Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:28:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Suỵt suỵt! Nhỏ tiếng chút! Cô gào to thế gì!”
Thấy cô đột nhiên cao giọng, Tôn Lan Đình vốn giật , khi thấy nội dung lời của cô, cuống quýt định bịt miệng Giang Nhan.
Cái con xanh chính là cố ý! Cô cố ý cho khác thấy để tưởng rằng cô còn tiền, đến vơ vét cô !
Thời gian chuồng bò một ngày hận thể lục tung ba , mắt thấy ngày tháng mới yên tĩnh một chút! Cô sống cảnh đó !
Cái con tiện nhân nhỏ tâm địa thật xa!
“Làm gì đồng chí Tôn, cô còn đến g-iết diệt khẩu !”
Giang Nhan xoay ngang tay lái xe đạp, dễ dàng ngăn cản động tác định bịt miệng của Tôn Lan Đình.
Đùa gì chứ, nếu ngay cả một Tôn Lan Đình cũng thể tùy tiện áp sát cô, thì kiếp cô chẳng là lăn lộn vô ích .
Đầu gối của Tôn Lan Đình va ngay vành bánh xe đạp, đau đến mức cô hít một lạnh, theo bản năng định đ-á , nhưng lúc vung chân lên thì lời cảnh cáo của Giang Nhan khựng động tác.
“Đ-á hỏng bồi thường ba trăm tệ, tiền thì cô cứ đ-á .”
“Cái gì? Xe đạp gì mà tận ba trăm tệ! Giang Nhan cô vì lừa tiền mà tâm địa thật đen tối còn giới hạn !”
“Lừa tiền là việc cô mới , đừng tùy tiện lôi kéo nha, cẩn thận kiện cô tội vu khống đấy. Giá thị trường của phiếu xe đạp là hơn một trăm tệ, chiếc là xe nữ, vốn dĩ đắt hơn xe nam thông thường, còn vận chuyển từ tỉnh lỵ về, cộng thêm lộ phí bảo cô đền ba trăm là nể tình chúng cùng một đội sản xuất, đưa giá hữu nghị cho cô .”
“Nói bậy mới tin! Cô lấy nhiều tiền thế mà mua chiếc xe đắt tiền như !”
Đến kẻ ngốc nào cũng nỡ đưa cho cô nhiều tiền như thế! Có đến mấy cũng ăn cơm !
Giọng Tôn Lan Đình sắc nhọn, tai chút ch.ói tai, ánh mắt cũng lườm về phía xe đạp của Giang Nhan, nhưng chính cái , khiến trong đầu cô đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hiện một suy nghĩ khiến cô vô cùng phẫn nộ.
Cô vì Giang Nhan đột nhiên tiền !
Lúc sắc mặt vốn mấy đẽ của cô càng thêm dữ tợn, ánh mắt Giang Nhan hận thể ăn tươi nuốt sống cô.
“Giang Nhan! Có cô đến trạm thu mua phế liệu ! Cô nhặt cái đó đúng ?!”
Chắc chắn là cô nhặt vàng thỏi ! Chắc chắn là ! Nếu thì thể mua nổi chiếc xe !
Cô đáng lẽ nghĩ từ sớm mới đúng! Người thời nay đều nghèo như , kẻ ngốc nào nỡ tặng cô xe đạp! Một chiếc xe đủ để lấy một vợ ở thành phố !
Không ! Những thỏi vàng đó đều là của cô ! Cô tìm gần một năm trời ! Giang Nhan đây là cướp đồ của cô ! Cô đòi !
Thần sắc của Tôn Lan Đình trở nên điên cuồng hơn, Giang Nhan đẩy xe bất động thanh sắc lùi một bước, sợ cô đột nhiên phát điên thủng lốp xe của .
Cô cũng nhịn mà suy nghĩ về ý nghĩa lời của Tôn Lan Đình.
Trạm phế liệu? Nhặt cái đó?
Cái nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-83.html.]
Vàng thỏi!
Mắt Giang Nhan sáng lên, vội vàng hỏi trong đầu 745: 【Mười thỏi vàng của kiếp , cụ thể là cô tìm thấy khi nào?】
Cốt truyện tiểu thuyết ngày tháng cụ thể, chỉ là trong vòng một năm khi Tôn Lan Đình xuống nông thôn, và lâu khi nữ chính nguyên tác xuống nông thôn.
