Ngay cả bà cụ bên cạnh cũng Tô Thắng Dân, đứa con trai thứ hai với vẻ mặt đồng tình.
Thấy bố mắng như , Tô Trà vội bước lên một bước, híp mắt kéo tay ông cụ : "Ông nội, bố cháu ý đó, bố cháu chẳng là lo lắng cho sức khỏe của ông ? Muốn ở bên cạnh chăm sóc ông đây là chuyện , chứng tỏ bố cháu hiếu tâm, ông nội nên vui mừng mới ."
"Hơn nữa, cháu và Tô Bảo về cũng , chẳng còn Trương Huy ?" Tô Trà nhắc đến Trương Huy, ông cụ mới tiếp tục trừng mắt Tô Thắng Dân nữa.
Không thì suýt quên mất, bên cạnh Tô Trà vẫn luôn một Trương Huy.
Tô Thắng Dân con gái dăm ba câu dỗ dành ông cụ, trong lòng cũng cảm động lắm.
Quả nhiên, con gái thương ông bố , ông cụ mắng vài câu, con gái đều giúp đỡ ông.
Không giống thằng nhóc thối nào đó, cứ đực bên cạnh xem náo nhiệt.
Nghĩ đến đây, Tô Thắng Dân liếc mắt về phía con trai.
Tô Bảo hậu tri hậu giác nhận ánh mắt t.ử thần của bố già sang, vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu lên.
Cậu bé sai cái gì ?
Bạn nhỏ Tô Bảo nghĩ ngợi, đối diện với ánh mắt của bố, chút hiểu .
Nghĩ một hồi thông, Tô Bảo tỏ vẻ: Thôi, nghĩ nữa.
Bố ba ngày hai bữa một trận, con trai cũng khó quá .
Ở trong phòng bệnh trò chuyện với ông cụ một lúc lâu Tô Trà bọn họ mới rời khỏi bệnh viện.
Đã là về Kinh Thị, thì đặt vé , chiều hôm đó Tô Thắng Dân đặt vé tàu hỏa sáng hôm .
Vốn dĩ theo phận của Tô Trà thì thể chăm sóc đặc biệt, nhưng thấy bố vui vẻ giúp đặt vé như Tô Trà cũng từ chối.
Lương Tố Tô Trà bọn họ sắp về Kinh Thị nhanh như , lập tức hai lời bảo cả nhà Tô Trà tối đến nhà cô ăn cơm.
Nhận điện thoại của Lương Tố, cả nhà Tô Trà đồng ý qua ăn cơm.
Đã đến nhà khách, tự nhiên thể tay .
Hơn nữa, họ cũng Tô Thắng Lợi , thời gian ông cụ viện Lương Tố chăm sóc nhiều, ít nhiều cũng cảm ơn một phen.
Cả nhà đến Bách Hóa Đại Lầu, nửa tiếng xách túi lớn túi nhỏ rời khỏi đó.
Đạp xe đạp, vèo một cái về phía nhà họ Thẩm.
Xe đạp vẫn là hai chiếc mà Tô Thắng Dân mua lúc , khi Kinh Thị thì để cho vợ chồng Tô Thắng Lợi dùng, đây bọn họ về vợ chồng Tô Thắng Lợi lập tức đưa xe cho cả nhà Tô Thắng Dân dùng.
Ngồi ở ghế xe đạp, trong lòng Tô Trà ôm đồ đạc mua từ Bách Hóa Đại Lầu, phía Vương Tú Mi còn đang lải nhải chuyện.
Gió nhẹ thổi qua, tóc mai lướt qua má, ngứa ngáy...
Cách đó xa trong bóng tối, một bóng lù lù, cả nhà bốn , trong mắt lộ vẻ ghen tị.
Tuy nhiên, mắt Vương Tú Mi tinh lắm, vô tình thấy Vương Quyên trong bóng tối.
Khoảnh khắc thấy Vương Quyên, Vương Tú Mi nhíu mày, hề dừng , mà đạp xe vèo một cái xa.
"Mẹ, nãy đó là..." Tô Trà cũng thấy Vương Quyên, bèn thôi, một nửa thấy thú vị, bèn dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-319.html.]
