Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 1189: Sư môn ngọc nát ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:47:15
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt đám thư viện Lộc Minh đen hơn , sắc mặt Hầu Di Thụy càng đen như nhỏ mực.
Dù Hầu Di Thụy nghĩ thế nào cũng ngờ tới, tên t.ử tưởng chừng như vững vàng , hôm nay thể ngay mặt tất cả bách tính mà những lời như “hương dã thôn phu”, quả thực là tặng cho lão một bất ngờ lớn.
Nếu kịp thời bình định phẫn nộ trong dân, e rằng bao lâu nữa, chuyện “ t.ử thư viện Lộc Minh kính dân tâm” sẽ truyền khắp các châu phủ lân cận, thậm chí truyền tới Thượng Kinh.
Một buổi luận văn , thế mà sắp biến thành đại hội phê đấu thư viện Lộc Minh của lão .
“Ta thấy... cũng cần thiết tiếp tục luận văn nữa nhỉ.” Một đạo thanh âm lười biếng vang lên bên cạnh Hầu Di Thụy.
Hầu Di Thụy đầu , chỉ thấy thiếu niên lên tiếng khóe miệng ngậm ý , trong mắt ngoài sự hưng phấn khi xem náo nhiệt, còn vẻ khinh thường đối với Hoài Thiếu Ung.
“Ngươi là kẻ nào?” Bên cạnh Hầu Di Thụy, lão đầu râu đen cảnh giác sang, “Có tiếp tục luận văn , há để ngươi tùy tiện can dự?”
“Lão đầu, ngươi đừng quản là ai.” Ánh mắt thiếu niên lướt qua Hoài Thiếu Ung đài, quét qua đám bách tính đang đầy căm phẫn đài, : “Nếu còn tranh luận tiếp, chẳng qua cũng chỉ tăng thêm trò mà thôi, thư viện Lộc Minh các chẳng thà chủ động nhận thua, giữ chút thể diện cho .”
“Ngươi phóng tứ!” Lão đầu râu đen nộ quát: “Chuyện của thư viện Lộc Minh , từ khi nào đến lượt cái loại hoàng khẩu tiểu nhi như ngươi tới ?”
“Xì—— mùi gì thế ?” Thiếu niên nhăn mũi lùi mấy bước, giơ tay áo che mũi miệng, giọng ồm ồm : “Lão đầu, sáng nay ngươi súc miệng ? Cách xa một chút.”
Dứt lời, xung quanh rộ lên tiếng lớn.
Lão đầu râu đen tức đến run cả , lập tức xông về phía thiếu niên , nhưng Hầu Di Thụy giữ c.h.ặ.t lấy.
“Sơn trưởng!” Lão đầu râu đen hiểu, về phía Hầu Di Thụy: “Thằng nhóc rõ ràng là cố ý gây sự, ngài tại ...”
“Đã gây sự, thì đừng dây dưa với !” Sắc mặt Hầu Di Thụy đen như nhọ nồi, nhắm mắt định tâm thần, “Việc cấp bách lúc là định lòng dân, giữ vững danh tiếng thư viện.”
Lão nghĩ, chuyến ngày hôm nay, lẽ thực sự nên tới.
Lão đ.á.n.h giá thấp vị học t.ử họ Bùi , cũng đ.á.n.h giá quá cao Hoài Thiếu Ung, đến nỗi suýt chút nữa đem cả danh tiếng thư viện Lộc Minh đổ xuống sông xuống biển.
Dưới sự chú mục của , Hầu Di Thụy xoay đối diện với bách tính, chắp tay : “Chư vị hương , khuyển đồ tuổi trẻ vô tri, lỡ lời xúc phạm, lão phu mặt ... hướng bồi tội!”
Nói đoạn, lão cúi đầu thật sâu, đầu quát lớn với Hoài Thiếu Ung: “Còn mau bồi tội với chư vị hương !”
“Lão sư?” Toàn Hoài Thiếu Ung cứng đờ, thể tin nổi Hầu Di Thụy, “Đệ t.ử sai, rõ ràng là bọn họ hiểu...”
“Câm miệng!” Hầu Di Thụy nộ quát: “Bách tính là cái gốc của xã tắc, kính bách tính chính là đại sai! Hôm nay nếu ngươi xin , thì còn là t.ử thư viện Lộc Minh nữa!”
Hoài Thiếu Ung như sét đ.á.n.h ngang tai.
Y chẳng qua chỉ là trong lúc nóng nảy mà một câu “hương dã thôn phu” thôi, cần công khai xin như ?
Sự quyết tuyệt trong mắt Hầu Di Thụy đ.â.m thấu tâm can y.
Nhìn chuyện hôm nay, vốn khiến y mất hết mặt mũi, giờ đây, đến cả lão sư cũng về phía y.
Ngay lập tức, Hoài Thiếu Ung còn đè nén oán hận trong lòng, triệt để bộc phát: “Đệ t.ử sai, t.ử tuyệt đối xin !”
“Suỵt——” Thiếu niên gây sự lúc nãy huýt sáo một tiếng, “Thú vị thú vị, sư đồ trở mặt.”
Hầu Di Thụy tính thế nào cũng ngờ Hoài Thiếu Ung dám công khai hát xướng ngược với .
