XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC TRONG TRUYỆN ĐAM MỸ - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-11 14:33:04
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

 

 

 

 

Trương Quý cúi xuống, cẩn thận tém góc chăn cho đứa trẻ đang sốt cao.

"Bọn chúng tìm một sai sót nào của , dù là nhỏ nhất."

Y dậy, hiệu cho ngoài. Vừa bước khỏi cửa, y tiếp tục câu chuyện: "Vì tìm , nên bọn chúng ép phạm sai lầm... một tội danh từ trời rơi xuống."

tựa lưng tường, y kể bộ tiền căn hậu quả, cho đến tận lúc ban cái c.h.ế.t. trầm ngâm một lúc hỏi: "Ngươi và quan hệ gì?"

"Huynh cứu mạng ."

Trương Quý , mái tóc y xoăn, trông giống Trung Nguyên.

"Trong mang một nửa dòng m.á.u ngoại tộc. Bọn chúng gọi là kẻ lai tạp, rằng sinh mang phận nô lệ. tiếp tục nô lệ nữa. Ta bỏ trốn đến đây, những kẻ truy bắt phát hiện. Chính cứu ."

hỏi tiếp: "Nên ngươi mới theo ?"

"Không hẳn. Huynh đưa thành, chỉ cho chỗ để tìm một công việc nhẹ nhàng. Huynh còn , ở lứa tuổi của thì nên học chữ."

Giọng điệu của Trương Quý bình tĩnh, gần như chút d.a.o động nào: "Ta tìm nhiều cảnh giống ... những kẻ gọi là 'tạp chủng'. Sau đó theo dõi, thực chất là đang cố tình dụ kẻ lộ mặt. Ta suýt nữa hỏng chuyện, nhưng hề trách mắng ."

"Kể từ đó, mới chính thức theo . Huynh dạy sách, chữ. Ta tên, đặt tên cho . Ta mang họ của , nhưng rằng: 'Thiên hạ là của họ Trương, tất cả những nơi nương tựa đều là con dân của Thiên t.ử, vì ngươi nên mang họ Trương'.

Trương Quý , đôi mắt màu hổ phách thoáng hiện vẻ thẫn thờ như đang chìm đắm trong hồi ức: "Vì , tên của là Trương Quý."

gật đầu đầy thấu hiểu: "A Khuyết đúng là thích nhặt trẻ con về nuôi."

Thế nhưng, cuộc sống hiện tại của Trương Quý và những đứa trẻ chẳng hề yên . Những pháp lệnh mới quy định khắt khe về giấy tờ và tư chất khi tìm việc . Điều đồng nghĩa với việc những kẻ từng là nô lệ bỏ trốn đến kinh đô như họ đều coi là " trong sạch".

Mọi nỗ lực bỏ đều đảm bảo, họ trở thành nguồn lao động giá rẻ bóc lột thậm tệ. Chỉ vài nơi nhỏ lẻ chấp nhận thuê họ, bố thí bằng vài đồng tiền lẻ những cái màn thầu nguội ngắt. Dần dà, khi dồn đường cùng, ngày càng nhiều bắt đầu trộm cắp.

, họ gắn mác với những từ ngữ như: nghèo hèn, hạ đẳng, trộm cướp. Lựa chọn của họ ngày càng ít , con đường đạo tặc ngày càng nhiều. Cứ thế, một cái vòng lặp luẩn quẩn lối thoát mở . Có lẽ chỉ mười mấy năm nữa thôi, vết tích nô lệ sẽ in hằn lên từng trong họ, và họ sẽ mua bán như súc vật một nữa.

"Thật là châm chọc !"

về phía con phố phồn hoa xa xăm , lòng đầy cay đắng: "Phá hủy thì dễ, xây dựng mới khó bao nhiêu."

Trương Quý lạnh: "Đến cả một vị Đại lý tự khanh còn bảo vệ nổi , huống hồ là những hạng như chúng ."

Giây tiếp theo, lao tới túm c.h.ặ.t lấy cổ áo y. thấy giọng của chính trở nên run rẩy và sắc lẹm:

"Huynh là ai?"

"Vị Đại lý tự khanh nào cơ?"

A Khuyết của ... chẳng lẽ chính là Chỉ Úc?

 

 

10

Trong nguyên tác, đám "nam chính công" thường gọi y bằng những cái tên đầy sự chiếm hữu và hạ thấp như "Nguyễn Nguyễn", khen ngợi y thật "mềm mại"...

Tiểu công t.ử với đôi mắt cong cong mỗi khi , thiếu niên bác học đa tài nhưng chẳng hề cổ hủ, từng vì thiên hạ bách tính mà thỉnh mệnh, một lòng hướng về ánh sáng... Tại giờ đây trở thành một con rối tinh xảo, trong mắt chỉ còn lớp rỉ sét u ám, chỉ thể trò tiêu khiển cho kẻ khác?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-dam-my/4.html.]

Tại ? Dựa cái gì chứ?

