Vương Tú Mi thì khác, phân rõ trái, tính toán nhỏ trong lòng tinh lắm.
Nhị phòng, trong phòng.
Tô Thắng Dân từ trong cạp quần móc một nắm tiền, tay còn đưa Vương Tú Mi nhận lấy .
"Ôi trời ơi, ông bao lâu dọn dẹp , tiền đều một mùi." Vương Tú Mi ghét bỏ, ngón tay thoăn thoắt đếm tiền.
"Ghét bỏ cái gì, đây là tiền, đừng mùi, cho dù từ hố xí móc cũng ghét bỏ, còn mua nhà cho con gái đấy, tiền là đồ !" Tô Thắng Dân lải nhải hai câu.
Vương Tú Mi để ý đến Tô Thắng Dân, qua một lúc lâu đếm tiền ba , Vương Tú Mi mới thời gian để ý đến Tô Thắng Dân.
"Tô Thắng Dân, với ông một chuyện."
"Chuyện gì, bà ."
"Thì chị dâu cả, mấy ngày nay ân cần với lắm, thấy ý tứ của chị , là để cả cũng đội vận tải..."
"Gì, cũng đội vận tải, nghĩ gì thế, đội vận tải dễ thế ? Hơn nữa, lúc đội vận tải thiếu , ." Tô Thắng Dân đợi Vương Tú Mi hết lời lải nhải một câu.
" cũng ý , ông đội vận tải con gái tốn bao nhiêu công sức a, đầu cả chị dâu cả tìm ông chuyện ông cẩn thận đấy."
"Ây da, , hiểu." Trong lòng Tô Thắng Dân rõ lắm, nếu thật sự đội vận tải cần , giới thiệu cả cũng , nhưng nhân tình các thứ chắc chắn cả tự lo, nhưng vấn đề là, lúc đội vận tải cần , đội vận tải cũng của ông, ông thể gì?!
"Còn nữa a, nhà đẻ đoán chừng cũng nhớ thương chuyện , miệng ông cũng ngậm c.h.ặ.t cho , ai đến , chuyện ông đều cân nhắc rõ ràng." Vương Tú Mi nhắc nhở.
Chuyện Tô Thắng Dân đội vận tải đoán chừng ít đỏ mắt, kẻ đ.á.n.h chủ ý nhiều , chuyện Tô Thắng Dân trong lòng hiểu rõ.
"Yên tâm, là thế nào bà rõ?" Tô Thắng Dân vỗ n.g.ự.c.
"Đối với ông, yên tâm, , chúng xuống bếp, đun nước cho ông ông dọn dẹp."
"Được, vợ, tối nay hầm thịt ăn a?" Tô Thắng Dân vật xuống giường.
"Hầm thịt ăn thành vấn đề, ông đừng nữa, nhóm lửa cho , đừng lát nữa nước xong ông ngủ mất." Vương Tú Mi xong một tay kéo Tô Thắng Dân dậy.
"Ây ây ây, về, bà cho nghỉ một lát."
"Dọn dẹp xong hãy lên giường, ông cũng ngửi xem mùi ông, ông còn dọn giường."
"Hê, Vương Tú Mi, bà quá đáng ."
"Đừng nhảm, !"
Vương Tú Mi ném một ánh mắt qua, Tô Thắng Dân lập tức ngoan ngoãn, ngoan ngoãn theo ngoài.
Chuyến Tô Thắng Dân cũng chỉ ở nhà nghỉ nửa ngày, sáng hôm về đội vận tải .
Hôm đó, đội vận tải xuất xe, Tô Thắng Dân chú ý thấy Lý Tân Kiến tự lén lút giấu cái gì đó .
Nhìn rõ lắm, hình như là... d.a.o.
Thời gian trôi qua từng ngày, vòng sơ loại cũng sắp bắt đầu .
Do địa điểm vòng sơ loại ở thành phố , nên Tưởng Kỳ dẫn chín học sinh bọn họ thành phố C, về về xe buýt mất ba tiếng, còn đến nơi để quen địa điểm, về về thế nào cũng mất hai ngày.
