XUYÊN THÀNH NỮ ĐẾ BÙ NHÌN, MỖI NGÀY TA ĐỀU NGỒI LONG Ỷ ĂN DƯA - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-15 02:04:33
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Hành cứng đờ như sét đ.á.n.h.
Hắn rời .
Gần như là bỏ chạy.
Ta bóng lưng , ngáp một cái.
Làm hoàng đế, xem cũng khá kích thích.
Ba, quốc khố của trẫm nghèo đến mức chuột còn
Ngày hôm , Hộ bộ thượng thư Trương béo với hai quầng thâm mắt thật to tới gặp .
Lão gầy .
Chỉ trong một đêm, dường như sút mất đến mười cân.
“Bệ hạ… vi thần… tội…”
Lão quỳ mặt , nước mắt nước mũi giàn giụa.
Xong , nàng nhất định tịch thu phủ . Vàng của , ngọc của , tranh chữ của …
Ta trong thư phòng, đùa mèo, lão .
Con mèo là chiều qua nhặt trong ngự hoa viên.
Nó gầy, nhưng ánh mắt vô cùng sáng.
“Trương ái khanh, tội gì chứ?”
Ta rõ mà vẫn hỏi.
“Thần… thần dối gạt . Quốc khố thật … thật vẫn còn một ít bạc…”
Lão rút từ tay áo một quyển sổ sách.
Run run đưa lên.
“Đây là sổ sách thần chỉnh lý suốt đêm… xin bệ hạ xem qua.”
Ta nhận lấy, lật xem vài trang.
Khá lắm.
Quốc khố chỉ còn “một ít bạc”.
Mà là cực kỳ giàu.
Chỉ riêng bạc hiện tới ba triệu lượng.
Lương thực, vải vóc, binh khí chất thành núi.
Trước đó lão còn nghèo với .
Nói rằng quốc khố nghèo đến mức chuột chui cũng ngậm nước mắt mà .
“Ồ.”
Ta đặt sổ xuống.
“Trẫm .”
“Bệ hạ… còn biệt viện Tây Sơn…”
Lão thăm dò hỏi.
Xin đừng nữa. Đó là tâm huyết nửa đời của đấy.
“Trẫm nữa.”
Trương béo như đại xá, suýt chút nữa dập đầu ngất xỉu.
“Tạ bệ hạ long ân.”
“Tạ bệ hạ long ân.”
“ mà.”
Ta vuốt nhẹ lưng con mèo.
“Trẫm phía đông thành mấy toà trạch viện tệ. Sau Trương ái khanh trẫm để ý xem .”
Những nơi đến, chính là chỗ ở của ba ngoại thất của lão.
Mặt Trương béo trắng bệch.
Ngay cả chuyện nàng cũng . Nàng cài mật thám bên cạnh . Là ai.
Mồ hôi lạnh của lão chảy ròng ròng.
“Dạ… …”
“Ừ.”
“Thần… tuân chỉ.”
Lão lui .
Dáng giống hệt con rối rút gân.
Ta theo bóng lưng lão, khẽ .
Đối phó với loại tham quan như thế , thể trực tiếp g.i.ế.c .
Như quá tiện cho .
Ngươi từng chút một lấy những thứ coi trọng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-de-bu-nhin-moi-ngay-ta-deu-ngoi-long-y-an-dua/3.html.]
Khiến sống trong sợ hãi.
Như mới thú vị.
Buổi chiều, đại tướng quân Tần Phong cầu kiến.
Theo kịch bản, là “ đàn ông” tương lai của .
Tóm tắt cốt truyện: đại tướng quân Tần Phong, tuổi trẻ tài cao, chiến công hiển hách. Hắn gặp tân đế nhất kiến chung tình, quyết ý bảo vệ nàng suốt đời, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của nàng.
Ta đàn ông đang bước .
Quả thật tuấn.
Mày kiếm mắt sáng, hình cao lớn, một giáp trụ càng tôn thêm khí thế oai phong lẫm liệt.
Chỉ là tiếng lòng trong đầu “đúng đắn” cho lắm.
Đây chính là tiểu hoàng đế . Dáng vẻ cũng , chỉ là quá gầy, như cọng giá đỗ. , chỉ cần dỗ nàng, Tần gia sẽ nắm binh quyền. Đến lúc , ngay cả lão hồ ly Cố Hành cũng sắc mặt .
Hắn quỳ một gối xuống.
Giọng vang dội.
“Mạt tướng Tần Phong, bái kiến bệ hạ.”
“Tần tướng quân bình .”
Hắn dậy, ánh mắt nóng rực .
“Mạt tướng hôm qua bệ hạ kinh hãi, đặc biệt từ đại doanh ngoài thành chạy về hộ giá.”
Diễn thật sự đạt.
Con nhóc ánh mắt bình tĩnh đến thế. Không bảo nàng nhát gan như chuột . Trông thấy một nam nhân dũng như , chẳng nên đỏ mặt tim đập, ngầm trao gửi tình ý .
Ta đỏ mặt.
Cũng chẳng tim đập.
Ta chỉ cảm thấy mùi giáp trụ nồng.
“Đa tạ Tần tướng quân quan tâm.”
Ta nhàn nhạt đáp.
Hắn dường như phần thất vọng.
Kịch bản theo hướng mong .
Hắn bước lên một bước, rút ngắn cách với .
“Bệ hạ, mạt tướng ở đây, nhất định bảo đảm vạn vô nhất thất. Bất kể là kẻ nào tổn hại bệ hạ, đều bước qua xác mạt tướng .”
Hắn vô cùng hùng hồn.
Mau cảm động . Mau dùng ánh mắt sùng bái mà .
Ta ngáp một cái.
“Tần tướng quân.”
Ta .
“Tẩm cung của trẫm hình như chuột, trẫm phần sợ hãi.”
Tần Phong ngẩn .
Chuột . Nàng đang chuyện chuột với . Ta đường đường là đại tướng quân, mà nàng bảo bắt chuột.
“Bệ hạ, chuyện nhỏ nhặt gọi thái giám đến là …”
“Không .”
Ta lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Người khác bắt, trẫm yên tâm. Chỉ tướng quân uy vũ như ngươi, mới trấn con chuột .”
Ta .
“Tướng quân, ngươi nguyện ý giúp trẫm chăng?”
Ta dùng ánh mắt rụt rè, mang theo chút ỷ giống nguyên chủ.
Lòng hư vinh của Tần Phong lập tức lấp đầy.
Thì là . Nàng đang dùng cách của để tỏ vẻ yếu đuối, dựa dẫm . Trong lòng nàng quả nhiên .
Hắn ưỡn n.g.ự.c.
“Bệ hạ yên tâm.”
“Chỉ là một con chuột, mạt tướng bắt dễ như trở bàn tay.”
Sau đó, liền thấy vị đại tướng quân oai phong lẫm liệt của chúng , ở ngay trong tẩm cung của , cong m.ô.n.g lên, dời bàn, lật t.h.ả.m, tìm chuột suốt nửa canh giờ.
Cuối cùng đầu đầy mồ hôi, với rằng một con chuột cũng tìm thấy.
Ta “ồ” một tiếng.
Rất “thất vọng” mà thở dài.
“Vậy thôi.”
Tần Phong thấy vẻ thất vọng của thì trong lòng càng thêm đắc ý.
Con nhóc quả nhiên dễ dỗ. Lần gặp mặt, lẽ nên tiến đến tình tiết nắm tay .