Mềm mại... nực thật.

buông cổ áo Trương Quý , ôm miệng nôn khan thành tiếng. Trong cơn ho sặc sụa đến chật vật, thấy một tiếng quái dị phát từ chính cổ họng . Đó là tiếng của sự uất ức đến tột cùng.

Trương Quý bằng ánh mắt lo lắng, định tiến tới đỡ nhưng giơ tay cự tuyệt. chỉ để một câu lạnh lẽo:

“Hiện tại, thực sự nổi giận .”

trở Mây Mưa Các. Ngay tại cửa, lướt qua một đàn ông với sắc mặt tối tăm, u ám. Kẻ đó chính là một trong những gã "công" nhắc đến trong nguyên tác. khẽ nghiêng né tránh, lòng bàn tay đặt chuôi nhuyễn kiếm bên hông, vô thức miết nhẹ.

Cánh phòng của Nguyễn Khuyết đang mở rộng, kẻ hầu hạ lẳng lặng . Khi một tên sai vặt bưng khay ngang qua, đưa tay chặn . cầm lấy tẩu t.h.u.ố.c đặt khay, bất giác nhớ dáng vẻ của Nguyễn Khuyết năm xưa:

“Huynh thích thứ ?”

Mùi t.h.u.ố.c lá lạ, giống loại thông thường. nhận ngay, loại t.h.u.ố.c nếu dùng nhiều sẽ khiến thần trí mê , đ.á.n.h mất bản sắc. Bọn chúng dùng thứ để thuần hóa y.

A Khuyết của vẫn đó, bình tĩnh như một mặt hồ lặng sóng. Huynh tựa khung cửa sổ nơi từng , đắp chiếc chăn mỏng từng dùng, ánh mắt vẫn phẳng lặng như tờ. Nguyễn Khuyết khẽ liếc về phía , nhưng y lời nào. Tầm mắt y lướt qua trôi dạt về phía chân trời xa xăm ngoài cửa sổ.

Quá yên tĩnh. thể thích nghi với một A Khuyết im lìm như thế . Thiếu niên của lẽ ham , và nụ luôn mang theo nét tinh quái, giảo hoạt đặc trưng.

tự tay nhồi t.h.u.ố.c tẩu đưa đến mặt y. Nguyễn Khuyết nhận, cổ tay y gác bậu cửa sổ gầy gộc, xanh xao đến đáng sợ. Dưới bóng chiều tà u tối một ánh trăng, những tia sáng nhạt nhòa hắt lên gương mặt y tạo nên một cảm giác gần như trong suốt, ảo ảnh.

Thư Sách

Trong một khoảnh khắc, tim thắt khi nhận : Có lẽ, Nguyễn Khuyết đang tìm đến cái c.h.ế.t.

11

 

Chiếc tẩu t.h.u.ố.c bằng ấm ngọc rơi xuống đất, phát một tiếng "keng" giòn tan. Lần , đôi mắt u uất cuối cùng cũng chịu phản chiếu hình bóng . Nguyễn Khuyết liếc mặt đất một cái, im lặng đăm đăm.

Trong một khoảnh khắc bản năng, lao nhanh tới nắm lấy cổ tay , như thể nếu giữ c.h.ặ.t, ảo ảnh mắt sẽ tan vỡ ngay lập tức. gì, cổ họng nghẹn đắng, mãi mới thốt hai chữ:

"Xin ."

Huynh khẽ khàng rút tay về, đối diện với lời xin bằng một thái độ dửng dưng, buồn để tâm, cũng chẳng chút cảm xúc d.a.o động nào.

lặp nữa, run rẩy: "Thực xin ."

Lần , Nguyễn Khuyết bật . Tiếng cực khẽ, chỉ như một luồng khí âm bật từ cuống họng. Khi dậy, vạt áo đơn phong phanh trễ xuống, để lộ cánh tay những vết kim châm chằng chịt, xen lẫn với những vết roi sưng đỏ đến nhức mắt.

Giọng bình thản, chút châm chọc, thậm chí còn chẳng rõ vui buồn:

"Muội chẳng nợ gì cả, tại xin ?"

Đây là câu dài nhất mà Nguyễn Khuyết với kể từ khi gặp . Ngay đó, chủ động tiến gần, vươn tay chạm khẽ lên gương mặt . Lòng bàn tay y mát lạnh, thong thả vuốt ve từ đuôi mắt cho đến vành tai.

Y khẽ , một nụ như như :

"Hay là, một kẻ đang khoái ý giang hồ như đang thương hại ? Muội vẫn còn là đứa trẻ năm đó ? Tại về chốn gì, Oanh Nhi?"

nắm ngược lấy tay , cẩn thận tránh né những vết thương rớm m.á.u.

"Ta tên là Kỳ Phong." thẳng mắt y, từng chữ đanh thép:

"Ta lên kinh thành là để bắt cóc một 'phu quân nuôi từ bé' tên là Nguyễn Khuyết."

Và cả... để rửa hận, quét sạch lũ khốn kiếp dám chà đạp đến nông nỗi .

 

 

 

Loading...