Vương Tú Mi đang đạp xe phía cũng thấy nửa câu của Tô Trà, nhíu mày : "Đừng để ý, chỉ là một kẻ điều."
Trong mắt Vương Tú Mi, chẳng là điều , Vương Tú Mi vẫn luôn Vương Quyên thông minh, nhưng thật sự Vương Quyên ngu xuẩn đến thế.
Vốn dĩ, Tô Vận bắt tù cũng chẳng , đồ đạc Tô Vận để nhiều như , Vương Quyên cứ kinh doanh cho , ngoan ngoãn đợi Tô Vận tù, cuộc sống sẽ quá tệ.
cái kẻ não úng nước giao hết đồ đạc cho nhà đẻ quản lý, nhà đẻ Vương Quyên là loại đèn cạn dầu ? Từng một lừa sạch sành sanh đồ đạc trong tay Vương Quyên, bây giờ nhà đẻ Vương Quyên sống , chỉ Vương Quyên là đáng thương thôi.
Đồ đạc thì mất, tiền thì hết, cứ như bán còn giúp nhà đẻ đếm tiền.
Ở nhà đẻ trâu ngựa, giúp hầu hạ cả nhà già trẻ lớn bé.
Vương Tú Mi cảm thấy, đợi Tô Vận tù, chắc sẽ bà điều cho tức c.h.ế.t.
Nghe lải nhải chuyện của Vương Quyên, Tô Trà cũng thật lòng gì cho .
Vương Quyên còn đáng sợ hơn cả "phù ma" ( cuồng giúp đỡ em trai) trong truyền thuyết, mạch não cấu tạo kiểu gì.
Vương Tú Mi coi thường Vương Quyên, Vương Quyên còn ghen tị với Vương Tú Mi đấy.
Vương Tú Mi sinh đứa con gái đúng là khác biệt, mới bao lâu chứ, chuyển đến Kinh Thị .
Ghen tị, chua xót, nhưng cũng chỉ thể ghen tị thôi, dù Vương Quyên và Vương Tú Mi hiện tại trong mắt ngoài chính là một trời một vực.
Rõ ràng lúc đầu hai cùng một thôn, cùng gả đến thôn Thanh Sơn, ban đầu bà hơn Vương Tú Mi nhiều, hai đứa con gái ngoan ngoãn lời, chồng thật thà chăm chỉ.
Sau , tất cả đều đổi.
Nghĩ đến Vương Tú Mi phong quang nãy, Vương Quyên trong lòng thầm nghĩ nếu kiếp bà sẽ Vương Tú Mi, nếu gả cho Tô Thắng Dân là bà Vương Quyên, thì Tô Trà chính là con gái bà , bây giờ phong quang chính là bà Vương Quyên ...
Sự ảo tưởng thầm kín của Vương Quyên cũng may là Tô Trà .
Nếu Tô Trà , cô chỉ sẽ trả lời bà một câu... chắc là đang mơ giữa ban ngày.
Không cái khác, chỉ tính cái tính cách của Tô Thắng Dân, Vương Quyên còn hàng phục con ngựa hoang Tô Thắng Dân ?
là c.h.ế.t !
Loại tình tiết cẩu huyết Tô Trà trong tiểu thuyết cũng từng thấy, chỉ thấy buồn .
Thấy khác liền thế, điều khác gì những kẻ ngày ngày đợi bánh từ trời rơi xuống?
Từng câu thế nào nhỉ?
Người trong lòng Vương Quyên, chính là ăn cái gì đó cũng đuổi kịp lúc còn nóng.
Ngày ngày nghĩ lắm, đầu óc đúng là bệnh nặng!
Vương Tú Mi tâm tư của Vương Quyên, chắc chắn sẽ ghê tởm c.h.ế.t mất.
Bỏ qua chuyện Vương Quyên bàn tới.
Tô Trà bọn họ đạp xe đến lầu nhà họ Thẩm, khi dựng xe đạp xong, cả nhà bốn cùng lên lầu.
Đến ngoài cửa nhà họ Thẩm, Vương Tú Mi giơ tay gõ cửa, một lát cửa mở .