Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:40:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một phen lời của Tôn Mộc vấp sự nghi ngờ của .

 

Thực ngay cả chính cũng cảm thấy chuyện quá mức ly kỳ, nhưng những gì đều là sự thật!

 

Cậu nghiêm túc Giang Nhan, giơ ba ngón tay hướng lên trời thề:

 

đều là thật! Nếu một câu dối, sẽ thiên lôi đ-ánh xuống, mãi mãi tìm thấy chị gái!”

 

Thôi Tuyết và mấy khác cảm thấy lời thề của vẻ hời hợt, đến tận đây , làng chẳng là thấy Tôn Lan Đình !

 

Giang Nhan hiểu thâm ý trong lời của , đối với Tôn Mộc mà , chị gái là quan trọng nhất thiên hạ, dám lấy chuyện thề, lượng cho nhóc con cũng dám dối.

 

Hơn nữa cô dường như đoán , gửi bức thư cho Tôn Mộc là ai .

 

tin , lên , đưa về làng.”

 

Giang Nhan vẫn luôn mím môi gì bước lên xe đạp, chỉ biểu cảm qua chút ý vị sâu xa, Tôn Mộc ý gì, nhưng quả thực giống như tin lời , thở phào nhẹ nhõm, đặt trái tim đang treo lơ lửng bụng, nhưng định xe của cô.

 

Trên bẩn như thế , yên xe của cô sạch sẽ xinh như , bẩn thì .

 

“Không cần, bộ cũng...”

 

Thiếu niên lắc đầu, lời còn dứt một bàn tay của Giang Nhan kéo lên.

 

“Chúng còn đưa cho đại đội trưởng để xác minh một nữa đấy, vả chúng còn chẳng làng , ngày nắng ch-ết thế , còn chúng chờ một tiếng đồng hồ ở cổng làng ?”

 

Cậu mới vững, Giang Nhan như một mũi tên rời cung, đạp xe lao xuống dốc.

 

Tiếng gió rít gào thổi tan tác lời của cô, mỗi âm tiết đều mơ hồ, nhưng lúc , tất cả đều khắc sâu lòng Tôn Mộc một cách vô cùng rõ ràng, giọng điệu oán trách đầy thuộc ẩn chứa sự quan tâm, khóe miệng khẽ nhếch lên một cách khó nhận .

 

Đưa Tôn Mộc trở thôn Bình Dao gây một chấn động nhỏ, một là vì tạo hình ăn xin của , hai là vì phận của .

 

Giang Nhan và các cô sợ rắc rối, đưa Tôn Mộc đến văn phòng đại đội là định chuồn ngay, nhưng Mã Đại Thắng nhanh tay lẹ mắt tóm c.h.ặ.t lấy đầu xe.

 

“Sao các cô đưa về đây!”

 

Mã Đại Thắng cuống đến mức giậm chân, đây chẳng tìm việc cho ông !

 

Dứt lời thấy đám nhóc tì vây xem ở cửa đang về phía họ, ông vội vàng hạ thấp giọng, nháy mắt với Giang Nhan hai cái.

 

“Lúc các cô chuyện của chị gái nó với nó, phản ứng của nó thế nào?”

 

Tuy chỉ là một đứa nhóc choai choai, nhưng dù cũng là nhà, ông nghĩ cách đối phó chứ!

 

Giang Nhan chớp chớp mắt, mấy chị em vài cái, mấy đều chút ngượng ngùng, cô khẽ hắng giọng hai tiếng:

 

“Đại đội trưởng , chuyện mà, thực chúng vẫn ! Dù cũng giao cho ông , thư giới thiệu chính quy chúng cũng thể ngăn cản ở ngoài đúng , chuyện ông cứ tự với ! Chúng về điểm thanh niên tri thức đây!”

 

Dứt lời Giang Nhan bẻ lái, thuận lợi chuồn mất.

 

“Mấy con nhỏ thối !! Chuyện lớn như với một tiếng!”

 

Đ-ánh tiếng cũng mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-90.html.]

 

Đáp ông là tiếng chuông xe đạp trong trẻo vang xa.

