Xuyên thành nữ huyện lệnh năm mất mùa, mang theo gia quốc hướng tới phồn vinh - Chương 786: Kiểm tra thuyền

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:47:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên lâu thuyền, Dư Cửu Tư dẫn kiểm tra hai .

 

Đặc biệt là những nơi dễ dàng giấu càng y lục tung lên, chỉ thiếu điều cạy ván gỗ xem.

 

họ vẫn thu hoạch gì.

 

Dư Cửu Tư tìm đến Thẩm Tranh, hai trao đổi ý kiến, ăn ý tìm Dương Sao.

 

"Đại nhân, tướng quân, ngoài nào lên thuyền cả." Về việc , Dương Sao chắc chắn, "Tiểu nhân theo lời dặn của các vị, từ lúc dừng thuyền tới giờ luôn canh giữ ở cửa ván hành lý, ngoại trừ vị quản sự tới hai , thì ngoài nào dừng chân."

 

Quản sự tới hai ...

 

Cộng thêm thứ ba.

 

Bến cảng thuyền bè qua tấp nập, một quản sự căn bản chẳng việc gì chằm chằm một chiếc lâu thuyền nhỏ mà lượn lờ tới ba .

 

Thẩm Tranh dùng ngón tay cái vân vê môi.

 

Hiện giờ thuyền gì bất thường, địch tối sáng, cũng cách nào chủ động xuất kích.

 

Vậy chỉ còn cách tăng cường phòng thủ.

 

"Dương Sao, ngươi dặn dò các thuyền viên một tiếng, hành trình tiếp theo đều tỉnh táo một chút, bất kỳ dị thường nào đều báo cáo kịp thời, đặc biệt là xem thuyền nào bám theo chúng ."

 

Dương Sao xong, mồ hôi mỏng lưng càng nhiều, nhịn hỏi: "Đại nhân, chúng ... nhắm ?"

 

Thẩm Tranh chậm rãi gật đầu, "Có khả năng, tóm các ngươi đều chú ý một chút, lơ là đại ý."

 

Dương Sao nuốt một ngụm nước bọt khan, sức gật đầu, nhưng trong lòng vẫn chút thấp thỏm.

 

Bình thường cầm lái hành thuyền, bất kể là thuyền hàng lâu thuyền, đều treo buồm của nhà họ Đệ Ngũ, hiếm khi kẻ nào tới gây chuyện.

 

Lần nguy hiểm duy nhất, đối phương cũng là nhắm hàng hóa mà tới, nhắm thuyền, chỉ cần họ cứng đối cứng thì sẽ nguy hiểm tính mạng.

 

.......

 

Đối phương rõ ràng là nhắm thuyền nha!

 

Dư Cửu Tư sự kinh sợ của , an ủi: "Người của bản tướng vẫn còn ở thuyền, các ngươi cứ theo chỉ thị mà việc, tự loạn trận chân, rõ ?"

 

Nhìn thanh trường kiếm uy phong lẫm lẫm lưng Dư Cửu Tư, tim Dương Sao mới hạ xuống một chút.

 

Trên thuyền của họ chính là bản lĩnh thực sự.

 

Thẩm Tranh cùng Dư Cửu Tư tới công trù xem xét rau củ mới mua, cũng thấy gì dị dạng, hai còn âm thầm gọi Lý Thời Nguyên đến.

 

“Ngài xem thử đám rau hạ độc .”

 

Lý Thời Nguyên đầy đầu chấm hỏi: “Đây là rau tươi, đồ ăn chín, hạ độc kiểu gì?”

 

Rau củ rửa mới cho nồi, nhiều loại độc dội nước trôi mất, khi hấp nấu càng còn tác dụng.

 

Thẩm Tranh chịu buông tha: “Thế chắc chắn độc d.ư.ợ.c tồn dư chứ? Hoặc là loại độc sợ nhiệt độ cao? Tóm ngài cứ xem .”

 

Trong ký ức của nàng, độc d.ư.ợ.c thời cổ đại vô cùng đa dạng, thậm chí loại chỉ cần ngửi một cái, l.i.ế.m một ngụm là lập tức ngã lăn đất tắt thở, cũng là thật giả.

 

Nghe , da đầu Lý Thời Nguyên căng thẳng : “Thẩm đại nhân, ngài thật , thuyền của chúng chỗ nào ?”

 

Họ mới khởi hành bao lâu mà nhắm ?!

 

Thẩm Tranh đưa ngón tay lên môi, hiệu ông nhỏ tiếng một chút: “Chỉ là khả năng thôi, chúng chú ý hơn, nên ngài lão cứ xem kỹ một chút, dù thuyền già trẻ lớn bé mấy chục mạng , thể xảy chuyện .”

 

Lý Thời Nguyên nén sự hoảng hốt: “Vậy lão phu lấy hòm t.h.u.ố.c...”

 

Nửa canh giờ , thứ bình thường, rau củ cũng kiểm tra xong, gì khác lạ.

 

Thẩm Tranh bàn bạc với Dư Cửu Tư một lát, tìm lý do về phòng.

