XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC TRONG TRUYỆN ĐAM MỸ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-11 15:21:21
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

12

 

Trong làn nước nóng hổi mịt mù lẫn với tiếng nước chảy róc rách, bên mép giường, đưa tay day mạnh huyệt thái dương.

Trương Quý vốn hiểu hết về con đường quan lộ của Nguyễn Khuyết năm xưa. Có vẻ như cũng cố ý để những xung quanh liên lụy quá sâu. Những tín bên cạnh giống như những thực thi mệnh lệnh hơn là những quân cờ trong cuộc đấu trí. Bởi lẽ, từ đầu đến cuối, duy nhất cầm quân cờ bàn cờ chính trị chỉ Nguyễn Khuyết mà thôi.

Huynh từng là vị thiếu niên tài, là viên minh châu của biển cả, là báu vật vô giá của vùng Đông Nam. Huynh cũng từng là một hăng hái khí thế, tâm tư linh hoạt tinh tế, khi đuôi mắt khẽ cong và giọng thì nhẹ nhàng như gió thoảng.

Một Nguyễn Khuyết như thế, bao giờ gặp nữa. chỉ thể thông qua đôi câu vài lời của khác để cố gắng chắp vá quá khứ. Từng mảnh ký ức vụn vặt nâng niu, nghiền ngẫm, đặt những vị trí mà cho là thích hợp, chỉ để mong thấy dáng hình của trong mười năm mà bỏ lỡ.

Chính vì thế, càng dám tưởng tượng thêm nữa.

Chỉ Úc của hiện tại, tìm kiếm dù chỉ là một chút bóng dáng của Nguyễn Khuyết năm xưa. đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ c.h.ế.t, giống như một bộ khung xương xinh còn sót khi hiện thực nghiệt ngã gặm nhấm đến kiệt cùng.

Cảm giác là gì?

Thương hại? Đau lòng? Hay là tội nghiệp?

nghĩ, tất cả đều .

loại t.h.u.ố.c lá cực kỳ dễ cháy, khói của nó khiến rơi trạng thái trì độn, tê liệt cảm quan để dù gặp chuyện gì, cơ thể cũng còn cảm thấy quá đau đớn.

, cảm xúc trong lúc chính xác là phẫn nộ. phẫn nộ cho , phẫn nộ vì sự đối xử bất công mà gánh chịu.

nhớ vị trí quen thuộc của Nguyễn Khuyết giường, xuống đúng chỗ đó. Tay theo tấm đệm, sờ đến tận cùng bên trong khung giường gỗ. Ở góc khuất sâu nhất, chạm một mảng thô ráp, lồi lõm bất thường.

lật tung từng lớp chăn đệm lên, và tim như thắt khi thấy những "vết hoa văn" .

—— Đó là vô những vết cào xước, giống như dùng móng tay hoặc đầu ngón tay ngạnh sinh sinh khắc lên gỗ. Chúng chồng chéo lên , phủ kín một mảng nhỏ ở góc khuất. Ở những vết cào sâu, thậm chí còn thấy cả những vệt m.á.u khô đọng từ lâu.

Đôi tay bọn chúng đ.á.n.h gãy gân mạch, gầy gò, tái nhợt và yếu ớt sức nặng. Vậy mà những vết cào sâu và nặng nề đến thế. Huynh chịu đựng nỗi đau đớn đến nhường nào mới thể khắc những dấu vết ?

Làm thể thương hại A Khuyết của đây?

Lúc đây, chỉ thấy một cơn cuồng nộ đang thiêu đốt tâm can.

13

 

Từng là viên minh châu bụi trần che lấp, là báu vật vô giá hủy hoại. Đáng lẽ lưu danh sử sách với những lời dạy thiên hạ kính ngưỡng, mà giờ đây trở thành một câu chuyện mà ai cũng hiểu nhưng chẳng ai dám .

khôi phục dấu vết như cũ. Nguyễn Khuyết trở về với mái tóc còn sũng nước, những giọt nước tí tách thấm ướt hơn nửa lưng áo.

khẽ hỏi: "A Khuyết, tin nhất kiến chung tình ?"

Động tác lau tóc của Nguyễn Khuyết khựng : "Không tin."

Thư Sách

bật : "Ta cũng tin. Chúng rõ ràng là thanh mai trúc mã mà."

"Ta đưa nhé?" đề nghị. "Đừng ở nơi nữa, hãy cùng phiêu bạt thiên nhai." (Tất nhiên là khi dọn dẹp sạch sẽ lũ rác rưởi ).

Nguyễn Khuyết thản nhiên đáp: "Vậy thì lẽ kiếp chúng vẫn sống trong cảnh truy sát."

