XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC TRONG TRUYỆN ĐAM MỸ - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-11 15:27:55
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

22

 

Đêm đó, khi đỡ Nguyễn Khuyết xuống xe, chỉ khẽ liếc Triệu Miễn Chứa — đợi từ lâu — bằng ánh mắt thản nhiên, dường như chẳng chút gì kinh ngạc.

Tuy nhiên, vẫn bước tới chắn mặt . Đối với bất kỳ ai ý định tiếp cận Nguyễn Khuyết, luôn giữ một thái độ đề phòng cao độ. Nguyễn Khuyết để mặc bảo vệ, khẽ cất giọng nhàn nhạt:

“Triệu gia tiểu công t.ử.”

Triệu Miễn Chứa cúi hành một lễ thật dài, cung kính đáp:

“Tiên sinh.”

Kinh thành đại loạn

Sau đêm đó, kinh thành thực sự rơi một cơn địa chấn. Chỉ trong một đêm, gần nửa quan viên trọng yếu trong triều ám sát. Mây Mưa Các chìm trong biển lửa. Sau khi hỏa hoạn dập tắt, phát hiện tại hiện trường một cái xác nam giới thiêu cháy đen thể nhận dạng.

Quân tuần phòng cửa thành tăng lên gấp bội, mỗi đều tra xét vô cùng nghiêm ngặt. Nha dịch thậm chí còn xông tận nhà dân để lùng sục thích khách.

Kẻ đầu tiên phản đối là của Hồng Lư Tự. Đám đủ thành phần tập hợp , mắng thẳng mặt quân triều đình là nhiễu dân:

“Các gióng trống khua chiêng như thế, bộ sợ thích khách phát hiện chắc? Vớ vẩn! Cái nơi đó vây c.h.ặ.t như tổ ong vò vẽ, nếu hạng thủ nhất đẳng thì đó đến cái bóng cũng chẳng thấy. Ở đó mà bàn chuyện cấu kết với chả gian lận, thích khách bên thể là kẻ yếu , mang theo để hố đồng đội chắc?”

“Đừng nhảm với chúng ! Số trong trận hỏa hoạn đó kiểm kê sạch sẽ . Kẻ thiếu duy nhất chắc chắn thiêu đến mức mỡ chảy chín rục kìa!”

Khi quân tuần phòng gặp trở ngại và đến gặp quản sự của Hồng Lư Tự để thương lượng, họ đối mặt là một nữ t.ử. Cô gái đập bàn, công nhiên khiêu khích:

“Cố Thanh Vân chính là cho rằng bọn họ chẳng gì sai cả!”

Giải ngữ hoa là Đoạn trường kiếm?

Cục diện triều chính biến động dữ dội, hơn nửa vị trí chủ chốt của Lục bộ bỏ trống. Đến lúc , Hoàng đế mới bàng hoàng nhận , vị "giải ngữ hoa" vốn nhu mì, thấu hiểu lòng bên cạnh , thực chất từ lâu âm thầm lũng đoạn phần lớn thế lực còn trong triều.

Hơn nữa, ánh mắt nàng ngày càng trở nên quen thuộc. Nó cực kỳ giống với vị quốc công nữ mất tích từ lâu.

Vị nữ tướng từng múa trường thương xông pha trận mạc năm nào, nay tự hủy dung nhan để tiến cung phi. Nàng hóa thành dải lụa mềm mại, nhưng là dải lụa thể siết đứt cổ Hoàng đế bất cứ lúc nào.

 

23

 

Quân phòng thủ kinh thành giờ đều trong tay kẻ khác. Hoàng đế cuống cuồng hạ liên tiếp sáu đạo kim bài xá thư, triệu tập tộc triều cứu giá.

Đám hoàng quốc thích đáp đúng một kiểu: "Đã xem, về."

Nếu lúc đầu vị vương hầu còn tìm vài câu lệ, thì đạo chiếu thứ tư, ông trực tiếp "mất tích" một dấu vết. Những tin tức đều là do Triệu Miễn Chứa chủ động kể khi chúng tạm trú tại Triệu phủ. vốn chẳng hứng thú, còn Nguyễn Khuyết chỉ rũ mắt lắng , đưa ý kiến gì.

Triều đình cuối cùng cũng nhận lửa đốt đến m.ô.n.g . Đám đại thần ai nấy đều bận rộn cân nhắc xem nên về phe nào. Phần lớn quân tuần phòng điều hoàng cung canh gác, khiến việc kiểm soát cửa thành rơi phạm vi quản hạt của Hồng Lư Tự.

Nguyễn Khuyết hành động tiện, nhưng thủ nhanh nhẹn nên thích dạo phố. Vì tính cách chịu yên, thường xuyên lôi kéo Nguyễn Khuyết cùng chuồn ngoài chơi. Triệu Miễn Chứa đối với việc khá yên tâm, cứ thế nhắm mắt ngơ để mặc chúng thì .

Tuy nhiên, Nguyễn Khuyết đối với đại đa thứ vẫn giữ thái độ hờ hững. mua gì cho thì nhận lấy cái đó. Đồ ăn vặt phố vô cùng phong phú, mỗi thứ đều mua một ít. thích nhất là Nguyễn Khuyết chậm rãi c.ắ.n một miếng, từ tốn nhấm nháp.

chỉ chỉ môi , hiệu rằng khóe miệng dính chút vụn bánh ngọt. Nguyễn Khuyết khựng một chút, đưa miếng điểm tâm đang ăn dở đến tận miệng .

liền: Gặm gặm gặm gặm gặm...

