Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:40:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng vẫn đại đội trưởng gọi qua đây là vì chuyện gì, thấy Tôn Lan Đình cũng ở đây, phỏng chừng là tưởng việc giúp đỡ khiến chị quở trách .
Thật là một đứa trẻ ngoan khiến thương xót !
Đứa trẻ thương cô đến mức , Tôn Lan Đình còn mặt mũi nào mà kiện cáo em trai ?
Giúp cô việc đồng áng mà gọi là hành hạ cô ? Sao ai đến hành hạ bọn họ như thế vài !
Mọi lúc trong lòng đều cảm thấy cực kỳ đáng cho Tôn Mộc, thậm chí là bất bình, tại một nhân phẩm tồi tệ như , một em trai hiểu chuyện và yêu thương cô đến thế!
Nhất thời tất cả đều chỉ trỏ về phía Tôn Lan Đình.
Cái coi như châm ngòi cho thùng thu-ốc s-úng của Tôn Lan Đình .
Đám dân làng bệnh ? Tất cả nó đều là lũ mù , Giang Nhan, Tôn Mộc, đều thấy tim gan của bọn chúng là màu đen ?!
“Nói láo! Mày giúp tao dọn chuồng lợn? Mày trét phân lợn lên tao thì thôi chứ mày giúp cái gì mà giúp! Sao mày thể xạo như thế hả! Tao tin mày cái con khỉ! Đại đội trưởng, nó đang dối!”
Tôn Lan Đình tức đến mức c.h.ử.i thề luôn , giúp cô dọn chuồng lợn từ khi nào chứ? Lần nào đến cũng một bên chằm chằm với khuôn mặt âm u, như một con ma , chính là đến xem trò của cô !
“Tôn Lan Đình, cô điều như thế hả? Em trai cô lặn lội đường xá xa xôi từ Thiên Tân đến đây tìm cô, đến đây giúp cô cái giúp cô cái , mà cô đối xử với như ? Cô mỡ lợn che mờ mắt ! Không phân biệt !”
“Mọi thử nghĩ xem, lúc Tôn Mộc mới đến làng là hình dạng gì, nghĩ xem đây Tôn Lan Đình ở làng sống những ngày tháng như thế nào! Thằng bé Tiểu Mộc , chắc là chị bắt nạt quen !”
“ thấy, Tôn Lan Đình chính là mức độ cải tạo còn quá nhẹ, đề nghị trưa nay dứt khoát tổ chức một buổi đại hội xét xử trong làng, chúng phê bình giáo d.ụ.c Tôn Lan Đình cho thật !”
“Đừng! Đừng phê bình ! đều là sự thật, các tin thì cùng chuồng lợn mà xem, Tôn Mộc chắc chắn là dối!”
Thấy dăm ba câu lái sang chuyện phê bình , Tôn Lan Đình lập tức hoảng loạn, ngay lập tức lên tiếng ngắt lời, trực tiếp đề nghị để đại đội trưởng đưa xem thực tế.
Bởi vì Tôn Lan Đình Tôn Mộc căn bản thể nào chuyện dọn dẹp chuồng lợn , cô đoạn ánh mắt còn chằm chằm Tôn Mộc, bỏ sót một chút đổi nào mặt , thấy ánh mắt né tránh dường như chột dám thẳng , Tôn Lan Đình càng cảm thấy chắc chắn , thấy Mã Đại Thắng đồng ý, liền xung phong dẫn đầu về phía chuồng lợn.
Công việc sáng nay cô còn bắt đầu , một lũ lợn ăn uống thải suốt một ngày một đêm, những chuồng lợn đó chắc chắn tồn đọng ít phân lợn, bẩn thỉu vô cùng mới đúng, nhưng đẩy cửa chuồng lợn , cảnh tượng đ-ập mắt khiến cảm xúc của cô sụp đổ.
Một dãy chuồng lợn dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, ngay cả máng ăn cũng dội nước rửa sạch, chỉ thấy một chút chất bẩn nào, thậm chí mùi hôi thối cũng ít hơn hẳn so với ngày.
Việc Tôn Mộc còn lanh lẹ hơn Tôn Lan Đình nhiều.
Tôn Lan Đình cảnh tượng mắt cho chấn động, chỉ tay Tôn Mộc mà mắng.
“Thằng ranh mày chơi tao ? Mày cố ý chọc giận tao, hôm nay tao sẽ kiện mày, cho nên mới diễn vở kịch đúng ? Mày khá lắm Tôn Mộc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-93.html.]
