XUYÊN THÀNH NỮ ĐẾ BÙ NHÌN, MỖI NGÀY TA ĐỀU NGỒI LONG Ỷ ĂN DƯA - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 02:04:05
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Hành đáp nhanh.

 

Hộ bộ thượng thư họ Trương gần như sắp ngã quỵ.

 

Lão , ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ.

 

Ta lão, nở một nụ vô cùng thuần khiết.

 

Đừng vội.

 

Trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi.

 

Hai, đao của trẫm là để bổ dưa hấu

 

Bãi triều xong, trở về tẩm cung.

 

Nói là tẩm cung, thật cũng chẳng khá hơn lãnh cung là bao.

 

Đồ đạc cũ kỹ, chăn đệm còn ẩm lạnh.

 

Nguyên chủ chính là c.h.ế.t ở đây, một bát t.h.u.ố.c độc.

 

Rồi đến.

 

Kẻ tay là Cố Hành.

 

Tóm tắt cốt truyện: tân đế đăng cơ, tính tình mềm yếu. Nhiếp Chính Vương Cố Hành sợ nàng gian thần lợi dụng, ngày đêm lo nghĩ, bèn khuyên nàng an tâm tĩnh dưỡng, hỏi đến triều chính.

 

Kịch bản thật dễ .

 

Khuyên .

 

Dùng t.h.u.ố.c độc để khuyên .

 

Một cung nữ tên Tiểu Đào bưng tới cho một bát canh sâm.

 

Nàng cúi đầu, tay run.

 

Ta ngửi thử.

 

Không mùi gì.

 

thấy tiếng lòng của nàng.

 

Thái hậu , chỉ cần bệ hạ uống bát canh , sẽ thưởng một trăm lượng bạc, còn xuất cung lấy chồng… Bệ hạ, nô tỳ với .

 

Thái hậu chính là ruột của Cố Hành.

 

Ta nhận lấy bát canh, làn nước trong veo bên trong.

 

“Tiểu Đào.”

 

Ta nhẹ giọng hỏi.

 

“Trong nhà ngươi còn những ai?”

 

Thân thể nàng run lên.

 

“Bẩm bệ hạ, trong nhà nô tỳ chỉ còn một già đau yếu.”

 

Tiền t.h.u.ố.c cho mẫu đều trông một trăm lượng bạc .

 

Ta gật đầu.

 

“Trẫm mệt , bát canh cứ để đó .”

 

Ta đẩy bát canh sang một bên.

 

Tiểu Đào thở phào, nhưng trong lòng chút thất vọng.

 

Hôm nay uống thì ngày mai cũng uống thôi.

 

Nàng lui xuống.

 

Ta bát canh , bỗng thấy đói.

 

Ta động bát canh , mà truyền ngự thiện phòng mang đến mấy quả dưa hấu.

 

Dưa hấu mùa hè, ướp lạnh , ăn ngon nhất.

 

Ngự thiện phòng còn đem đến một con d.a.o nhỏ để cắt dưa.

 

Lưỡi d.a.o sắc, ánh nến ánh lên hàn quang lạnh lẽo.

 

Đến chiều tối, Cố Hành tới.

 

Hắn dẫn theo mấy tên thị vệ, là đến thăm .

 

“Hôm nay bệ hạ cảm thấy thế nào?”

 

Hắn vẻ trưởng bối hiền từ.

 

Tiểu Đào việc chậm như , một bát canh còn đút xuống nữa.

 

“Cũng .”

 

Ta cầm quả dưa hấu lên, ước lượng một chút.

 

“Chỉ là phần buồn chán.”

 

Ta cầm con d.a.o nhỏ trong tay, nhẹ nhàng gõ lên quả dưa.

 

“Nhiếp Chính Vương.”

 

Ta .

 

“Ngươi xem, dưa nên cắt thế nào mới ngon?”

 

Ánh mắt Cố Hành rơi xuống con d.a.o trong tay .

 

Mi mắt giật một cái.

 

Tiểu hoàng đế cầm d.a.o gì.

 

“Bệ hạ, chuyện thô vụng như thế cứ để hạ nhân .”

 

“Không cần.”

 

Ta .

 

“Trẫm thích tự tay .”

