Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 230
Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:11:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong Giang Vệ Đức liền vội vàng chạy trong viện.
Ngoài cửa nhất thời chỉ còn Giang Nhan và Tạ Minh Hạc hai .
Ánh hoàng hôn buổi chiều kéo dài bóng của hai , ráng chiều màu cam đỏ rực rỡ khiến lớp kính xe bên đường cũng mạ lên một lớp vàng kim. Ráng sáng cửa, ráng chiều ngàn dặm, ngày mai sẽ là một ngày nắng .
“Cái gì đây?”
Tạ Minh Hạc lấy một thứ từ ghế phụ đưa cho Giang Nhan.
Được đựng trong một chiếc túi vải nhung đen bình thường, lúc nhận lấy còn thể thấy tiếng va chạm êm tai bên trong, Giang Nhan tò mò nới lỏng dây rút ở miệng túi.
Đ-ập mắt là một sợi dây chuyền ngọc trai màu hồng nhạt, còn một đôi khuyên tai ngọc trai, kích cỡ tính là lớn, nhưng viên nào viên nấy đều cực kỳ tròn trịa xinh , bề mặt hạt ngọc màu hồng lấp lánh thấu một tia đỏ thẫm, kỹ còn vân lửa.
“Ngọc trai thôi, biển nhặt .”
【Ôi chao, ai biển mà thể nhặt cả một chuỗi ngọc trai ốc (Conch Pearl) thế chứ, thằng nhóc thế mà tùy tiện dùng túi vải đựng, đúng là phí phạm của trời.】
Cùng lúc đó, giọng chua xót của 745 vang lên trong đầu Giang Nhan.
【Ngọc trai ốc?】
Thấy ký chủ hứng thú, 745 lập tức hăng hái:
【 , đây là một loại ngọc trai tạo bên trong c-ơ th-ể ốc nữ hoàng (Queen Conch), loại ngọc trai kích cỡ thường khá nhỏ, thông thường đa phần là hình bầu d.ụ.c quy tắc, tròn trịa thế hiếm lắm, loại phẩm chất cực cao sẽ xuất hiện vân lửa, từng một chiếc ghim cài áo khảm ngọc trai ốc đấu giá với giá gần mười hai vạn Franc đấy, thấy còn lớn bằng của cô , huống chi còn là cả một chuỗi dài thế , thằng nhóc gặp vận may ch.ó ngáp ruồi .】
Đắt thế ?
Tay Giang Nhan run lên, suýt chút nữa đ-ánh rơi túi vải xuống đất.
Vội vàng nhét ngọc trai , kéo c.h.ặ.t dây rút trả cho Tạ Minh Hạc.
Nhìn thứ đưa trả mắt, khóe môi nhếch lên của Tạ Minh Hạc hạ xuống, trong mắt dâng trào những cảm xúc rõ lời.
“Không lấy?”
“Không lấy, quá quý trọng .”
Giang Nhan nghi hoặc , tên chẳng lẽ ý với nàng đấy chứ? Nàng tin một kẻ lăn lộn bao nhiêu năm với hàng ngoại nhập như chuỗi hạt .
Nhận sự xa cách trong tích tắc của Giang Nhan, Tạ Minh Hạc nén sự đắng chát trong cổ họng, vờ như khẽ một tiếng:
“Dù đắt đến thì cũng chỉ là một chuỗi hạt, thấy mới mang cho cô, còn nể mặt thế?”
Ánh mắt Tạ Minh Hạc rơi viên ngọc trai nhỏ xương tai Giang Nhan, thấy thứ nàng đeo lâu như , chắc hẳn là thích ngọc trai.
mà, ngọc trai bình thường thể xứng với nàng.
Ngón tay Tạ Minh Hạc buông thõng bên chân vô thức vê vê đầu ngón tay.
Anh xong dường như thở dài một tiếng, ánh mắt nhàn tản dựa cửa xe sang, ngược vài phần dáng vẻ của đầu gặp gỡ ba năm .
“Với mối quan hệ giữa và Giang Lăng, sớm coi cô như em gái , một chuỗi hạt mà cũng từ chối, nể mặt đến thế ? Nghi ngờ tặng nổi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-230.html.]
Ôi chao, vẫn còn trương cuồng như , giọng điệu đúng là đáng đòn hết chỗ .
