Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:40:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng đang nghĩ đến chuyện đại sự của đời , lời thốt cũng chỉ là tùy tiện hỏi một câu, cố gắng tìm chuyện để nhằm kéo gần cách với trong lòng, nhưng tai Giang Nhan chuyện như , ngược khiến cô rùng .
Giỏi thật, đây là đang gõ cửa cảnh cáo cô đấy ?
Đây là đang nghi ngờ cô và Tôn Lan Đình là 'cùng một phe'?
Giang Nhan như gặp quân thù lớn, cô là dẫn họa nơi khác, chứ rước họa nha.
Cô lén lút ngước mắt lên quan sát ——
Phó Thừa Duật lúc biểu cảm cực kỳ nghiêm túc, đang chằm chằm đỉnh đầu cô cũng lời nào, giống như đang suy nghĩ sâu xa về một sự kiện trọng đại nào đó, hơn nữa còn đang nhíu mày!
Không một cái hai cái, mà là vẫn luôn nhíu mày.
Anh từ đến nay vui giận lộ mặt, khi nào nhíu mày lâu như , còn là lúc hỏi cô câu . Cho dù nhíu mày, thể đừng cứ chằm chằm đầu cô mãi thế , thật khó để khiến nghi ngờ đang nhắm đến cái đầu cổ cô!
Trong lòng Giang Nhan bắt đầu đ-ánh trống, lão cáo già đang nghi ngờ cô đấy chứ? Không lẽ màng đến tình nghĩa chung sống thời gian qua như ? Cô tình cảm của đàn ông đáng tin mà, đặc biệt là những đàn ông thâm sâu khó lường!
“Ai bảo ngạc nhiên! ngạc nhiên đến mức tối qua còn ăn nổi cơm đấy!”
Giọng Giang Nhan cao lên hẳn vài tông.
Cô cũng dối, tối qua bọn họ đúng là ăn cơm, mà là ăn mì, canh xương hầm của Lý Trân đặc biệt thơm.
Cô liền một lúc hai bát tô lớn.
“Tối qua em ăn cơm?”
Đôi mày của đàn ông càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Sống lưng Giang Nhan cứng đờ.
Anh quả nhiên nghi ngờ cô ! Anh bây giờ còn đang nghi ngờ cô dối!
Giang Nhan ngay cả chạy bộ buổi sáng cũng chạy cùng nữa, Phó Thừa Duật cũng quá thực tế , nghi ngờ là nghi ngờ ngay , hèn chi kiếp leo lên đến vị trí cao như mà vẫn là một lão độc ! Bệnh đa nghi nặng như , bên cạnh mà ngủ mới là lạ.
Chương 29 Đột biến
Hai kiểu “ông gà bà vịt” chuyện suốt cả quãng đường, trong lòng Giang Nhan càng lúc càng thấy m-ông lung.
Quả nhiên tâm tư đàn ông như kim đáy bể, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nghĩ đến việc từng hỏi đối phương thích từ bao giờ, Giang Nhan hận thể mua miếng đậu phụ đ-ập đầu ch-ết quách cho xong, tỉnh ! Trong mắt chỉ bắt gián điệp! Phá án!
Lòng Giang Nhan rối như tơ vò, lòng Phó Thừa Duật cũng dễ chịu gì.
Thời gian qua, tuy bận rộn chạy đôn chạy đáo giữa tỉnh thành, thủ đô và Khê Bình, đến thăm cô, nhưng vẫn luôn chú ý tin tức của cô, tin Tôn Mộc đến thôn Bình Dao, liền lập tức chạy tới ngay.
Có thể đến kịp thời như , vẫn là dựa tiền đề hai ngày nay vặn đang ở trấn Khê Bình, nhưng vẫn sự kiện Tôn Lan Đình, hóa gây cú sốc nhỏ đối với cô.
Nếu đợi đến năm chuyển công tác về thủ đô, chẳng càng thể kịp thời nhận trạng thái của cô ?
Vừa nghĩ đến đây, Phó Thừa Duật liền cảm thấy l.ồ.ng ng-ực nghẹn đau nhói.
Nhất thời, cả hai đều thầm hạ quyết tâm trong lòng.
