Ta thưởng thức nàng.
từng thật sự mở lòng với nàng.
Có một ngày, nàng nhịn mà hỏi .
“Bệ hạ.”
“Người dường như… từ đến nay từng lấy một bằng hữu thật sự.”
Ta đang xem một phần quân báo từ phương bắc, đầu cũng ngẩng lên.
“Bằng hữu ?”
Ta hỏi ngược .
“Trẫm cần bằng hữu ?”
“Bằng hữu là để chia sẻ vui buồn.”
“Niềm vui của trẫm là quốc thái dân an, là hải yến hà thanh.”
“Không cần chia sẻ, chỉ cần thực hiện là đủ.”
“Nỗi buồn của trẫm…”
Ta dừng một lát.
“Trẫm nỗi buồn.”
Tạ Chỉ , trong mắt thoáng hiện chút đau lòng.
Bệ hạ … quá cô độc .
Ta đặt quân báo xuống, nàng.
“Tạ Chỉ, nhớ cho kỹ.”
“Trong tòa cung điện , đừng tin bất cứ ai, kể cả trẫm.”
“Lòng trung thành của ngươi, chỉ cần dành cho chính ngươi.”
“Năng lực của ngươi, chính là v.ũ k.h.í của ngươi.”
“Trẫm dùng ngươi, là vì ngươi ích.”
“Một ngày nào đó, ngươi còn ích nữa, hoặc là trong lòng ngươi nảy sinh ý niệm khác.”
“Trẫm sẽ hề do dự mà ngươi.”
Ta tàn nhẫn.
Sắc mặt Tạ Chỉ trắng bệch.
Nàng hiểu vì với nàng những lời như thế.
Đương nhiên sẽ cho nàng .
Bởi vì thấy .
Ngay , ngoài sự sùng bái đối với , trong lòng nàng còn thoáng qua một ý nghĩ khác.
Nếu… thể mãi ở bên cạnh bệ hạ, trở thành tín nhiệm nhất… thì cũng sẽ quyền lực như ?
Lòng là thứ đổi nhanh nhất.
Ta quá nhiều .
Ta cần bằng hữu.
Ta chỉ cần những công cụ dùng mà thôi.
Mười, kiên nhẫn của trẫm là hạn
Thời gian trôi qua nhanh.
Quốc gia của , sự cai trị của , ngày một hưng thịnh.
Bách tính an cư lạc nghiệp, quốc khố mỗi ngày một đầy.
Những tiểu quốc chung quanh cũng đều ngoan ngoãn hơn hẳn, năm nào cũng triều cống, dám dị tâm nữa.
Ta từng cho rằng thể cứ như thế mà yên trở thành một vị đế vương lưu danh thiên cổ.
Cho đến ngày đó, bảng hệ thống đột nhiên bật nữa.
Nó lâu xuất hiện.
Cảnh báo. Nhân vật hạch tâm của cốt truyện sắp trở về. Xin túc chủ chuẩn sẵn sàng.
Nhân vật hạch tâm .
Ta ngẩn một lát mới nhớ .
Thế giới vốn dĩ “nam chủ” và “nữ chủ”.
Chỉ là cốt truyện của bọn họ đó đều quấy cho tan nát cả .
Ta tra xét một hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-de-bu-nhin-moi-ngay-ta-deu-ngoi-long-y-an-dua/9.html.]
Cái gọi là “nam chủ” chính là một con tin của nước láng giềng, tên là Tiêu Diễn.
Theo nguyên kịch bản, sẽ ở nước nhẫn nhục chịu đựng, đó cùng nguyên chủ, tức vị nữ đế “ngốc bạch ngọt” , nảy sinh một đoạn ngược luyến tình thâm.
Cuối cùng sẽ trở về quốc gia , đoạt lấy ngôi vị hoàng đế, dẫn quân nam hạ, tiêu diệt quốc gia của .
Nguyên chủ sẽ trở thành tù nhân của , trăm bề sỉ nhục, cuối cùng đau lòng mà tự vẫn.
Quả là một vở “bá đạo quân vương yêu ” tiêu chuẩn.
Ta lạnh một tiếng.
Thế còn “nữ chủ” thì ?
Là con gái của thừa tướng, một nữ t.ử xuyên tài mạo song .
Nàng sẽ dùng đủ loại thơ từ và tri thức hiện đại để khiến triều dã kinh động, đó cùng Tiêu Diễn và Tần Phong diễn một màn tam giác luyến.
Cuối cùng, nàng sẽ giúp Tiêu Diễn trong ngoài phối hợp, lật đổ vương triều của .
Cũng ghê gớm thật đấy.
Đáng tiếc, Tần Phong nhốt thiên lao, e rằng đời khó mà nữa.
Thừa tướng cũng vì tham ô mà tịch biên gia sản, hiện đang ở biên cương xây trường thành.
Con gái lão từ lâu đưa về quê cũ .
Còn về tên con tin Tiêu Diễn …
Ta quên sạch còn một mảnh.
Ta hỏi tên thái giám bên cạnh:
“Tên con tin gọi là Tiêu Diễn hiện giờ ở ?”
Tên thái giám nghĩ ngợi thật lâu mới nhớ .
“Hồi bẩm bệ hạ, hình như… hình như vẫn luôn ở cục giặt áo, giặt y phục ạ.”
Ta cạn lời.
Được thôi.
Kịch bản sụp đến nước , còn thể “trở về” kiểu gì nữa đây.
Ta hề để trong lòng.
Mà sai.
Mấy ngày .
Phương bắc truyền đến cấp báo.
Một đội quân thần bí đột nhiên xuất hiện, thế như chẻ tre, liên tiếp đ.á.n.h hạ ba tòa thành của .
Thủ lĩnh của bọn chúng tự xưng là Bắc Yên Vương.
Mà vị Bắc Yên Vương , chính là Tiêu Diễn.
Hắn trốn thoát.
Không dùng cách gì, trốn khỏi hoàng cung của , trở về quốc gia , hơn nữa còn phát động một cuộc chính biến, trở thành vị thống trị mới.
Ta chiến báo, nheo mắt .
Quý Chiêu, ngươi ngờ tới chứ. Ta trở về . Sự nhục nhã ngươi cho ở cục giặt áo, sẽ đòi gấp trăm gấp nghìn . Ta ngươi quỳ chân mà cầu xin.
Cách ngàn dặm, dường như cũng thể thấy tiếng lòng đầy hận ý của .
Thú vị thật.
Đã bao lâu gặp chuyện tính thử thách như thế .
Trên triều, các đại thần đều hoảng cả lên.
“Bệ hạ, Tiêu Diễn khí thế hung hăng, quân liên tiếp thất lợi, bây giờ?”
“Hay là… là chúng nghị hòa?”
Ta bọn họ.
“Nghị hòa ?”
“Trong từ điển của trẫm, hai chữ đó.”
Ta dậy.
“Truyền chỉ của trẫm.”
“Trẫm ngự giá chinh.”
Cả triều đình lập tức nổ tung.
“Bệ hạ, vạn vạn thể.”
“Người là thể vạn kim, thể đích tới nơi hiểm địa?”