"Được , đổi cách khác. Huynh nguyện ý..." vươn tay về phía , thẳng đôi mắt như tìm hình bóng của Nguyễn Khuyết mười năm . cùng xóa bỏ cách của những năm tháng lạc mất , coi như đầu tương phùng để cùng bàn bạc một kế hoạch lớn.

nghiêm túc : "Huynh nguyện cùng cơn gió ... bỏ mạng nơi chân trời góc bể ?"

Nguyễn Khuyết chỉ buông một câu: "Muội đúng là vẫn lớn ."

xếp bằng giường, nhận lấy chiếc khăn để lau tóc cho . Những lọn tóc mềm mại, ướt sũng dán sống lưng. Khi vén tóc lên, lớp áo đơn mỏng manh để lộ những đốt xương sống nhô lên... và chi chít những vết sẹo cũ. Huynh từng t.r.a t.ấ.n dã man.

lặng lẽ ghi nhớ từng vết thương , thầm thề rằng ngày sẽ bắt bọn chúng trả gấp trăm ngàn .

lau tóc luyên thuyên đủ thứ chuyện với , từ những phong cảnh qua đến những ngày đầu rời khỏi Nguyễn phủ học kiếm đầy gian khổ. còn quên khoe khoang một chút:

"Thật giấu gì , hiện tại là một cao thủ đấy. Lão sư của tính tình quái gở lắm, lão ẩn cư ở nơi hoang vu hẻo lánh. Sau khi bái sư ba tháng, lão sờ xương, nắn mạch cho thốt lên: 'Cái nhà nhà ngươi đúng là sinh một võ học kỳ tài!'"

Từng giọt nước cuối cùng đều thấm khăn. tiếp tục:

"Lúc đuổi , lão bảo xứng đáng là thiên hạ nhất, nhưng sẽ ôm cái danh hiệu đó mà cô độc cả đời. Lão đừng thấy gặp ai cũng chuyện , thực chất tính tình quái gở, chẳng coi ai gì, cứ như thuộc về thế giới . Ta tất nhiên là tin, bảo thích, để ý, nhất định sẽ 'bắt' đó về mắt lão cho xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-dam-my/5.html.]

"Ta là thiên hạ nhất đấy nhé."

vốn thạo việc hầu hạ khác, lúc dùng lược chải tóc, gặp những chỗ rối, chỉ sợ đau nên nhẹ tay gỡ từng chút một. ướm hỏi:

"Nguyễn Khuyết, nguyện ý... cùng gặp sư phụ ?"

Câu trả lời của A Khuyết thực sự quan trọng với . Nó quyết định việc sẽ tự nguyện cùng, sẽ đ.á.n.h ngất "cướp đoạt dân nam". Nói thật lòng, cũng kinh nghiệm " hùng cứu mỹ nhân" và bế kiểu công chúa mấy vị tiểu thư , chắc là thôi.

 

 

14

 

 

Những lọn tóc rối cuối cùng cũng gỡ mượt mà, suôn thẳng từ đầu đến cuối.

Nguyễn Khuyết khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa thái dương hỏi ngược : "Muội cần thiết dấn những chuyện ... Muội điều gì?"

đáp ngay chút do dự: "Tất cả những gì liên quan đến ."

"Có chút tham lam đấy," Nguyễn Khuyết . Huynh tùy ý để mái tóc còn ẩm ướt rủ xuống, tựa lưng thành giường. "Đám đó sống, nhưng chính cũng chẳng rõ điều gì thực sự còn liên quan đến nữa."

Y giơ tay lên, những chỗ bôi t.h.u.ố.c mỡ phản chiếu ánh sáng m.ô.n.g lung. "Dùng hình cũng chẳng tác dụng gì, nên kẻ nào nghĩ cái cách ." Nguyễn Khuyết thản nhiên : "Thật nhàm chán."

Tội danh ngày đó bọn chúng áp đặt cho là "hãm hại trung lương".

Ngày , điện Kim Loan, trăm quan đều cúi đầu quỳ lạy, cả triều văn võ ai dám ngẩng lên, chỉ thẳng giữa điện, đơn độc và lạc lõng. Vị Thiên t.ử cao cao tại thượng , mấy trăm đôi mắt cũng đổ dồn về phía .

Nguyễn Khuyết lạnh lùng Hoàng đế ném xấp tấu chương giả do đám hoạn quan dâng lên xuống chân . Những tờ giấy Tuyên Thành mỏng manh là thế, mà khi bay lơ lửng rơi xuống, chúng nặng tựa ngàn quân.

