XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC TRONG TRUYỆN ĐAM MỸ - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-11 14:30:41
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Đang đường, khóe mắt liếc thấy mấy thiếu niên choai choai đang lao tới với dáng vẻ vội vã. Khi một đứa định va , khẽ nghiêng lướt qua một bên.
Thư Sách
Đợi đến khi đám trẻ chạy xa, đưa tay sờ bên hông, quả nhiên túi tiền cánh mà bay.
Đám đều là trẻ ăn mày. Chúng thông thuộc địa hình quanh đây như lòng bàn tay, chạy vòng vo tam quốc một hồi lâu mới dừng một tiệm t.h.u.ố.c nhỏ chút bắt mắt. Lúc trở , tay đứa cầm đầu xách theo vài thang t.h.u.ố.c gói kỹ bằng giấy dầu.
Nơi chúng ở thể dùng từ "tồi tàn" để miêu tả. Khoảng sân nhỏ bao lâu tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sắc đắng ngắt. Bên trong khá nhiều trẻ nhỏ, tuổi đời đều còn trẻ. Đứa lớn nhất trong đám khi thấy bạc lẻ còn thừa thì lộ vẻ nghi ngại.
Bọn trẻ bắt đầu cãi vã:
“Các em thế , đại ca mà sẽ vui .”
“Vậy thì bây giờ?” – Đứa tay trộm tiền chất vấn ngược – “Không kiếm bạc, nhiều cửa hàng căn bản thèm nhận lũ nô lệ như chúng . Tiểu Thập Thất sốt hai ngày , cứ để mặc thế thì đầu óc nó sẽ hỏng mất!”
Đứa lớn nhất cứng họng, im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
“Trước đây như thế ...” Nó nhận lấy thang t.h.u.ố.c, bỏ ấm sắc tiếp:
“Ta từng tặc, đó đại ca ngăn , nên các em cũng con đường đó.”
ngoài đám trẻ tranh luận một hồi, cảm thấy chuyện thật khó để phân định đúng sai. Là một "khổ chủ", nếu bận lòng thì chuyện coi như cũng chẳng gì to tát.
Thế nhưng, một chặn đường. Đối phương cầm tay một thanh đoản đao. giao chiêu với vài hiệp, nhận hề ý định thương. bèn thu bớt lực đạo, dùng chính vỏ nhuyễn kiếm rạch một đường ngang vạt áo của .
Từ trong lớp áo sát n.g.ự.c, một tấm eo bài cũ kỹ rơi xuống.
nhanh tay bắt lấy tấm thẻ bài khi nó chạm đất, mũi kiếm đồng thời chỉ thẳng yết hầu đối phương, mặc cho vẫn đang lăm lăm thanh đoản đao hình dáng quái dị về phía .
Hoa văn quanh viền tấm thẻ gỗ mờ nhạt theo thời gian, nhưng ở giữa khắc một chữ "Nguyễn" vô cùng rõ ràng.
Nét chữ , thanh thoát, phóng khoáng, nhưng ở những điểm gập ẩn chứa sự sắc bén tinh tế.
Đây chính là chữ của Nguyễn Khuyết!
đột ngột ngẩng đầu đối phương. mặt chỉ là một thiếu niên gương mặt thanh tú mà hề quen .
7
Mấy đứa trẻ choai choai cảnh tượng mắt dọa cho ngây . Trong lúc hai bên đang giằng co, đứa bé trộm tiền bỗng nhận . Nó gọi thiếu niên một tiếng "lão đại" với vẻ mặt vô cùng khổ sở, đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Dường như nó đang phân vân nên nhận với lão đại , là nên dõng dạc bảo rằng: "Có gì cứ trút hết lên đầu nó". Cuối cùng, cả ba chúng đồng thanh mở miệng:
* chất vấn: "Ngươi quen Nguyễn Khuyết?"
* Thiếu niên lạnh giọng: "Trả cho !"
* Đứa bé trượt chân quỳ xuống: "Lão đại, tất cả là tại em, em gây chuyện, cứ để giao em cho đám quan ch.ó má ! Các em nhỏ cứ giao cho Lục ca chăm sóc là ..."
: "..."
nhịn mà liếc đứa nhỏ , giải thích một câu. Rõ ràng chẳng buồn truy cứu chuyện cái túi tiền. định rời , chính lão đại của các đột ngột nhảy chặn đường đấy chứ.
Thiếu niên trái nhanh trí, nhận thuộc hạ của nên định đem bộ tài vật trả cho .
"Chút tiền mọn mà thôi."
nhẹ nhàng phớt lờ chuyện tiền nong, hai ngón tay kẹp lấy tấm thẻ gỗ lắc lư mặt y tiếp tục: "Nguyễn Khuyết, ngươi chắc chắn ."
Thiếu niên vẫn chút lay chuyển: "Ta ngươi đang gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-dam-my/3.html.]