Khi ngang qua một sạp hàng, bước chân Nguyễn Khuyết chợt dừng . Nhận thấy điều đó, theo tầm mắt của . Đó là một bà lão đang ôm bó cỏ rơm, đó còn cắm vài xiên đường hồ lô cuối cùng.

hỏi: "Huynh thích cái ?"

Nguyễn Khuyết lắc đầu: "Bình thường thôi."

bồi thêm một câu: " ăn."

liền vung tiền như rác, dõng dạc tuyên bố:

"Quẹt thẻ của... , cứ dùng tiền của !"

 

 

24

Mười mấy xiên đường hồ lô bọc lớp đường mạch nha đỏ tươi gói ghém cẩn thận, nhưng Nguyễn Khuyết chỉ lấy một xiên duy nhất. Huynh khẽ c.ắ.n một miếng lớp đường phèn bên ngoài nhận xét:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-dam-my/8.html.]

“Ngọt quá.”

Nguyễn Khuyết mang đường hồ lô còn tặng cho một bé gái đang tết cỏ chơi ở góc đường. Cô bé trông chừng năm sáu tuổi, khi nhận lấy đống kẹo thì tỏ vẻ tin nổi, đưa tay tự chỉ . Rồi cô bé nhỏ nhẹ từ chối, bảo rằng ca ca dặn nhận đồ của khác.

“Không tặng .” – Nguyễn Khuyết nửa quỳ xuống mặt cô bé, chỉ cọng cỏ dại đang tết dở trong tay em – “Ta dùng kẹo để đổi lấy cái , ?”

Đó là một con châu chấu bằng cỏ tết khá đơn sơ và vẫn thành.

Cô bé ngây thơ , cố gắng nhớ điều gì đó nhưng kết quả:

“Chú ơi, cháu thấy chú quen lắm, hình như đây cháu gặp chú thì ?”

Nguyễn Khuyết ôn tồn đáp: “Chưa từng.”

Huynh theo bóng dáng cô bé tung tăng chạy . Ngay khi xoay , va ngay ánh mắt đầy u oán của .

: “Ơ, còn phần của ?”

Màn "thả thính" ngọt ngào

Nguyễn Khuyết vốn thích đồ ngọt. thì thích chứ!

Nguyễn Khuyết đưa xiên đường hồ lô c.ắ.n dở qua mặt :

“Chúng ăn chung một xiên .”

thề là mấy cái chiêu trò nhỏ nhặt của cho mê đến mức chẳng còn trời trăng mây đất là gì nữa.

Đang ăn, đột nhiên hỏi :

“Nửa tháng nữa, thực sự sẽ cùng chứ?”

Nguyễn Khuyết khẽ gật đầu: “Được chứ.”

“Được.” – – “Để cho chắc ăn, nửa tháng sẽ hỏi một nữa.”

 

25

 

Trương Quý nhẹ chân nhẹ tay trở về, lúc trong phòng phần lớn đều ngủ say. Đứa nhỏ nhất mới lui cơn sốt lâu, buổi tối ngủ chút an .

Nghe thấy động tĩnh, tiểu cô nương mơ mơ màng màng dụi mắt, nhỏ giọng khoe rằng hôm nay gặp một , còn để đồ ăn ngon cho ca ca. Bên trong lớp giấy dầu là một xiên đường hồ lô còn nguyên vẹn nhất.

Thế nhưng, vì thời gian để quá lâu nên lớp đường phèn bên ngoài tan chảy hết, dính nhơm nhớp lớp giấy dầu, thấm một mảng lớn.

Thiếu niên sững sờ một chút: “Thứ từ thế?”

Tiểu cô nương ôm lấy cánh tay ca ca, tựa đầu vai y, cố sức nhớ :

“Là một vị đại ca ca đôi mắt , hơn cả ca ca nữa cơ, chính cho ạ.”

Những giọt nước mắt nghẹn ngào

Thiếu niên im lặng. Y dùng tay bốc một miếng kẹo cho miệng. Tiểu cô nương vẫn líu lo kể về chuyện xảy hôm nay. Em bảo thứ chua ngọt, ăn ngon nên đặc biệt để dành cho ca ca cùng ăn...

Giọng tiểu cô nương chợt tắt lịm. Em ngẩng đầu biểu cảm của trai, chỉ thấy thiếu niên đang hoảng loạn lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe cùng tiếng nức nở nghẹn ngào phát từ cuống họng.

Em ngây thơ hỏi: “Ca ca?”

Thiếu niên ôm c.h.ặ.t lấy tiểu cô nương, một tay nắm c.h.ặ.t lớp giấy dầu, mặc cho nước đường dính đầy tay.

> “Làm ạ... Có ngon ? Em cất kỹ , bảo vệ nó cẩn thận mà...”

> “ nó vẫn tan mất, Tiểu Thập Thất cố ý ... Ca ca đừng buồn mà...”

Thiếu niên sức lắc đầu. Y ôm lấy trong lòng c.h.ặ.t hơn, cố gắng tìm dáng vẻ điềm tĩnh nên của một trai. Thế nhưng, giọng thốt đặc quánh tiếng :

“Không ... Ta thích, ăn ngon...”

“Ta chỉ là...” Giọng y trở nên mờ mịt, nước đường tan trong miệng như dính c.h.ặ.t lấy răng, khiến y thể phát âm rõ ràng nữa. Ngược , nó để lộ một nỗi uất ức kỳ lạ:

Thư Sách

“Đột nhiên nhớ tới một . Rất gặp một ...”

 

 

 

Loading...