Giang Nhan khách khí tặng cho một cái lườm cháy mắt, lập tức xua tan nghi hoặc trong lòng, nàng bảo mà, thằng nhóc thể ý với nàng , mặt trời mọc đằng tây cũng khả năng đó.
“Nếu , thì xin đa tạ món quà cưới của nhé! Ngày mai biển kịp dự, đợi về sẽ cùng Phó Thừa Duật mời uống r-ượu.”
Thấy , Giang Nhan dứt khoát thu ngọc trai , dù hai năm nay dựa những mối lái nàng cho Giang Lăng cũng kiếm ít tiền, lấy thì phí.
“Ừ, quà cưới.”
Tạ Minh Hạc cảm thấy đau lòng hết sức, quà cưới cái khỉ gì chứ, con nhóc thối chuyện lúc nào cũng đ-âm tim .
“Anh đối xử với cô chứ?”
“Nói nhảm, đương nhiên là !”
Không nàng thể gả cho ?
Thấy nàng trả lời dứt khoát như , Tạ Minh Hạc hết hy vọng gật đầu.
Cũng đúng, dù con nhóc còn về thành, Lý Sa Cầm nhà họ Lý đưa một cách mờ ám, như thể sợ nàng chịu một chút xíu ấm ức , nghĩ đến kết cục của nhà họ Lý, khóe môi Tạ Minh Hạc mím c.h.ặ.t hơn.
“Được, tân hôn vui vẻ.”
Lần là thật lòng .
Cuối cùng Giang Nhan một cái, Tạ Minh Hạc liền ngoảnh đầu mà lên xe.
Ngày sáu tháng năm, ngày hôn lễ.
Dù cho hôn lễ thời giản lược, nhưng suốt một ngày Giang Nhan vẫn mệt đến mức chịu nổi.
Bốn giờ sáng Thôi Tuyết, Đường Thiến bọn họ lôi khỏi chăn, tối qua bọn họ nghỉ cùng một chỗ, trò chuyện rôm rả đến hai giờ sáng mới ngủ, chẳng mới ngủ hai tiếng mà bọn họ vẫn thể tinh thần như .
Đợi đến khi trang điểm, mặc đồ xong xuôi, liền thấy trong viện truyền đến tiếng nổ pháo của bố nàng, ngay đó là tiếng reo hò ồn ào đòi kẹo.
“Đến đến , mau đừng ăn nữa, đội khăn trùm đầu lên.”
Đường Thiến núp rèm cửa ngoài, thấy một đoàn xe Jeep thắt hoa hồng đỏ từ xa, liền vội vàng kéo kín rèm cửa, phấn khích chạy nhỏ đến giường Giang Nhan, thấy nàng lúc vẫn còn đang ăn, hận sắt thành thép mà giật lấy miếng bánh đào xốp trong tay nàng, lời nào liền đội khăn trùm đỏ lên cho nàng, tiện tay còn lau tay cho nàng.
“Mau cất hết đồ ăn , bày ở đây !”
“Ai thì mau, tớ sắp đóng cửa ! Đến vài chặn ở đây, hồng bao đưa đủ là cho mở cửa nhé!” ...
Bên tai vang lên tiếng líu lo đầy phấn khích của các cô gái.
Giang Nhan, bận rộn từ sáng đến giờ mới ăn nửa miếng bánh đào xốp, lẳng lặng thu hồi bàn tay đang thò định lấy tiếp miếng bánh.
Khăn trùm đỏ là mẫu thêu “Long Phượng Trình Tường” của Giang, rộng, gần như che phủ nửa nàng như một chiếc áo choàng, bên điểm xuyết những bông hoa bằng hạt cườm màu sắc, xung quanh còn buộc những sợi tua rua dày đặc, kiểu dáng .
Đội khăn trùm đầu cũng chỉ là để cảm giác nghi thức, lát nữa lúc đón dâu sẽ vén . Tuy nhiên, lúc Giang Nhan chỉ thể thông qua khe hở lộ bên khăn trùm, thấy đôi bàn tay đang đan của .
Mười ngón tay trắng nõn b.úp măng, móng tay cắt tỉa tròn trịa, vì lo lắng mà còn ửng hồng nhạt.