Phó Thừa Duật: Nhanh ch.óng kết thúc vụ án trong tay, quét sạch nguy hiểm để bảo vệ bên cạnh .
Giang Nhan: Ôm chân đàn ông đáng tin! Phụ nữ tự cường!
Một cuộc gặp gỡ buổi sáng kết thúc trong sự toan tính riêng của hai .
Trước khi chia tay, Phó Thừa Duật bỗng gọi Giang Nhan đang nôn nóng chuồn lẹ .
“Giang Nhan, ngày Quốc khánh công xã cho nghỉ một ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-91.html.]
Khi chuyện với khuôn mặt nghiêm nghị, giọng điệu càng lộ rõ vẻ cứng nhắc.
Giang Nhan mà da đầu tê dại, lặng lẽ rút cái chân bước .
Thế... Thế... ?
“ đưa em tỉnh thành một chuyến, mấy quân khu lân cận đang tổ chức một giải thi đấu giao hữu ở tỉnh thành, sẽ ít hạng mục thi đấu đặc sắc.”
Giọng điệu vẫn cứng nhắc như .
Không khí im lặng trong chốc lát, Giang Nhan mím môi gì, Phó Thừa Duật đợi đến mức lòng bàn tay sắp mồ hôi, cuối cùng dường như nhớ điều gì, cứng nhắc bổ sung thêm một câu:
“Em rảnh ?”
Rõ ràng là đang mời mọc, nhưng khuôn mặt Phó Thừa Duật nghiêm túc như đòi nợ, quên mất ba điều cốt yếu “nhất định” mà Đinh Chí Bân ——
Giọng điệu nhất định ôn hòa;
Trước khi mời, nhất định hỏi xem đối phương rảnh ;
Nhất định luôn mỉm suốt cả quá trình!
Xong , chẳng trúng điều nào cả.
Biểu hiện của lọt mắt Giang Nhan, nếu khiến cô tiếp tục nghĩ lệch mới là lạ.
Đây là lời mời xem thi đấu, đây rõ ràng là lời đe dọa trắng trợn mà!
Bị đôi mắt sắc lẹm chằm chằm, ai dám rảnh?
Quả nhiên liền thấy mặt Giang Nhan lướt qua một vẻ 'chuyện gì đến cũng đến'.
Hừm, hóa là đợi ở đây!
Anh chắc chắn là mượn danh nghĩa xem thi đấu để đưa cô ngoài, bí mật nhốt thẩm vấn, những thủ đoạn đối phó với nghi là gián điệp, Giang Nhan sớm 745 phổ biến cho tường tận .
cô thể tự loạn tinh thần.
Giang Nhan hít sâu một , giả vờ như nhận điều gì, đồng ý cũng từ chối:
“Vẫn còn gần hai tháng nữa cơ mà, đến lúc đó hãy nhé, nếu hôm đó việc gì thì sẽ cùng , thấy thế nào?”
Lời tuy dứt khoát từ chối, nhưng khiến Phó Thừa Duật sự khách sáo xa cách trong đó.
Lão độc từng yêu đương tuy vấn đề ở , nhưng cũng trực giác thấy hiện tại là sự phát triển , quai hàm bạnh , cảm thấy thằng nhóc Đinh Chí Bân đáng tin chút nào.
Không gì đành thuận theo lời Giang Nhan mà ậm ừ đáp ứng .
Hai từ con đường nhỏ chân núi đến vị trí cổng làng, tiếp nữa là làng , lúc thực sự chia tay thôi.
Giang Nhan bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Để ý thấy bóng lưng của Giang Nhan chút nhanh hơn ba phần so với đây, Phó Thừa Duật cứ cảm thấy gì đó .
Còn bên , Giang Nhan chạy một về làng, ngay lập tức hạ quyết tâm.
Chọc nổi thì cô trốn !
Cô tin, cô cứ trốn gặp , ngày Quốc khánh hôm đó thể trói cô chắc?
Cứ thế bình an vô sự trôi qua một tuần, Giang Nhan dần thở phào nhẹ nhõm, nếu trong tuần ngoài việc về còn chuyện gì đáng nhắc đến, thì chính là em trai của Tôn Lan Đình – Tôn Mộc.