Kết cục như , theo cốt truyện nên là bốp bốp bốp vả mặt đủ , dù cực phẩm chính là dùng để vả mặt và nền cho cuộc sống của nhà cả.
mà, Tô Trà đổi , một chuyện cũng dần dần xảy đổi.
Trong sự đổi ngầm, sự việc tiến triển theo hướng thể dự đoán...
Thành phố Kinh, nhà ga.
Ba Tô Trà chen chúc trong đám khỏi nhà ga, dòng tấp nập, ba bàn bạc một chút, chuẩn xe đến tứ hợp viện thầy Tưởng .
Tưởng Kỳ ở xa tận thành phố C sớm nhịn gọi điện thoại , tính toán ba đứa trẻ tàu hỏa sắp đến nơi , Tưởng Kỳ thể gọi điện thoại cho Vương Quốc Quân nhắc nhở.
"Được , ông đều thấy , nhà cửa dọn dẹp từ , mấy bảo bối của cũng thu gom ."
"Hê, ông cái tính khí thối tha của ông xem, mới hai câu, ông kiên nhẫn ?"
" , phát hiện ông mới là, mới về bao lâu, còn thật sự dưỡng già a? Ông ông xem, bây giờ chuyện lải nhải lải nhải mãi hết, đây ông nhiều thế nhỉ?"
"Ông ý gì, chê nhiều?"
" còn đủ rõ ràng ? Thôi, cúp đây, ông lải nhải lâu như , đau đầu."
Vương Quốc Quân xong, dứt khoát "cạch" một tiếng cúp điện thoại.
Giơ tay day day mi tâm, Vương Quốc Quân thật sự chút đau đầu, tối qua ngủ ngon.
Nửa giờ , cửa tứ hợp viện gõ vang.
Nghe thấy tiếng, Vương Quốc Quân dậy từ ghế mây trong sân, về phía cửa.
"Két..." Cửa gỗ phát âm thanh mang cảm giác thời đại.
Đợi cửa mở , ánh mắt Vương Quốc Quân rơi ba ngoài cửa.
Hai trai một cô bé, ấn tượng đầu tiên, ba dáng dấp đều khá .
"Cháu chào ông, xin hỏi là giáo sư Vương ạ? Chúng cháu là do thầy Tưởng giới thiệu đến." Cận Tùng tính tình cởi mở, đầu tiên hì hì mở miệng chào hỏi.
Vương Quốc Quân quét mắt ba , theo thói quen sa sầm mặt mở miệng : "Là , các cháu ."
Ba theo Vương Quốc Quân , tứ hợp viện khá rộng, trong sân còn một giàn nho, giàn đặt một chiếc ghế mây, một luồng khí nhàn nhã.
"Phòng đều dọn dẹp cho các cháu , nà, ba gian phòng bên các cháu tự chọn, chuyện gì thể tìm , nhưng , ở chỗ thể, về bảy giờ, về báo một tiếng, cũng đừng tùy tiện dẫn về, thích yên tĩnh."
Vương Quốc Quân chuyện, bất động thanh sắc quan sát thần sắc của ba trẻ tuổi.
Tô Trà ba bọn họ đối với những gì Vương Quốc Quân ý kiến gì, dù cũng chỉ ở mấy ngày, mấy ngày bọn họ tập trung tham gia trại đông, đến lúc đó ở ký túc xá.
Hơn nữa ba đều ngốc, Vương Quốc Quân tuy nghiêm túc một chút, chuyện cũng mềm mỏng, nhưng ý tứ trong lời của Vương Quốc Quân bọn họ vẫn thể .
Về bảy giờ, về báo một tiếng, đây chính là lo lắng cho an nguy của bọn họ mà.
Tô Trà trộm trong lòng, ngước mắt về phía Vương Quốc Quân, trong lòng thầm oán thầm... giáo sư Vương chính là trong truyền thuyết khẩu xà tâm phật nhỉ?
Khụ khụ, khụ khụ khụ!
Cái đó, trộm đương sự bắt thì chút hổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-84.html.]
Ánh mắt Tô Trà và Vương Quốc Quân chạm vài giây, Vương Quốc Quân vẫn sa sầm mặt, vẻ mặt dọa trẻ con.
Tô Trà chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội, lập tức mỉm với Vương Quốc Quân, lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Hít, con nhóc sợ ông!
Vương Quốc Quân bắt gặp dáng vẻ híp mắt của con nhóc, chút tự nhiên dời tầm mắt .
"Đồ đạc trong sân các cháu nghịch thì nghịch, nhưng đừng bẩn quá, đống linh kiện chất đống các cháu cũng tùy ý." Vương Quốc Quân mở miệng , dù đồ quan trọng ông đều thu phòng ông , những thứ trong sân đều quan trọng.
Huống hồ, ba đứa trẻ chắc hứng thú với mấy cái linh kiện .
Tuy nhiên Vương Quốc Quân bỏ qua ánh mắt sáng lấp lánh của Tô Trà khi quét qua linh kiện trong sân.
"Phòng của , các cháu động , nếu đừng trách trở mặt đấy."
"Các cháu thu dọn , trong bếp nguyên liệu nấu ăn, bữa trưa các cháu tự , ngoài một chuyến." Vương Quốc Quân xong chắp tay lưng, sa sầm mặt ngoài.
Ra khỏi cửa, Vương Quốc Quân phản xạ đầu tiên sờ sờ mặt , nhớ dáng vẻ hì hì nãy của con nhóc, trong lòng thầm buồn bực... chẳng lẽ gần đây ông đáng sợ như nữa?!
Kỳ lạ thật, con nhóc sợ ông, bình thường những học sinh của ông gặp ông đều một bộ dạng chuột thấy mèo.
Con nhóc là ngốc, là tâm lớn a?
Thôi bỏ bỏ , nghĩ nữa, ông vẫn là đến trường thôi, để đợi ba trẻ tuổi hôm nay ông còn đặc biệt xin nghỉ một buổi sáng.
Trong tứ hợp viện.
Tô Trà bọn họ Vương Quốc Quân cứ thế vẻ mặt cao lãnh rời , đều chút buồn .
Giáo sư Vương , cũng thú vị đấy chứ.
Vừa nãy giáo sư Vương chỉ ba gian phòng bên trái, Cận Tùng động tác nhanh nhất chọn phòng sát biên, Tô Trà tùy tiện chọn một gian, Thẩm Nghiên chẳng gì lấy gian phòng còn .
Ba tự thu dọn đồ đạc của , nửa giờ , ba tập hợp với .
Vấn đề đến .
Bụng đói kêu ùng ục, ba bọn họ, nấu cơm a!
Ánh mắt Thẩm Nghiên và Cận Tùng đồng thời về phía Tô Trà.
"Tô Trà, là thử xem?" Cận Tùng thăm dò mở miệng.
Tô Trà liếc một cái, quả quyết từ chối: "Không ."
Cô thích nhà bếp, lười, chỉ là đơn thuần thích mà thôi.
"Không đều chuyện bếp núc phụ nữ thiên phú hơn ?" Cận Tùng tiếp tục khuyên nhủ.
"Lời ai ? Còn khoa học tự nhiên thiện với con trai hơn? Cho nên, toán học các giỏi hơn tớ ?" Tô Trà mở miệng thì thôi, mở miệng là đốp chát khiến hoài nghi nhân sinh ?
Cận Tùng nghẹn lời, sắc mặt đặc sắc cực kỳ.
Thẩm Nghiên ở bên cạnh Cận Tùng như , nhịn "phụt" một tiếng bật .