tất nhiên, động tác c.ắ.n hạt dưa tay hề dừng , kẹo đặt trong hộp mứt bàn cũng sớm chui tọt túi bà hết .

 

“Ôi chao chị dâu mến ơi! Cô cháu nội của chị mà thi đỗ Trạng nguyên lang mà chị còn giấu chúng !”

 

“Trạng nguyên lang? Trạng nguyên lang gì? Nguyệt Nguyệt nhà còn là Trạng nguyên lang nữa ?”

 

Bà già họ Giang hỏi cho ngẩn , khi phản ứng cũng phấn khích theo, cái con ch-ết tiệt Tiểu Cầm cũng sớm cho bà Nguyệt Nguyệt nhà còn là thủ khoa nữa! Thật là chuyện lớn như thế mà cũng báo sớm, bà còn kịp khoe khoang cho sướng miệng cơ mà! Không , bà cho con bé đó một trận!

 

Tuy nhiên còn đợi bà dậy khỏi chỗ , lời của những chị em cũ dội cho một gáo nước lạnh đến ngây .

 

“Nguyệt Nguyệt nào chứ! Là Giang Nhan nhà chị kìa! Thủ khoa của tỉnh Tân An đấy! Người thi đỗ hạng nhất!”

 

“Cái gì?! Mọi cái con nhóc ch-ết tiệt Giang Nhan thi đỗ thủ khoa tỉnh á?!”

 

Cái con hồ ly tinh nhỏ Giang Nhan đó mà đỗ đại học ??!

 

Bà già họ Giang đột ngột cao giọng, tiếng hét ch.ói tai còn sắc hơn cả tiếng xẻng sắt cào mạnh nền xi măng, đôi mắt tam bạch hếch ngược lên hận thể trợn lòi khỏi hốc mắt.

 

Dáng vẻ đáng sợ của bà cho những bà thím bà bác vốn mang tâm trạng mừng rỡ đến chúc mừng ngẩn , mấy bà thím thiết lắm lập tức thu nụ mặt, ánh mắt nghi ngờ đ-ánh giá “chị em cũ” nhiều năm liên lạc .

 

 

Loading...