 

Giang Nhan hề gánh nặng tâm lý, đối với Tôn Mộc mà , Tôn Lan Đình sống càng t.h.ả.m, ngược sẽ càng vui.

 

Tin như phán cải tạo lao động còn ở chuồng bò, chắc chắn để đại đội trưởng công bố !

 

Ngày hôm , trời hửng sáng.

 

Tối qua Tôn Mộc gặp Tôn Lan Đình như thế nào, Giang Nhan rõ, nhưng sáng nay cô gặp nghi ngờ là đưa Tôn Mộc đến đây.

 

“Phó Thừa Duật, là đúng ?”

 

Giang Nhan mặc áo ngắn tay và quần đùi mới cắt khi hạ, khi chạy bộ buổi sáng từ điểm thanh niên tri thức đến con đường nhỏ chân núi, ngoài dự đoán thấy bóng dáng của Phó Thừa Duật.

 

Kể từ trẹo mắt cá chân, Giang Nhan dừng chạy bộ buổi sáng một thời gian dài, cô cũng Phó Thừa Duật đến tìm , hai lâu gặp .

 

trải qua chuyện của Tôn Mộc ngày hôm qua, sáng nay khi khỏi cửa Giang Nhan dự cảm hôm nay sẽ gặp , nếu đến, điều đó chứng tỏ thừa nhận bức thư của Tôn Mộc chính là do gửi.

 

Quả nhiên, Phó Thừa Duật Giang Nhan ám chỉ chuyện gì, trả lời cũng dứt khoát.

 

“Là , em đúng, Tôn Lan Đình quả thực nhiều điểm nghi vấn, và em trai của cô dường như nhận điều gì đó.”

 

Từ xa còn chạy đến gần, ánh mắt của Phó Thừa Duật khóa c.h.ặ.t Giang Nhan.

 

Hơn một tháng gặp, tóc cô dài một chút, tóc mai lòa xòa thể vén tai, cần gió thổi bay che khuất mắt khi đang chạy bộ nữa.

 

Cổ dường như muỗi đốt, hai nốt đỏ nhỏ lớn lắm, nhưng hiện lên chiếc cổ trắng ngần đặc biệt rõ ràng.

 

Phó Thừa Duật cau mày, xem muỗi ở ký túc xá thanh niên tri thức nhiều lên , cô vốn muỗi đốt mà còn đốt thành thế .

 

“Anh điều tra ?”

 

Giang Nhan chạy qua bờ ruộng liền dừng , chậm rãi về phía , trong lòng cũng thầm suy tính.

 

Cô mượn lực đẩy lực, lợi dụng nhân mạch của Phó Thừa Duật để tra Tôn Lan Đình, để phía quân đội bọn họ phát hiện điểm nghi vấn của Tôn Lan Đình, ngờ Phó Thừa Duật cũng mượn lực đẩy lực giống cô, lợi dụng em trai của Tôn Lan Đình để đối phó, bản một bên âm thầm quan sát thu thập thông tin.

 

Bên ngoài trông vẻ là phái thực lực ít nhưng tay ác, bên trong quả nhiên là một con cáo già.

 

“Có vẻ như em hiểu cô , sự xuất hiện của Tôn Mộc, em cũng hề ngạc nhiên chút nào.”

 

Cô gái chủ động đến mặt , giữa hai cách một hơn nửa mét, tuy mật nhưng cũng quá xa lạ, trong mắt Phó Thừa Duật lướt qua vẻ hài lòng, ánh mắt dừng đỉnh đầu bồng bềnh của cô, cô dường như cao lên .

 

Vẫn là một cô nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn mà.

 

Phó Thừa Duật trong lòng âm thầm thở dài, đầu tiên trong đời cảm thấy lo lắng về tuổi tác, cô mới mười tám, cách bảy tuổi rốt cuộc tính là lớn ?

 

chê già nhỉ?

 

Câu trả lời cần nghĩ, cô sẽ chê, chắc chắn sẽ chê. Trước đây cô từng 'nhiều tuổi như ' còn gì.

 

Tâm trạng của Phó Thừa Duật dần trở nên nặng nề, như một tảng đ-á lớn đè lên, đ-á khắc ba chữ —— tuổi tác lớn.

 

 

Loading...