Tô Trà thấy phụ nữ, phụ nữ tự nhiên cũng thấy Tô Trà.
Trong lòng thầm khen một tiếng: Cô bé xinh xắn quá!
Đây chắc là bạn học của Thẩm Nghiên nhỉ?
Ánh mắt Lương Tố bất động thanh sắc quét qua túi hoa quả tay Tô Trà, chà, cô bé còn hiểu chuyện.
"Ái chà, cháu chính là bạn học của Thẩm Nghiên , trông xinh xắn quá, nào nào nào, cho dì cháu tên là gì nào?"
"Cháu chào dì ạ, cháu tên là Tô Trà, là bạn học cùng học lớp Olympic Toán chỗ thầy Tống với Thẩm Nghiên ạ."
"Ừ, , dì là của Thẩm Nghiên, cháu gọi dì là dì Lương là ." Lương Tố híp mắt Tô Trà, dáng vẻ quả thực quá nhiệt tình.
"Đến thì đến thôi, còn mua đồ gì? Khách sáo quá, nào, trong chuyện ."
Lương Tố kéo tay Tô Trà trong.
Phòng khách, ghế sô pha gỗ đỏ một đàn ông trung niên khí chất trác việt đang , ông toát khí thế của bề , trông giống Thẩm Nghiên đến năm sáu phần.
Ông cầm một tờ báo, lúc thấy bọn Tô Trà tới thuận tay đặt tờ báo tay xuống, dậy.
"Chào bạn học Tô, chú là bố của Thẩm Nghiên." Người đàn ông lộ một nụ , ôn văn nho nhã.
Trực tiếp gọi cô là bạn học Tô, thể thấy lời cô với dì Lương ông ở bên trong đều thấy hết.
"Nào nào nào, chúng ăn cơm." Lương Tố kéo Tô Trà về phía bàn ăn, bàn bày sẵn cơm canh, qua cực kỳ thịnh soạn.
Cá kho, canh sườn ngô, còn cá cơm khô rang cay, đậu đũa xào.
"Tô Trà, cháu , cứ tự nhiên, coi như nhà ."
Lương Tố kéo Tô Trà xuống, đó trực tiếp đặt m.ô.n.g xuống bên cạnh Tô Trà.
"Dì Lương cũng cháu thích ăn gì, nên đại vài món, cháu thích ăn sườn ?"
"Thích ạ." Tô Trà vẻ mặt ngoan ngoãn gật đầu.
Chỉ mỹ thực là thể phụ lòng nha!
"Cá kho thì , thích ?"
"Cháu cũng thích ạ."
"Cá cơm khô?" Lương Tố híp mắt Tô Trà hỏi một câu.
"Thích ạ, cháu đều thích, cháu kén ăn." Tô Trà tỏ vẻ, cô dễ nuôi đó nha.
"Ha ha ha, , ăn cơm thôi." Lương Tố thể Tô Trà thật lòng, qua loa lấy lệ càng khách sáo, cô bé là thật sự thích ăn nha.
ăn là , ăn là phúc.
Cô bé gầy, béo lên chút nữa sẽ hơn.
Trên bàn cơm, Thẩm Nghiên cứ thế già ngừng gắp thức ăn gắp thức ăn cho Tô Trà, còn Tô Trà thì cắm cúi ăn, ăn ăn ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-37.html.]
Hai phối hợp với , còn ăn ý!
Có điều ăn cơm xong Thẩm Nghiên liền đưa Tô Trà sang một bên bài tập, cân nhắc đến việc Tô Trà là con gái, đưa cô phòng bài rõ ràng thích hợp, cho nên chỉ thể tạm bợ ở phòng khách.
Vì , phòng khách lớn của nhà họ Thẩm, hiện hai bức tranh khác biệt.
Một bên là hai đang nghiêm túc bài, một bên là đôi vợ chồng đang ung dung thưởng .
Lương Tố càng Tô Trà càng thích, nụ mặt từng tắt.
Mà điểm chú ý của bố Thẩm rõ ràng giống Lương Tố, ông quen bề ngoài, so với ngoại hình ông càng chú trọng nội tâm của một hơn.