Mà khi Giang Nhan xuyên đến, nữ chính nguyên tác xuống nông thôn hơn ba tháng , về mặt thời gian thì muộn, cộng thêm việc Tôn Lan Đình tay hào phóng, Giang Nhan liền cho rằng cô sớm tìm thấy mười thỏi vàng đó và đem đổi tiền .
Còn về ngày tháng mà nữ chính nguyên tác nhặt ở kiếp đầu tiên, thì càng muộn hơn, là mùa xuân năm .
Vì ngay từ đầu, Giang Nhan cân nhắc đến mấy thỏi vàng đó.
hiện tại xem , Tôn Lan Đình căn bản vẫn tìm thấy chiếc rương gỗ mục đó mà!
Quả nhiên liền 745 : 【Ngày tháng cụ thể thể ký chủ ơi, tuyến nhân vật cũng chỉ ghi một sự kiện ấn tượng sâu sắc của nhân vật đó, trong tuyến nhân vật của Tôn Lan Đình nhặt vàng thỏi, nhưng ngày tháng cụ thể.】
Dù so với những trải nghiệm của cô , mười thỏi vàng thỏi căn bản nhỏ bé đáng kể mà!
745 thầm oán một câu, tiếp: 【 bây giờ nghĩ thể là thời điểm ký chủ xuyên đến, đó cô quậy phá khiến Đinh Mộng Nguyệt và cô ly tâm, việc đồng áng của cô bận rộn xuể, thời gian từ hạ tuần tháng 5 đến đầu tháng 6 đều lên huyện, ước chừng kiếp chính là lúc đó tìm thấy.】
Rõ ràng vì hiệu ứng cánh bướm của ký chủ, khiến Tôn Lan Đình lỡ mất cơ hội tìm thấy vàng thỏi.
So với Tôn Lan Đình đang tức đến điên cuồng, trong lòng Giang Nhan vui như mở hội, như chẳng cô cũng cơ hội phát tài ?
“Tôn Lan Đình! Cô gì đấy?! Cô đừng quên hiện tại cô vẫn là phận tội phạm cải tạo! Cho cô ở làng cải tạo là đồn công an và công xã nới tay ! Cô dám đ-ánh Giang Nhan, cẩn thận báo cáo với công an Đường, trực tiếp đày cô đến tận vùng Bắc Đại Hoang mà cải tạo!”
Nhóm Thôi Tuyết đến muộn, từ xa thấy Tôn Lan Đình và Giang Nhan cùng liền vội vàng đạp xe lao tới, đạp đến gần, liền thấy Tôn Lan Đình tư thế lao Giang Nhan, Thôi Tuyết thể để cô đắc ý, bảo Lâm Lan giữ xe, lao lên phía đẩy mạnh Tôn Lan Đình , chặn mặt Giang Nhan.
Tôn Lan Đình loạng choạng hai bước mới vững, cô tức! Toàn bộ nó đều là con xanh Giang Nhan mê hoặc thành kẻ mù dở.
“Cô cái gì! Là Giang Nhan lấy đồ của ! chỉ bảo cô trả cho thôi cô thấy bằng con mắt nào là đ-ánh cô ?”
Hơn nữa ai mà Giang Nhan đ-ánh đ-ánh đến ch-ết, cô đ-ánh thắng chắc!
Ng-ực Tôn Lan Đình phập phồng dữ dội, hét mặt Giang Nhan đang 'trốn' lưng Thôi Tuyết:
“Cô trả cho Giang Nhan! Đó là đồ của !!”
Ồ hố, trả đồ cho cô, đúng là mặt dày như thớt.
Giang Nhan thấy hứng thú :
“Tôn Lan Đình, cô khăng khăng lấy đồ của cô, xin hỏi lấy cái gì ? Cô vô cớ c.ắ.n ngược một cái, nghĩ kỹ hậu quả của việc vu khống khác ?”
“ thế, cô ! Giang Nhan lấy cái gì của cô!”
“Lấy của ...”
Tôn Lan Đình nhất thời cứng họng, cô thế nào đây, Giang Nhan lấy 'mười thỏi vàng' mà đáng lẽ cô nhặt ? Sao thể chứ! Hơn nữa, giả sử cô vẫn nhặt thì ? Mình như , chẳng ngược là nhắc nhở cô ?