Qua một thời gian bồi dưỡng ưu tú, chín học sinh tiến bộ lớn, chủ yếu là khí học tập , một Tô Trà, một Thẩm Nghiên cộng thêm một Cận Tùng, ba thích thảo luận với , các bạn học khác thấy thế cũng sẽ tham gia , cứ thế qua , chẳng tiến bộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-73.html.]
Một cắm đầu học bằng cùng các bạn học giao lưu với hơn, bài cùng thảo luận, một chút manh mối cũng thể từ từ giải bài khó.
Lần , khiến Tưởng Kỳ yên tâm nhất chính là Tô Trà và Cận Tùng , hai định, vòng sơ loại căn bản vấn đề, Thẩm Nghiên cố gắng thêm chút vòng sơ loại cũng là thể.
Còn những khác, xem trình độ phát huy.
Một đoàn đến thành phố C thời gian là ba giờ chiều, nhà nghỉ đặt cũng là nhà nghỉ quen thuộc đây đến tham gia thi đấu, do gần đây thi toán học, đến tham gia thi đấu gần như đều ở nhà nghỉ .
Tưởng Kỳ dẫn một đoàn ở còn thấy ít học sinh mặc đồng phục trường khác.
Lần đến tham gia thi đấu chín , khéo bốn nữ sinh, năm nam sinh, cộng thêm thầy Tưởng Kỳ vặn đặt năm phòng đôi.
Tô Trà và một nữ sinh trong đó phân cùng một phòng.
Buổi chiều, Tưởng Kỳ đưa bọn họ xem địa điểm thi, tuy trong trường thi, nhưng ngày mai cũng đến mức tìm thấy chỗ.
Để tránh xảy tình huống ngoài ý , Tưởng Kỳ đưa về nhà nghỉ còn đặc biệt dặn dò bọn họ, tùy tiện ăn linh tinh, cũng đừng chạy lung tung, nghỉ ngơi cho trong phòng, dưỡng đủ tinh thần mới thể ứng phó với kỳ thi ngày mai.
Khổ nỗi quá căng thẳng, thi cử ngay mắt, ngủ .
Luyện đề, luyện đề, luyện đề.
Ơ, bài nãy hình như tính sai ?
Những khác tranh thủ từng giây từng phút, ngay cả Thẩm Nghiên cũng chút căng thẳng.
Trong một đoàn , một đặc biệt hòa nhập, chính là Tô Trà.
Bọn họ bài bài bài, đó Tô Trà thì ?
Người sớm trong chăn , thì... tức thật đấy!
Tô Trà tắm rửa sạch sẽ, cả thoải mái ườn trong chăn.
A, thoải mái!
"Ký chủ, cô xem nỗ lực như , cô cũng hai bộ đề ?" Hệ thống ký chủ ườn, thăm dò mở miệng hỏi.
Tô Trà cọ cọ khuôn mặt nhỏ chăn, từ chối: "Không , ngủ ."
"Ký chủ, đây tác phong của cô a, bình thường bán mạng đề, hôm nay nữa?" Hệ thống tò mò.
"Hôm nay cho bản nghỉ phép." Tô Trà lười biếng đáp một câu.
Cô vẫn quên, kiếp chính là quá liều mạng, cho nên mất cái mạng nhỏ của .
Cho nên, kiếp , cô yêu quý cái mạng nhỏ cho .
"Ký chủ, tiền kiếm, cô ?"
"Ừ, ." Tô Trà bắt đầu buồn ngủ, lầm bầm : "Đương nhiên , nếu ngươi gấp đôi, thể cân nhắc một chút."
Ừ, chỉ cần tiền đúng chỗ, Tô Trà cảm thấy vẫn thể giãy giụa một chút.
Tuy nhiên Tô Trà nguyện ý giãy giụa, hệ thống nguyện ý a!