Ở vị trí của ông, trâu bò rắn rết gì cũng gặp qua ít, cô bé Tô Trà tuy hôm nay ông mới tiếp xúc, nhưng cứ hiện tại, tâm địa gì.
Ngoan ngoãn, hiểu lễ phép...
Hơn nữa, còn thông minh.
Tại bố Thẩm cô bé Tô Trà thông minh, tự nhiên là vì bố Thẩm phát hiện, hai bài bên cạnh , rõ ràng đầu óc cô bé nhà lợi hại hơn thằng con trai của ông.
Mấy bài liền Thẩm Nghiên đều đợi Tô Trà mở miệng gợi ý xong mới manh mối, hơn nữa bố Thẩm phát hiện tốc độ bài của Tô Trà so với Thẩm Nghiên, cùng một đẳng cấp nha.
Nhìn xem, xem, Tô Trà xong mấy bài , Thẩm Nghiên bên vẫn đang tiếp tục vật lộn với bài thứ hai.
Cái gọi là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, Thẩm Nghiên nguyện ý qua với bạn học học giỏi, bố Thẩm tự nhiên là vui vẻ thấy thành quả.
Bố Thẩm cũng ý coi thường học sinh kém, chỉ là phụ đều thể chút tư tâm mà thôi, hơn nữa bố Thẩm bao giờ hạn chế quyền tự do kết bạn của Thẩm Nghiên.
Tô Trà ở nhà họ Thẩm một mạch đến tận năm giờ, giờ cô chắc chắn thể đường đêm về thôn , cho nên cô định đến nhà chú út Tô Thắng Lợi ngủ nhờ một đêm.
Lương Tố yên tâm về Tô Trà, vẫn bắt Tô Trà gọi điện thoại cho Tô Thắng Lợi xong mới đồng ý để Tô Trà rời .
Mà bên , Tô Thắng Lợi nhận điện thoại còn ngơ ngác một chút, một lúc lâu mới hiểu rõ tình hình, trong điện thoại Tô Trà dặn dò một chút, bảo Tô Thắng Lợi gọi một cuộc điện thoại về thôn, báo cho gia đình hôm nay cô về nhà.
Tô Thắng Lợi nhận điện thoại sắc trời, thấy lát nữa trời sẽ tối, tan , liền trong điện thoại với Tô Trà tiện đường qua đón cô cùng về nhà.
Trải qua chuyện ban ngày ban mặt mà cũng bọn buôn hôm nay, Tô Trà tự nhiên từ chối Tô Thắng Lợi đến đón.
Tô Trà địa chỉ xong Tô Thắng Lợi cúp điện thoại, đó gọi điện về bên thôn.
Nhà họ Tô lắp điện thoại, cho nên cuộc điện thoại của Tô Thắng Lợi là gọi đến đại đội bộ của thôn, trưởng thôn nhận điện thoại, Tô Trà giúp trưởng thôn nhiều như , nhận cuộc điện thoại ông lập tức sai gọi Vương Tú Mi đến điện thoại.
Trong thôn Vương Tú Mi nhận điện thoại coi như thở phào nhẹ nhõm, Tô Trà nhờ nhắn tin về cô đến nhà bạn học cùng bài tập thể về muộn chút, nhưng thời gian càng ngày càng muộn, trái tim Vương Tú Mi bắt đầu treo lên.
Nhận cuộc điện thoại của Tô Thắng Lợi, Vương Tú Mi coi như yên tâm .
Thông báo cho bên thôn xong, Tô Thắng Lợi thu dọn đồ đạc tan , đạp xe khỏi đơn vị, đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Vừa địa chỉ Tô Trà báo hình như là khu gia thuộc chính phủ, bạn học của Tô Trà, lai lịch nhỏ nha.
Đợi lúc Tô Thắng Lợi đến nơi thì Tô Trà đợi ở cổng lớn , bên cạnh cô còn Lương Tố và Thẩm Nghiên cùng.
"Dì Lương, chú út cháu đến , về ạ." Tô Trà lên xe đạp của Tô Thắng Lợi, vẫy vẫy tay mèo về phía bọn Lương Tố và Thẩm Nghiên.