Cái khí thế đó, nếu vì đ-ánh , phỏng chừng tay luôn .
“Tôn Lan Đình, cô gì thế hả? Có cô hâm thật !”
Mấy bà thím thấy thế vội vàng che chắn cho Tôn Mộc ở phía , dường như thực sự sợ Tôn Lan Đình xông lên đ-ánh đứa trẻ.
“Chị , em chỉ là thấy chị dạo quá mệt mỏi, tinh thần chút hoảng hốt, mới nghĩ đến việc qua đây chi-a s-ẻ bớt cho chị, nhưng mà...”
Tôn Mộc rõ ràng buồn đến mức sắp , nhưng mặt vẫn đang cố chịu đựng, dứt lời với Mã Đại Thắng:
“Đại đội trưởng, cháu sai điều gì ?”
Ôi chao, cái cho đám bà thím xót xa vô cùng, ngay cả Mã Đại Thắng trong lòng cũng chút nỡ, ông thở dài vỗ vỗ đầu Tôn Mộc.
“Đứa trẻ , cháu sai gì cả, chỉ là những , uổng phí một tấm chân tình của cháu đem cho ch.ó ăn, từ nay về cháu cứ theo giờ mà việc của là , đừng quản chuyện của chị gái cháu nữa.”
Tôn Lan Đình tức chịu , giơ hai tay lên hét:
“Các đều nó che mắt hết ! Nó là một thằng biến thái, mỗi tối nó đều dùng kim đ-âm ngón tay !”
Một bà thím gần nhất, ngay lập tức cầm lấy tay cô quan sát kỹ lưỡng. Đôi bàn tay của Tôn Lan Đình lúc sớm còn vẻ trắng trẻo sạch sẽ như xưa, chỉ nắng cháy đen thui, mà còn những vết thương lớn nhỏ cùng những vết chai sần, tuy thô ráp thật đấy, nhưng dấu kim châm thì chẳng thấy một cái nào.
“Tôn Lan Đình, thấy cô mới là biến thái , lời dối như mà cũng , tay cô ngay cả một dấu kim châm cũng !”
“ thấy cô chính là dấu kim nhỏ đến mức thấy , mới cố ý bịa lời dối như để vu oan cho Tiểu Mộc, nếu vì chúng đều tính nết của Tiểu Mộc như thế nào, phỏng chừng thực sự sẽ tin lời cô !”
“Xì, ai mà tin lời cô chứ, cô lừa chúng còn đủ t.h.ả.m !”
“Chẳng trách hai ngày cứ kêu đau tay vô cớ, lúc đầu còn tưởng cô vì trốn tránh cải tạo lao động mà nghĩ mưu hèn kế bẩn mới! Hóa là để hôm nay đến vu oan cho Tiểu Mộc ! Con nhỏ thực sự tâm địa xa thấu xương ! Đã thế mà còn giở trò tinh quái, thành thật chấp nhận cải tạo!”
Tôn Lan Đình là tuyệt vọng .
Lúc Tôn Mộc vạch trần việc nguyên chủ, cô đáng lẽ lường cảnh . Cậu là chuẩn mà đến để trả thù, từ lúc bước thôn Bình Dao dụ dỗ những ông bà cụ , nỗ lực tạo dựng “danh tiếng ” bắt đầu, từng bước tính toán , chính là để ép hỏi tung tích của “chị gái” , nhưng cô !
Cô cũng hỏi cái thứ đưa cô đến cái nơi khỉ ho cò gáy , để cô chịu những sự giày vò và ấm ức , rốt cuộc là ý gì!
Mã Đại Thắng giơ tay hiệu cho im lặng, ông nhíu mày đầu Tôn Lan Đình đang thẫn thờ, khác hẳn với thái độ hòa nhã khi đối xử với Tôn Mộc, đối với cô là một thái độ khác hẳn.
“Tôn Lan Đình, trải qua thời gian cải tạo lao động , cô chỉ việc đồng áng , phẩm tính càng cải tạo chút nào, thậm chí còn dám nhiều vô cớ vu oan cho khác! Theo lý nên theo ý kiến của , tổ chức một buổi đại hội xét xử cô làng, nhưng thôn Bình Dao chúng giờ thích cái kiểu phê bình đấu tố đó, ghi cho cô , nếu còn , thì đừng trách nể tình!”