Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:56:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lấy lời khai xong Đường Lâm nghỉ một khắc nào, vội vàng chào Giang Nhan một tiếng cưỡi xe ba bánh hùng hổ lên thị trấn để bắt nghi phạm Tôn Lan Đình.
Các bà thím bà cô c.h.ử.i bới om sòm liền ở thôn chờ tin tức, thỉnh thoảng ló đầu đường làng, việc cũng chẳng tinh thần.
Không ngoài dự đoán, công an Đường ngóng tin tức gì về Tôn Lan Đình ở bưu điện. Không chỉ sáng nay thôn Bình Dao tới gửi thư, mà hôm qua cũng ai tới nhận thư.
Tôn Lan Đình dối là sự thật mười mươi.
Căn cứ theo manh mối dân làng cung cấp, lúc Tôn Lan Đình lên thị trấn sáng nay, xe đạp còn treo một cái giỏ tre.
Đường Lâm đoán, thể trong giỏ đó chính là trứng gà của dân làng cô lừa , cô ước chừng là mang tới đó để bán.
Suy luận mục đích của Tôn Lan Đình, nơi cô đến hiển nhiên .
Đến đồn công an gọi thêm , Đường Lâm liền dẫn An Hỉ hai tới mấy chỗ thường xuyên lén lút bán trứng gà thị trấn để phục kích.
Tuy nhiên bọn họ mai phục cả buổi sáng mà chẳng thấy bóng dáng Tôn Lan Đình cả!
Anh , Tôn Lan Đình căn bản hề ý định bán trứng ở thị trấn Khê Bình.
Cô mang trứng tới tiệm cơm quốc doanh huyện!
Trực tiếp tìm tới lão Trương phụ trách thu mua của tiệm cơm quốc doanh, bán rẻ như cho bộ một giỏ trứng đầy cho ông . Mặc dù mang chợ đen bán cô thể kiếm nhiều hơn, nhưng mối quan hệ của lão Trương càng đáng để cô duy trì nha! Chút lợi nhỏ mắt thể sánh với lợi ích lâu dài , chút khả năng xa trông rộng Tôn Lan Đình tự nhận vẫn .
Tôn Lan Đình coi một đồng tiền bán trứng gì, dứt khoát bỏ thêm chút tiền, mua một hộp cơm đầy thịt kho tàu. Cất kỹ hộp cơm nhôm, cô theo thường lệ tới trạm phế liệu.
Trong tiểu thuyết, Giang Nhan nhặt một chiếc hộp gỗ hỏng ở trạm phế liệu huyện Lộ Thủy, nhưng trong ngăn bí mật của chiếc hộp gỗ đó tới mười thỏi vàng nhỏ! Tôn Lan Đình kể từ khi xuống nông thôn luôn nhớ tới mười thỏi vàng nhỏ đó, mỗi tới huyện Lộ Thủy cô đều sẽ tìm một chút, đáng tiếc nào cũng thu hoạch gì.
Hôm nay vẫn tìm thấy chiếc hộp gỗ hỏng đó, Tôn Lan Đình chán nản lên chuyến xe buýt nhỏ trở về thị trấn Khê Bình. Bức thư là gửi đó cũng vẫn còn để trong túi xách. Cô tựa đầu cửa sổ xe, toan tính thêu dệt thư hồi âm thế nào.
Sau khi trải qua đầu tiên thấp thỏm khi dối một trai sĩ quan, Tôn Lan Đình càng dối càng trơn miệng, tâm cũng lớn dần lên.
Bởi vì cô phát hiện những kẻ ngốc căn bản thể nào phát hiện !
Chẳng qua chỉ là những nhân vật NPC ngay cả cái tên cũng trong tiểu thuyết, tùy tiện lừa gạt một chút là , cô còn gì lo ngại nữa? Nếu dạo gần đây thực sự Giang Nhan chèn ép đến mức ngóc đầu lên nổi, cô ngay cả lừa gạt cũng chẳng thèm lừa gạt.
Hay là cứ chỉ tiêu tuyển quân năm nay hết , sang năm giới thiệu cho bọn họ?
Càng nghĩ Tôn Lan Đình càng thấy ý tưởng . Như nếu từ chối thẳng thừng bọn họ thì bọn họ sẽ trở mặt với . Cho dù đối xử với cô còn nhiệt tình như nữa, nhưng tới sang năm chẳng tiếp tục tới cầu xin cô ! Như còn thể lợi dụng lợi dụng những NPC để lấy thiện cảm!