 

Phòng của nàng là căn lớn nhất thuyền, cũng là căn ánh sáng nhất, thể thu hết phong cảnh dọc đường tầm mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-huyen-lenh-nam-mat-mua-mang-theo-gia-quoc-huong-toi-phon-vinh/chuong-786-kiem-tra-thuyen.html.]

Căn phòng vốn là của Dư Thời Chương, nhưng lúc mới lên thuyền, Dư Thời Chương thấy nàng nôn thốc nôn tháo đến mức đáng thương, nên nhường căn phòng hạng sang cho nàng.

 

Đẩy cửa phòng , ánh nắng từ khung cửa sổ rắc , in lên giường những hình thù quy tắc.

 

Thẩm Tranh khựng một lát, đưa tay khóa kỹ cửa, đóng c.h.ặ.t cửa sổ xong mới xuống giường.

 

Ngay từ khi xuống thuyền hôm nay, nàng lén xem tiến độ cập nhật của hệ thống.

 

Kẹt ở mức chín mươi tám.

 

Cái điệu bộ giống hệt như lúc nàng dùng máy tính của trường để tải đồ ngày xưa, đoạn đầu thì nhanh như chớp, cứ đến đoạn cuối cùng là thanh tiến độ chịu nhích, sốt ruột c.h.ế.t .

 

Trước ngày hôm nay, nàng thầm nghĩ.

 

Dù nàng quà tặng cập nhật sẽ là gì, nhưng cái hệ thống c.h.ế.t tiệt chỉ bảo quản trong một ngày, nếu trong vòng một ngày nhận thì đồ vật sẽ biến mất.

 

Cho nên điều nghĩa là, bất kể quà tặng là gì, nàng đều lấy đồ trong vòng một ngày khi cập nhật tất.

 

lấy ...

 

Nếu thứ đó nhỏ gọn thì còn giấu .

 

vạn nhất là một thứ to lớn thì ? Sớm muộn gì cũng lộ diện.

 

Đến lúc đó, nàng thể hớn hở với rằng —— “Ái chà kìa, nhặt một thứ thuyền” chứ?

 

Vì thế nàng tính toán .

 

hôm nay hệ thống cập nhật xong, dừng thuyền tiếp theo là khi nào.

 

Điều tệ nhất là họ còn nhắm , chuyến đầy rẫy những nhân tố bất định.

 

Chỉ nghĩ đến đây thôi, Thẩm Tranh thấy đau cả đầu, buồn bực ngã vật giường.

 

Nhật nguyệt luân chuyển, chớp mắt một cái, họ rời khỏi phủ Đức Châu mười ngày.

 

Trong mười ngày , thuyền đều cập bến, cảnh sắc hai bên bờ đổi liên tục, lúc thì là bụi cây xanh mướt, lúc thì là núi non trùng điệp.

 

Họ lướt qua vô con thuyền, chỉ trong khoảnh khắc chạm mặt, hai bên dần xa cách.

 

Hôm nay là một ngày nắng , bầu trời xanh biếc như gột rửa, chim ch.óc lướt qua mặt sông, gợn lên những vòng sóng.

 

Hôm nay họ sẽ dừng thuyền tại phủ Tĩnh Châu. Đến Tĩnh Châu, hành trình của họ xem như hơn một nửa .

 

Bến cảng của phủ Tĩnh Châu là bến cảng tư nhân, tương tự như bến cảng Liễu Dương.

 

Trước khi khỏi phòng, Thẩm Tranh xem thanh tiến độ một nữa.

 

Chín mươi chín.

 

Dư Cửu Tư boong tàu quan sát hồi lâu, đó dặn dò từng thuyền.

 

Ngoại trừ Tiết Mại theo Tiếu cô mua sắm vật tư, tất cả những còn chỉ hoạt động bến tàu, rời khỏi cảng.

 

Lần Thẩm Tranh thậm chí còn xuống thuyền, cùng Dư Cửu Tư kẻ quan sát động tĩnh quanh lâu thuyền.

 

như dự đoán, một ăn mặc kiểu quản sự bến cảng, “cộp cộp cộp cộp” bước lên ván hành lang của lâu thuyền.

 

Khác với , vị quản sự bến cảng bán rau nữa.

 

Quản sự hớn hở Thẩm Tranh, thẳng thừng hỏi: “Cô nương, chuyến các lên kinh ?”

 

Thẩm Tranh và Dư Cửu Tư ngầm liếc , đáp mà hỏi ngược : “Quản sự việc gì ?”

 

“Có !” Quản sự ở lối lâu thuyền, quanh một lượt hỏi: “Cô nương, dạo gần đây lâu thuyền đến chỗ chúng đa phần đều là lên kinh! Thọ thần của Thái hậu nương nương, ngài xem ai mà ? Đa đều thử vận may, hoặc là xoay xở chút ăn, hoặc là kết giao quyền quý, chậc ngài xem...”

 

Mèo con Kute

Nói đến đây, quản sự tự vả miệng một cái, vẻ mặt lộ chút ngượng ngùng: “Cô nương, ý các kết giao quyền quý , ý của là... lúc thuyền lên kinh nhiều quá, văn thư nhập kinh, con thuyền của các kinh !”

 

Dư Cửu Tư bước tới chắn mặt Thẩm Tranh, vặn hỏi: “Sao ngươi chúng văn thư nhập kinh?”

 

 

Loading...