 

Ta đặt quả dưa lên bàn, giơ d.a.o lên.

 

“Trẫm đang nghĩ…”

 

“Nên cắt ngang, cắt dọc đây?”

 

Ánh mắt từ quả dưa chuyển dần lên mặt .

 

 

“Hay là…”

 

“Bổ thẳng từ giữa hai nửa?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-de-bu-nhin-moi-ngay-ta-deu-ngoi-long-y-an-dua/2.html.]

Sắc mặt Cố Hành biến đổi.

 

Hắn cảm nhận điều gì đó.

 

Ta còn là con nhóc để mặc cho khác tùy ý nắn bóp nữa .

 

Nàng rốt cuộc gì. Chẳng lẽ phát hiện chuyện gì. Không thể nào.

 

“Bệ hạ, trời tối, vẫn nên nghỉ sớm thì hơn.”

 

Hắn rời .

 

“Đừng vội, Nhiếp Chính Vương.”

 

Ta cắm phập con d.a.o quả dưa.

 

Nước dưa đỏ au chảy dọc theo lưỡi d.a.o.

 

Như m.á.u.

 

“Quả dưa chín đúng lúc.”

 

Ta cắt xuống một miếng, đưa cho .

 

“Nhiếp Chính Vương, nếm thử .”

 

Cố Hành nhận.

 

Trán rịn mồ hôi.

 

Hắn rốt cuộc thật sự ngu chỉ đang giả ngu.

 

Mà loại sợ hãi điều còn đáng sợ hơn uy h.i.ế.p trực tiếp nhiều.

 

“Bệ hạ, thần… thần khát.”

 

“Không khát ?”

 

Ta nghiêng đầu.

 

“Vậy , trẫm uống bát canh sâm . Đừng lãng phí.”

 

Ta chỉ bát canh bàn.

 

Chính là bát canh Tiểu Đào mang tới.

 

Đồng t.ử Cố Hành co dữ dội.

 

Hắn chằm chằm bát canh .

 

Quả nhiên nàng .

 

Bát canh , uống uống đây.

 

Uống, đó là t.h.u.ố.c độc.

 

Không uống, tức là chột .

 

Không khí yên lặng đến đáng sợ.

 

Ta ăn dưa hứng thú xem kịch.

 

Nhìn sắc mặt hết xanh trắng, còn đặc sắc hơn cả đèn kéo quân.

 

Cuối cùng c.ắ.n răng.

 

“Bệ hạ ban thưởng, thần… tuân chỉ.”

 

Hắn nâng bát canh lên.

 

Tay run như cầy sấy.

 

Hắn .

 

Ta cũng .

 

Ta mỉm , một động tác mời.

 

Hắn nhắm mắt, như thể đang bước pháp trường, uống cạn bát canh trong một .

 

Sau đó yên tại chỗ, chờ độc phát.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Mười giây.

 

Không chuyện gì xảy cả.

Hắn ngẩn .

 

Ta cũng ngẩn .

 

Ta phía cửa.

 

Tiểu Đào đang lén lút nấp bên ngoài trộm.

 

May quá. Ta hạ độc. Ta đổ thứ t.h.u.ố.c bột thái hậu đưa cho , đổi thành canh an thần bình thường. Ta hại . Ta chỉ bạc mà thôi.

 

Ta cạn lời.

 

Được .

 

Trong cung , xem vẫn còn một .

 

Cố Hành cũng hiểu .

 

Hắn trúng độc.

 

Hắn sống sót trong gang tấc, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống.

 

Hắn , ánh mắt vẻ may mắn thoát c.h.ế.t, chất chứa nỗi sợ sâu hơn.

 

Nàng rốt cuộc là ai. Nàng đang đùa giỡn , là đang cảnh cáo .

 

Ta đặt miếng dưa xuống, thong thả lau miệng.

 

“Nhiếp Chính Vương.”

 

“Canh ngon chứ?”

 

“… ngon.”

 

Giọng khàn đặc.

“Ngon là .”

 

Ta dậy, bước đến bên , ghé sát bên tai .

 

Ta dùng giọng chỉ đủ cho hai thấy mà :

 

“Hãy nhớ mùi vị .”

 

“Lần , sẽ còn là canh an thần nữa.”

 

 

Loading...