Tôn Lan Đình bĩu môi, chỉ tiếc là thôn Bình Dao nghèo quá, cô lụng cực khổ cũng chẳng kiếm bao nhiêu lợi lộc. Cười bồi tiếp bao lâu nay mà mới 18 đồng bạc!
cũng may là qua năm nay, kiên trì thêm hai năm nữa là khôi phục thi đại học ! Cô thể rời khỏi cái xó xỉnh nghèo nàn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-78.html.]
Việc xu hướng của các sự kiện lớn trong tương lai khiến Tôn Lan Đình thầm đắc ý trong lòng. Cô dự định sang năm sẽ bắt đầu ôn tập, mặc dù đề thi đại học cụ thể nhưng những dạng đề cơ bản tiểu thuyết từng nhắc tới, cô chỉ cần để ý nhiều hơn tới các dạng đề tương tự, tìm nhiều đề bài về , kiểu gì mà chẳng đậu thủ khoa thành phố chứ!
Giang Nhan ngoài việc khuôn mặt hơn một chút thì mặt đều xuất sắc bằng cô mà còn thể đậu thủ khoa huyện, cô càng ! Đến lúc đó danh tiếng của cô vượt xa Giang Nhan, đoạt lấy vận may của cô chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay !
Tôn Lan Đình càng nghĩ càng kích động. Cô là một hiện đại cốt truyện, Giang Nhan chẳng qua chỉ là một thổ著 chẳng gì cả, cô lấy gì mà so với chứ!
Sự ưu việt do chênh lệch thông tin mang giúp tâm lý vặn vẹo của Tôn Lan Đình tìm thấy sự cân bằng. Cô bỗng nhiên còn thấy tức giận vì những kế hoạch nhắm Giang Nhan gần đây luôn thất bại liên tiếp nữa.
Tuy nhiên, ảo tưởng ‘ đẽ’ của cô chấm dứt ngay khoảnh khắc trở về thôn.
“Tôn Lan Đình về !”
Không là ai ruộng mạ ở đầu thôn hét lên một tiếng. Tiếng hét dứt, Đường Lâm sải bước tiến lên cầm theo chiếc còng tay bạc.
“Làm gì thế! Bắt gì hả phạm pháp gì ?!”
Tôn Lan Đình còn kịp phản ứng chuyện gì đang xảy Đường Lâm khóa tay trong nháy mắt.
“Cô cũng giỏi chạy thật đấy! lục tung cả thị trấn mà tìm thấy cô, hóa cô là lên huyện !”
Đường Lâm lật phắt cái giỏ tre treo xe đạp của Tôn Lan Đình , bên trong trống , trứng gà bán .
Buổi sáng tìm thấy ở thị trấn Khê Bình, Đường Lâm liền về thôn Bình Dao ôm cây đợi thỏ, hộ khẩu cô ở bên kiểu gì cũng về, giấy giới thiệu thì ngay cả huyện cũng chẳng khỏi .
Không đợi cô kịp cãi , giọng oang oang của Đường Lâm tiếp tục vang lên:
“Tôn Lan Đình, dân thôn Bình Dao tố cáo cô l.ừ.a đ.ả.o! Hiện tại lập án điều tra , phiền cô theo tới đồn công an một chuyến!”
Cái gì?! Lừa đảo?!
Những lời của Đường Lâm như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến não bộ Tôn Lan Đình ong ong.
“Sao thể chứ! l.ừ.a đ.ả.o cái gì cơ chứ?! Các là ai tung tin đồn nhảm về ?! điểm nào với các ? Mà hãm hại như !”
Tôn Lan Đình ngừng vặn vẹo cơ thể, thoát khỏi sự khống chế của Đường Lâm. Khuôn mặt cô cũng trở nên dữ tợn, gào thét phẫn nộ với đám dân làng đang tiếng chạy tới.
Thấy cô là phái nữ nên lúc nãy Đường Lâm dùng lực tay. Một sơ suất suýt chút nữa để cô thoát , ngay lập tức cũng khách khí với cô nữa, trực tiếp xách tay cô đang đeo còng tay vòng lưng, cánh tay liền bẻ ngược phía .
Chiếc túi Tôn Lan Đình đeo cũng theo đó mà rơi xuống đất. ‘Choảng’ một cái, nắp hộp cơm nhôm đựng đầy thịt kho tàu bật tung , những miếng thịt ba chỉ đầy mỡ cùng nước thịt vung vãi khắp mặt đất.
Thấy cô dám dùng tiền mồ hôi nước mắt của dân làng ăn những thứ ngon lành như thế , Đường Lâm càng thêm tức giận.
“ cảnh cáo cô nhất nên thành thật một chút! Thân phận hiện tại của cô là nghi phạm! Còn chống đối nữa sẽ xử lý cô tội chống thi hành công vụ!”