"Thiên t.ử hỏi , từng việc là thật . Đó là đầu tiên dám thẳng long uy của thiên gia, ngờ dời mắt là kẻ ngai cao ."

Kẻ nào thể giả con dấu, bắt chước chữ giống đến mức hảo, nắm rõ việc đại sự trong triều, thậm chí cả thời điểm sa tặc tấn công chợ biên giới trùng khớp với lúc quân Tây Nhung xâm lược?

Tất nhiên là kẻ . Chẳng hạn như Đại Lý Tự nơi quản lý — nơi lưu giữ thư ấn và b.út tích của các trọng thần. Việc bắt chước chữ đối với bọn chúng chỉ là trò trẻ con. Mạng lưới mật thám dày đặc biến chuyện từ triều đình đến dân gian đều gọn đầu ngọn b.út.

: "Chỉ cần mở lời, quỳ xuống như bao kẻ khác và rằng , thể tự bảo bản . Huống hồ chuyện vốn dĩ chẳng liên quan gì đến ."

"Phải," Nguyễn Khuyết thừa nhận. " nếu vạch trần những mật hàm đó là giả, vị Quốc công đang trấn thủ biên cương sẽ khép tội cấu kết ngoại bang, mưu nghịch phản quốc. Lúc đó nghĩ, hy sinh vì nghĩa cũng coi như một đời uổng phí."

giấu một điều . Chút cam lòng duy nhất khi đó là... vẫn gặp một , nhưng sợ rằng sẽ còn cơ hội.

tuy thừa nhận, nhưng A Khuyết của quả thực là quá luyến lưu tình cũ, và cái ý thức trách nhiệm quá mạnh mẽ. Trong sách sử ngàn năm qua, những kẻ mang tấm lòng ưu quốc ưu dân thái quá thường kết cục . Có vẻ như ở thế giới cũng chẳng ngoại lệ.

Nguyễn Khuyết bỗng nhiên : "Thực , lựa chọn nhất là bảo vệ cái triều đình , mà là nên m.á.u bộ từ xuống ."

kinh ngạc lời bạo liệt : "Toàn bộ ?"

" thế." Đôi mắt Nguyễn Khuyết phản chiếu ánh nến bập bùng. "Bao gồm cả kẻ ngai vàng . Đa nghi quá mức, nhưng chẳng chút bản lĩnh nào."

Nguyễn Khuyết để mặc chạm tay , trầm giọng kể tiếp: "Thu hồi binh quyền hẳn là sai, nhưng rơi tay thì chẳng tác dụng gì. Năm đó khi úy lạo quân đội, binh sĩ biên cương sĩ khí ngút trời, reo hò dứt. Hoàng đế mừng sợ, nhưng dù lệnh đến ba cũng thể khiến đám đông im lặng."

"Vị Quốc công con trai, trưởng nữ của ngài chính là tiếp giá. Nữ tướng tuổi tác xấp xỉ Hoàng đế, nhưng thể múa thanh trường thương mà ngay cả nam nhi cũng nhấc nổi. Cô chỉ cần cắm mạnh thương xuống đất, trong phút chốc, tứ phía đều lặng ngắt như tờ, đến tiếng kim rơi cũng thể thấy."

Đây là những chi tiết mà trong nguyên tác từng nhắc tới. Trong truyện gốc, phụ nữ chỉ là những cung nga giam cầm, là phi tần điêu ngoa đầy oán hận, những nha bán chủ cầu vinh... Tuyệt nhiên thấy bóng dáng của một vị nữ tướng hào hùng như .

"Sau khi Hoàng đế trở về, liền ban một đạo chỉ dụ, lệnh cho con gái Quốc công cung phi."

Nguyễn Khuyết khẽ đặt ngón tay lên môi : "Đừng mắng ... ân, mắng trong lòng chắc cũng khó lắm . Con gái Quốc công tự hủy dung nhan để phản kháng. Quốc công gia cũng dâng tấu tuổi cao sức yếu, nối dõi, chủ động nộp lên binh phù."

"Ta cứ ngỡ chuyện đến đó là chấm dứt."

khi Nguyễn Khuyết hạch tội, Hoàng đế chất vấn tại che chở cho "tội thần". Hắn rằng trăm vạn binh tướng nơi biên thùy chỉ lệnh một đàn bà. Việc nộp binh phù , đối với Hoàng đế, là quy thuận mà là một sự thị uy.

Hắn thể chấp nhận việc một phụ nữ cần đến hổ phù ấn tín mà vẫn thể khiến vạn quân nhất hô bá ứng, càng thể chấp nhận việc cô thà hủy hoại nhan sắc chứ hầu hạ "chân long thiên t.ử" là .

 

 

 

Loading...