"Về việc một quốc gia nào đó chỉ trích chúng ăn cắp công nghệ chip, chúng kiên quyết phản bác lời lẽ của đối phương, tục ngữ câu khoa học biên giới, bất kỳ công nghệ nào mỗi quốc gia đều quyền nghiên cứu, chip của một quốc gia nào đó và chip chúng mới nghiên cứu khác , xem ở đây..."
Chương Hạc Chi ở vị trí đầu tiên thao thao bất tuyệt, những bên càng sắc mặt càng khó coi, hôm nay thể đến tham dự hội nghị , ít nhiều cũng hiểu một chút về khoa học kỹ thuật, hơn nữa quốc gia còn mang theo cả nhà nghiên cứu đến.
Cái gọi là gì, hiện trường vả mặt bôm bốp.
Theo lời Chương Hạc Chi càng về , sắc mặt của những đó càng khó coi.
Lúc , trong phòng họp lớn ánh đèn sáng trưng, biểu cảm mặt rõ mồn một.
A ha, mặt đen !
Người khóe miệng giật ba !
Người , râu cũng tức đến dựng lên.
Ha ha ha, trực tiếp hiện trường vui vẻ nhiều.
Vỗ tay bôm bốp!
Hôm nay màn , đặc sắc, quá đặc sắc!
Sắc mặt khó coi của những đó kéo dài đến khi hội nghị kết thúc, hội nghị kết thúc, từng một chuồn nhanh hơn ai hết.
Đùa , chậm một bước ở càng để xem trò ?
Lần họ thật sự mất mặt đến tận nhà, vốn họ cho rằng công nghệ chip dù thật sự rõ, ít nhất họ cũng thể nghiên cứu dự án là ai, kết quả tham dự, chỉ Chương Hạc Chi đến, Chương Hạc Chi họ , xem cái mặt già của ông ?!
Hơn nữa họ từ xa vạn dặm đến, cảm giác như là tự đến cửa để xem trò .
từng một dù mất mặt cũng định lập tức về, họ tay trắng trở về, chỉ cần họ tiếp tục ở đây, tin phụ trách dự án đó còn thể trốn mãi!
Ngày hôm .
Báo chí đưa tin về nội dung hội nghị ngày hôm , báo tranh mua hết, hôm qua tin, trong lòng vui mừng khôn xiết.
hôm nay báo , vội vàng tranh mua, đây là một đất nước nở mày nở mặt đ.á.n.h thắng trận, mua về nhà cất giữ cẩn thận.
Bây giờ họ ngoài thể lớn tiếng phản bác, chính là công nghệ chip do nước họ tự nghiên cứu, tồn tại việc ăn cắp.
Nếu rõ, Bộ Ngoại giao cũng hành động.
Xin , các chúng ăn cắp, chúng rõ.
Bây giờ, các nợ chúng một lời xin ?
Làm sai, xin , sai!
Chuyện xin Bộ Ngoại giao sẽ xử lý, Tô Trà là đương sự hề lộ diện, nhưng đường phố ngõ hẻm khen ngợi cô thật sự nhiều.
Dù công bố bất kỳ thông tin nào của Tô Trà, nhưng một như , tên tuổi quần chúng nhân dân cũng thể khen.
Họ vui mừng, ngược , vui.
Ví dụ, quốc gia chỉ trích ăn cắp.
Xin họ , nhưng quốc tế bao nhiêu đang , xin cũng xin , hơn nữa thái độ của phía Hoa khá cứng rắn, ngừng gây áp lực, chuyện quốc tế cũng gây chú ý, tuyên bố xin cuối cùng vẫn đưa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-242.html.]
Tuyên bố xin đưa , quả là cả nước cùng vui.
Họ, đ.á.n.h một trận thắng lớn...
Thời gian thoáng chốc trôi qua.
Lại một năm tháng chín vàng thu, mùa hoa quế thơm ngát.
Học kỳ mới, khí thế mới, tân sinh viên nhập học.
Tô Trà bận rộn xong xuôi, bước sân trường là ngày thứ ba khai giảng, các em khóa đang trong kỳ quân sự, sân thể d.ụ.c ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại.
Khi Tô Trà ôm tài liệu ngang qua tòa nhà giảng đường, ánh mắt sân thể d.ụ.c đều đổ dồn về phía cô.
Đầu tiên, thì ai cũng sẽ thêm một cái, thứ hai là họ ai nấy đều mồ hôi như mưa, còn bóng dáng thong dong qua của Tô Trà bên quả thực chút thu hút.
Trong đám đông khó tránh khỏi những lời bàn tán nho nhỏ, chỉ trong nửa ngày, cái tên Tô Trà lan truyền khắp trong giới tân sinh viên.
Tô Trà, nhân vật huyền thoại của trường họ!
Theo những thông tin dò hỏi , phần lớn các em khóa vốn đang ý đồ gì đó đều từ bỏ ý định.
Thử hỏi, một lợi hại đến mức cạnh thấy hợp, ai còn dám theo đuổi cô gái nhà ?
Buổi trưa, nhà ăn Đại học Quốc gia.
Ở vị trí cạnh cửa sổ, Tô Trà yên tĩnh ăn cơm, trong hộp cơm của cô là một phần thịt xào và một phần dưa chuột xào.
Tô Trà ở vị trí đó phát hiện, ít xung quanh đều về phía cô, đến khi cô ngẩng đầu lên thì ai nấy đều vội vàng giả vờ như chuyện gì mà dời mắt .
lúc , Tô Trà vô tình liếc thấy một bóng .
Bóng cũng thu hút sự chú ý của những khác trong nhà ăn.
Cách đó xa, một bóng gầy gò ở quầy lấy cơm, một lát rời khỏi quầy, hành động tiếp theo của thu hút sự chú ý của .
Trên một chiếc bàn, trong khay cơm ăn thừa còn một chiếc bánh màn thầu trắng, trai tới, mặc kệ ánh mắt của , nhặt chiếc bánh màn thầu lên, rời khỏi nhà ăn.
Tô Trà bình thản thu hồi ánh mắt, như thể cảnh tượng hề gây bất kỳ gợn sóng nào trong lòng cô.
Cùng ngày, bạn học cũng trở nên nổi tiếng.
Lục Thanh Viễn, mười tám tuổi, tân sinh viên.
Theo lời đồn đáng tin cậy, quê của Lục Thanh Viễn là một nơi vô cùng nghèo khó, nhà nghèo, còn ba chị gái, để Lục Thanh Viễn học, ba chị gái trong nhà đều cha gả lấy tiền sính lễ cho Lục Thanh Viễn học.
Lục Thanh Viễn tính cách cô độc, thích giao tiếp với khác, nhưng thể phủ nhận Lục Thanh Viễn đầu óc thông minh, nếu cũng thể đến đây học.
Tô Trà ở trường một ngày, chỉ một thấy cái tên Lục Thanh Viễn.
Đến chiều tối, cô thấy Lục Thanh Viễn ở nhà ăn, vẫn lấy đồ ăn thừa của khác, mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của .
Giờ tự học buổi tối kết thúc, Tô Trà ôm sách vở rời khỏi trường.
Cuộc sống ở trường vẫn như thường lệ, Tô Trà vẫn bận rộn như , thời gian ở trường nhiều, cô thỉnh thoảng thấy cái tên Lục Thanh Viễn nhắc đến.