Vốn định chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , giờ đây...
Nghĩ đến cơ nghiệp trăm năm của thư viện Lộc Minh, vẻ quyết tuyệt trong mắt Hầu Di Thụy càng đậm: “Nếu ngươi chấp nhất xin , thì từ nay về , ngươi và thư viện Lộc Minh còn chút liên hệ nào nữa!”
Sắc mặt Hoài Thiếu Ung trắng bệch.
Có một khoảnh khắc, y quả thực nghĩ đến việc cúi đầu xin .
khi ánh mắt chạm những đài, sự bất cam một nữa dâng trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-1189-su-mon-ngoc-nat.html.]
Dựa cái gì?
Lão sư đó còn , bài sách luận của y là bài nhất trong những năm gần đây.
Đã là nhất, thì hà tất nghênh hợp đám thăng đấu tiểu dân ?
“Là bọn họ vây đ.á.n.h t.ử, phê phán văn chương của t.ử , t.ử câu đó... chẳng qua là vô tâm chi thất!” Hoài Thiếu Ung ngẩng cao cổ, ánh mắt quét qua đài, “Nếu t.ử xin họ, thì tiên họ xin văn chương của t.ử!”
Lời thốt , trường im lặng trong giây lát.
Khoảnh khắc , đủ loại tiếng c.h.ử.i bới che trời lấp đất cuộn trào kéo đến.
Thấy cảnh tượng sắp mất khống chế, Tưởng Chí Minh một nữa .
Lần , ông còn quát dừng bách tính, mà về phía Hầu Di Thụy đang sắc mặt cứng đờ: “Hầu sơn trưởng, lệnh đồ ngoan cố linh, khơi dậy phẫn nộ trong dân, Hầu sơn trưởng định xử trí thế nào?”
Trong lòng Hầu Di Thụy hiểu rõ, Tưởng Chí Minh đây là đang bức lão đưa quyết định.
Trước đó, lão cũng từng đặt nhiều kỳ vọng t.ử Hoài Thiếu Ung , coi y là rường cột tương lai của thư viện.
giờ đây, Hoài Thiếu Ung màng đến thể diện của thư viện, đẩy cả thư viện đầu sóng ngọn gió của những lời đàm tiếu...
Là giữ t.ử , giữ danh tiếng thư viện?
Đáp án rõ ràng là hiển nhiên, nhưng Hầu Di Thụy vẫn chần chừ, chỉ vì tình nghĩa sư đồ nhiều năm, nhất thời thực sự khó lòng cắt đứt.
Nửa khắc , lão ngước mắt Hoài Thiếu Ung, giọng trầm xuống mấy phần: “Vi sư... cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi rốt cuộc xin bách tính ?”
Đáy mắt lão vẫn còn sót một tia nỡ cuối cùng, nhưng Hoài Thiếu Ung dường như câu triệt để chọc giận, thế mà trực tiếp lấy từ trong n.g.ự.c một miếng ngọc bội, dùng sức ném xuống mặt đài.
“Ta xin !”
“Loảng xoảng——”
Ngọc bội đập xuống đài, vỡ tan tành.
Hầu Di Thụy chằm chằm những mảnh ngọc vỡ, hai mắt đỏ ngầu: “Tốt, , lắm...”
Miếng ngọc bội đó là chứng minh phận học t.ử thư viện Lộc Minh.
Năm đó, Hoài Thiếu Ung bái môn hạ của lão, chính tay lão đeo miếng ngọc bội đó lên thắt lưng y, giờ đây chớp mắt... ném cho nát bấy.
“Đã như , lão phu cũng còn gì để .” Hầu Di Thụy nhặt một miếng ngọc vỡ nơi rìa đài, thu trong n.g.ự.c, rũ mắt : “Ngọc nát, từ nay về , Hoài Thiếu Ung ngươi và lão phu, và thư viện Lộc Minh, còn can hệ gì nữa.”
Nói đoạn, lão xoay bước ngoài đám đông.
Mèo con Kute
Những còn của thư viện Lộc Minh vẫn còn đang ngơ ngác.
Họ thực sự nghĩ thông, rõ ràng họ tới để lấy danh dự cho học t.ử, mới chớp mắt, sự tình phát triển thành thế ?
“Ngươi đúng là...” Lão đầu râu đen chỉ Hoài Thiếu Ung, mắng mà mắng cái gì, chỉ thể hung hăng lườm Hoài Thiếu Ung một cái, xoay đuổi theo bước chân Hầu Di Thụy.
Bách tính cũng đều chút ngây , theo bản năng nhường đường cho đoàn thư viện Lộc Minh.
“Hầu sơn trưởng xin dừng bước!” Tưởng Chí Minh cao giọng gọi.
Bước chân Hầu Di Thụy hề dừng , cũng thèm đầu : “Tưởng đại nhân cần vãn hồi, lão phu còn gì để nữa .”
“... Không .” Tưởng Chí Minh nhảy xuống đài, sải bước đuổi theo: “Bản quan hỏi, lời hứa của ngài về điển tịch và giảng học cho Bùi học t.ử đó, còn tính ?”
“Ngài cái gì?” Hầu Di Thụy thể tin nổi.