"Được thôi." tung tẩy tấm thẻ gỗ vài cái: "Vậy thì thứ thuộc về ."
Thiếu niên gần như đáp ngay lập tức: "Không !"
"Tại ?" hỏi ngược , "Ngươi đ.á.n.h , cũng chẳng cướp thứ , đúng ?"
"Ngươi!" Thiếu niên trợn tròn mắt, như chất vấn thể những lời lẽ "đúng lý hợp tình" đến mức ngang ngược như .
cũng thấy lạ, nếu y quen Nguyễn Khuyết thì lẽ vị tiểu thiếu gia cũng cái tính . là học từ mà cả đấy. Đặc biệt là khi đ.á.n.h cờ, bao giờ nhường nhịn ai, nhưng từng thua một duy nhất. Thua tay . Bởi vì chơi cờ vây, còn thì chơi... cờ ca-rô (cờ năm quân).
Nếu là Nguyễn Khuyết...
ném tấm thẻ bài cho thiếu niên. Ngay khi y theo bản năng bắt lấy, liền vươn tay xoa mạnh lên đầu y hai cái thật đau.
"Tuổi còn trẻ mà cứ thích giả bộ ông cụ non, đưa thẻ bài cho ngươi chắc chắn sẽ thích bộ dạng ."
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Thiếu niên ôm đầu lùi mấy bước, với ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Mắt đảo một vòng, nhân lúc chính chủ ở đây, liền "mặt dày" c.h.é.m gió thành bão: "Nguyễn Khuyết là phu quân nuôi từ bé của !"
Trận cờ duy nhất mà Nguyễn tiểu công t.ử thua là thua tay "đứa con dâu nuôi từ bé" – tạm thời quyết định phận như thế đấy. Cho dù Nguyễn tiểu công t.ử thực sự còn cõi đời , cũng sẵn sàng một kẻ mê tín phong kiến. sẽ tổ chức một đám cưới ma thật hoành tráng để tế lễ cho tình yêu còn kịp nảy mầm của .
8
Thiếu niên dẫn phòng. Y múc từng muỗng t.h.u.ố.c đút cho đứa trẻ đang sốt cao giường, thản nhiên lau vệt nước t.h.u.ố.c vương bên khóe miệng nó.
“Nếu ngươi chỉ là khách qua đường, thì nên dính líu câu chuyện gì.”
vẫn kiên trì khẳng định: “A Khuyết là phu quân nuôi từ bé của .”
Thiếu niên: “...”
Y khẽ thở dài, dường như bỏ cuộc việc tranh cãi: “Tùy ngươi.”
Qua lời kể của y, dần những gì bỏ lỡ trong mười năm cuộc đời của Nguyễn Khuyết. Vị tiểu thiếu gia từng chán ghét chốn quan trường cuối cùng vẫn dấn con đường khoa cử. Huynh nắm thực quyền trong tay và luôn giữ vững bản tâm của .
Huynh là thể lôi kéo, thể mua chuộc, và tuyệt đối bao giờ bao che tư lợi. Bất cứ sai phạm nào phát hiện đều lôi ánh sáng, lấy một đường lui sự nể nang nào. Vì thế, Nguyễn Khuyết giống như một thanh đao treo lơ lửng cổ của tất cả đại thần trong triều. Bọn chúng sợ . Thậm chí... ngay cả Tân đế cũng sợ .
Nguyễn Khuyết bảo vệ là bách tính, triều đình. Lòng trung của dành cho quốc gia, chứ dành riêng cho quân chủ. sự trung thành tuyệt đối với lý tưởng kẻ cầm quyền coi là sự bất trung với cá nhân họ.
Nguyễn Khuyết từng danh tiếng lẫy lừng, Tiên đế khen ngợi là bậc niên thiếu tài, là một vị thần t.ử thuần khiết. Thế nhưng, chỉ đầy nửa năm khi Hoàng đế hiện tại lên ngôi, khép tội kết bè kết cánh và xử t.ử. Những vị quan cầu xin cho đều xử lý, khiến kinh thành rơi một cuộc thanh trừng loạn lạc.
cảm thấy điều thật vớ vẩn, giọng điệu tự chủ mà trở nên châm chọc:
“Nực thật, A Khuyết của chúng phạm gì cơ chứ? Mưu quyền đoán vị ? Hoàng đế vẫn còn sống nhăn răng đó, hẹp hòi đến thế?”
Thiếu niên nhàn nhạt đáp: “Kẻ thuộc về bất kỳ phe phái nào sẽ trở thành cái gai trong mắt tất cả , bọn chúng cô lập và sợ hãi. Huynh hề , chính vì nên mới c.h.ế.t.”
mím c.h.ặ.t môi, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t.
Trong đầu bắt đầu nảy ý định tìm cơ hội để thái đám đó thành từng lát mỏng.